Chương 3

Tôi ngồi nghe mà miệng há hốc, cảm giác như vừa được xem một bản tin thời sự buổi tối, phần "gương người tốt, việc tốt".

Ơ…đây là "biết một chút" của mày đấy à, Mai? Một chút kiểu này thì chắc mày còn biết cả số căn cước công dân, nhóm máu, và sở thích ăn sáng của người ta luôn rồi.

Tôi ôm đầu, suy nghĩ tuôn ra ào ào. Anh ta là biến thái có tri thức à? Nhà gì mà đỉnh thế hả giời?! Từ bố mẹ cho tới bản thân, ai cũng như bước ra từ bộ phim "con nhà người ta". Không lẽ… Tôi nhầm thật?!

"Mày moi thông tin đâu ra đấy?" - tôi nheo mắt hỏi, giọng nghi hoặc.

"Tao lấy trên trang cá nhân Facebook của anh ta chứ đâu. Công khai rành rành, ai chả xem được!" - Mai tỉnh bơ trả lời, kiểu như đang nói chuyện tra cứu thực đơn quán phở.

Tôi thở dài, cố gắng giữ vững lập trường:

"Mày đừng để vẻ ngoài của thằng đấy đánh lừa. Tao nói thật, tao cảm giác anh ta chính là biến thái! Không phải loại biến thái tầm thường đâu, mà là kiểu biết tận dụng não để biến thái ấy."

Mai quay sang, ánh mắt long lanh, miệng chu lên đầy nũng nịu. Trông nó lúc này như kiểu fan girl chuẩn bị cắm cờ lãnh thổ lên idol mới.

"Thằng nào? Ảnh 'mò'. Mày tin tao đi…" - nó nghiêng đầu, giọng mềm như bún mới luộc - "Anh ta là người tốt đấy!"

Tôi nghiến răng. Người tốt cái nỗi gì? Không lẽ, chỉ vì cái profile bóng loáng như CV ứng tuyển CEO mà Mai quên luôn mấy tình tiết khả nghi?

Tôi nhìn nó, nghiêm giọng:

"Này Mai, để tao nói cho mà nghe. Cái gì cũng có thể giả, từ ngoại hình cho tới lý lịch. Đời bây giờ đầy loại 'ngoài sáng như gương, trong tối như bưng' đấy! Mày cứ bênh hắn thế, nhỡ mai mày cũng bị chĩa bút quay lén thì sao?"

Mai không trả lời ngay. Nó cầm gói bim bim lên, nhón một miếng bỏ vào miệng, vừa nhai vừa gật gù như đang suy ngẫm về triết lý sống. Rồi bỗng nhiên, nó nhếch mép cười gian:

"Ừ thì…nếu mà đẹp trai, học giỏi, nhà giàu, chưa có người yêu…thì tao nghĩ bị theo đuôi cũng không đến mức quá tệ."

"…"

Cái gì đây? Tư duy gì đây hả trời?! Tưởng bạn thân mình tỉnh táo, ai dè chỉ cần hội tụ đủ combo "cao, giỏi, nhà có điều kiện" là lập tức tắt não bật chế độ "bào chữa hộ người ta" luôn à?

"Mày…" - tôi giơ tay, định ném cái gối tiếp - "Mày định bán rẻ danh dự của mình vì một thằng chỉ mới biết tên thôi đấy hả?!"

Mai giơ tay ra hiệu "bình tĩnh", vừa cười vừa nói:

"Đừng nóng, uống trà nóng hạ hoả đi. Anh ta cũng nổi tiếng trong trường mình mà, do mày không biết ấy chứ. Tao vẫn tin anh ta là người tốt. Còn mày muốn nghĩ sao thì nghĩ."

Tôi nghiến răng, thầm gào lên trong đầu: đã nghi thì phải nghi cho tới cùng. Và tôi thề, nếu tên này thực sự là biến thái, tôi sẽ đăng bài lên nhóm "Hội tố giác kẻ biến thái" cho hắn nổi tiếng luôn.

Mai đứng dậy, phủi vụn bim bim trên áo, vừa bước ra cửa vừa nói:

"Trời cũng tối rồi, để tao đi nấu cơm ăn rồi nghỉ ngơi."

Sáng hôm sau, hai đứa lết xác lên lớp, vừa ngáp vừa ôm bụng đói vì tối qua nấu cơm xong mải tám chuyện.

Giảng viên bước vào, cười tươi:

"Hôm nay, giới thiệu cho các em học viên ưu tú nhất của tôi."

Cả căn phòng bỗng xôn xao, mấy đứa bàn cuối rì rầm: "Ai đây? Trai hay gái thế? Đẹp không?" Tôi cũng tò mò lắm, ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Người đó bước vào…và cả phòng bỗng la hét ầm ĩ như vừa thấy idol Kpop. Còn tôi, vừa nhìn thấy mặt hắn, lông mày tôi đã nhảy disco. Đấy chính là cái tên mà tôi từng nói "không hẹn bao giờ gặp lại"!

Giảng viên đặt tay lên vai hắn, giọng đầy tự hào:

"Em giới thiệu bản thân cho các sinh viên ở đây biết đi!"

"Tôi là Nguyễn Đặng Nhật Trường, cao 185cm, sinh viên năm Ba khoa Kinh tế."

What? Năm Ba? Khoa Kinh tế???

Tôi quay phắt sang lườm Mai. Nó nhìn tôi, cười hì hì rồi ghé sát tai thì thầm:

"Hì hì, tối qua tao quên nói cho mày biết vụ này!"

Sau màn vỗ tay rầm rầm, giảng viên nói tiếp:

"Từ nay, Nhật Trường sẽ giúp đỡ các em trong các tiết học của tôi. Có gì thắc mắc cứ hỏi Trường nhé!"

Đậu xanh! Thế là tôi sẽ phải gặp cái mặt này dài dài…

Anh ta vừa kết thúc màn giới thiệu thì ánh mắt lập tức lia thẳng về phía tôi. Cảm giác như bị tia laser quét trúng mặt, tôi vội vàng úp đầu xuống bàn, cố tỏ ra mình là một sinh vật đang ngủ đông, vô hại và không liên quan gì tới tình hình chính trị - xã hội ở đây.

Nhưng đời nào để tôi yên. Giữa những tiếng trò chuyện rộn ràng, tôi nghe rõ ràng tiếng bước chân chậm rãi, cố tình nhấn gót xuống sàn y hệt kiểu bước đi của mấy nhân vật phản diện trong phim, sắp đến gần con mồi.

"Cậu gì ơi? Chỗ này có ai ngồi chưa?"

Giọng nói trầm, rõ ràng, và rất quen thuộc. Tôi nuốt khan, không dám ngẩng mặt, chỉ liếc về hướng bàn tay đang chỉ vào chiếc ghế cạnh tôi. Ngón tay thon dài, móng cắt gọn, nhìn thôi là biết bàn tay của một người không bao giờ rửa bát.

"À…chưa có! Mời…" - tôi trả lời theo quán tính.

Và đúng lúc ngẩng đầu lên, tôi thấy ngay khuôn mặt ấy.

Nguyễn. Đặng. Nhật. Trường.

Cái nụ cười đầy dịu dàng vẫn nguyên xi từ hôm qua, chỉ khác là hôm nay đi kèm với cái áo sơ mi xanh đậm khiến hắn trông càng ngứa mắt.

Bản năng tự vệ của tôi lập tức trỗi dậy:

"À, chỗ này có người ngồi rồi! Mau biến đi!"

Hắn hơi nhướng mày, nghiêng đầu như thể đang cố nghe lại câu trả lời:

"Nhưng nãy cậu vừa bảo không có ai ngồi mà. Tôi cũng thấy ghế đang trống."

Tôi xoay người, nhanh như chớp nhấc cái balo từ dưới bàn đặt phịch lên ghế, giọng hậm hực:

"Giờ thì có rồi. Mau cút lẹ!"

Hot

Comments

YY

YY

saooo ấn tượng đầu kỳ cục dị trùiii

2025-08-14

0

Jin Hee

Jin Hee

mâc gì giới thiệu chiều cao v

2025-08-13

0

Đá mắt hổ

Đá mắt hổ

thật ra ấy thì chỗ đó là dành cho vong á anh, anh mà ngồi coi chừng bị người ta ám đó/Sweat/

2025-08-15

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play