Duy vừa xoay người bước đến cửa, thì giọng trầm trượt qua lưng cậu, lạnh như lưỡi dao chạm da
Nguyễn Quang Anh
Đứng lại
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Không phải vì sợ—mà vì tò mò
Hoàng Đức Duy
//ngoái đầu lại//Gọi tôi à
Một tiếng bước chân vang lên phía sau. Quang Anh đã tiến tới. Trong tích tắc, một cánh tay vững chắc vòng qua eo Duy, kéo mạnh cậu áp vào tường. Lưng Duy va nhẹ vào mặt kính, hơi thở vỡ ra vì bất ngờ.
Hoàng Đức Duy
Anh làm gì vậy?
Giọng vẫn giữ nguyên thái độ thản nhiên, nhưng hơi thở đã chệch một nhịp.
Quang Anh không trả lời ngay. Chỉ cúi xuống sát cổ cậu, giọng trầm thấp như mệnh lệnh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa cho em đi
Hoàng Đức Duy
Thế anh định làm gì?
Hoàng Đức Duy
Giữ tôi lại bằng cách khóa cửa hay... khóa môi tôi?
Một tay Quang Anh giữ chặt eo cậu, tay còn lại luồn ra sau gáy, kéo mặt Duy sát vào mình
Nguyễn Quang Anh
Khóa bằng thứ em sẽ nhớ cả đời
Nguyễn Quang Anh
//hôn cậu//
Một nụ hôn không dịu dàng. Không xin phép. Là một nụ hôn chiếm đoạt – mạnh bạo và tàn nhẫn như chính con người Quang Anh.
Duy vùng ra. Nhưng không thoát được.
Thay vì chống lại, cậu cười khẽ, ngón tay móc lấy cà vạt của Quang Anh, kéo xuống
Hoàng Đức Duy
Thế giới này có luật không
Nguyễn Quang Anh
Có
Hoàng Đức Duy
Luật nào cho phép anh làm vậy?
Quang Anh cười, hơi thở phả lên cổ Duy
Nguyễn Quang Anh
Luật của tôi
Nguyễn Quang Anh
Và luật đó nói rõ thứ tôi muốn, tôi sẽ có
Anh áp sát hơn, môi trượt dần xuống dưới tai, rồi hạ dần xuống xương quai xanh trắng mịn. Duy khẽ nghiêng đầu, hơi thở ngắt quãng. Cảm giác nóng rực lan dọc sống lưng khi môi Quang Anh lướt qua làn da mình—lạnh, rồi nóng, rồi như thiêu cháy mọi phòng vệ.
Ánh đèn trên trần lấp lóe, phản chiếu hình ảnh hai thân thể kề sát. Duy đặt tay lên ngực Quang Anh, không đẩy ra, cũng không kéo gần lại—chỉ giữ nguyên đó.
Hoàng Đức Duy
Anh muốn gì từ tôi
Nguyễn Quang Anh
Muốn xem đến lúc nào thì em ngừng giả vờ mình đang kiểm soát tình hình
Câu nói như cú đâm vào giữa ngực. Duy cứng người
Một giây sau, cậu ngửa đầu cười—tiếng cười nhẹ như khói rượu nhưng cũng bén như dao
Hoàng Đức Duy
Anh cứ thử đi
Rồi hai đôi môi lại chạm nhau lần nữa—lần này không ai lùi.
Vẫn là căn phòng trên tầng lửng – nơi ánh sáng dịu mờ không giấu được bầu không khí đang nóng dần lên.
Quang Anh đẩy nhẹ, ép Duy ngồi xuống chiếc ghế da đen. Không thô bạo, nhưng đủ để Duy biết rằng: từ khoảnh khắc này, cậu đã bước vào lãnh địa của một con thú săn mồi.
Gã đàn ông cúi xuống, hai tay chống lên thành ghế, khóa không gian lại, vây kín cậu bằng mùi thuốc súng và nước hoa đắt tiền.
Duy ngước lên. Mắt cậu phản chiếu đèn mờ như có tia bạc lướt qua
Hoàng Đức Duy
Làm như tôi là con mồi dễ nuốt lắm vậy?
cậu nói, giọng nhỏ, lười biếng... nhưng ngón tay lại bất ngờ luồn vào cổ áo sơ mi của Quang Anh, kéo mạnh xuống, khiến nút đầu bật ra.
Quang Anh khựng một nhịp. Rồi gã bật cười—tiếng cười trầm khàn, chạm vào da thịt như rượu mạnh
Nguyễn Quang Anh
Em không dễ nuốt. Nhưng tôi thích những thứ có gai.
Gã cúi xuống, hôn dọc theo xương hàm Duy. Môi lạnh, nhưng nụ hôn lại nóng đến mức đốt cháy lý trí.
Duy siết nhẹ vạt áo Quang Anh, đầu ngửa ra sau. Tim đập mạnh. Cậu không quen với việc bị ai đó áp đảo hoàn toàn. Nhưng cũng không muốn né. Lần đầu tiên, cậu để bản thân trượt khỏi ranh giới.
Nguyễn Quang Anh
//thì thầm bên tai cậu//
Nguyễn Quang Anh
Lần đầu tiên gặp một kẻ vừa khiến tôi muốn giữ, vừa khiến tôi muốn bóp nát
Duy bật cười, môi chạm sát môi anh
Hoàng Đức Duy
Thử xem… ai bóp ai trước
Thế là họ hôn nhau lần nữa—một nụ hôn sâu, dữ dội, không còn là khám phá, mà là sự trút bỏ kiềm chế.
Tay Quang Anh lần lên chiếc cúc sơ mi Duy, chậm rãi mở từng nút một. Làn da trắng mịn lộ ra dưới ánh sáng nhàn nhạt như khiêu khích cả không gian. Nhưng khi anh sắp cúi xuống hơn nữa, thì…
Duy chặn lại.
Một ngón tay đặt lên môi Quang Anh. Cử chỉ nhẹ tênh, nhưng dứt khoát.
Hoàng Đức Duy
Dừng lại//thì thầm//
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
Vì sao?
Duy mỉm cười, môi cong cong như có độc
Hoàng Đức Duy
Vì nếu lần đầu đã dâng hết, thì trò chơi này… nhanh chán lắm
Cậu đứng dậy, cài lại cúc áo trước ánh mắt đầy chiếm hữu của Quang Anh, rồi cúi sát xuống bên tai anh.
Hoàng Đức Duy
Anh ngon đấy nhưng tôi không dễ no thế đâu
Rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Lần này, Quang Anh không kéo lại. Gã chỉ đứng đó, lặng im, môi vẫn còn vương vị ngọt của thằng nhóc vừa khiến gã… rạo rực và điên tiết cùng một lúc.
Comments