#5. H+

Căn biệt thự – ánh đèn vàng dịu hắt lên những đường nét sắc lạnh của Quang Anh
Duy bị ép sát vào mép bàn. Mặt bàn lạnh, nhưng tay Quang Anh thì không—nóng và dứt khoát
Một tay anh giữ cằm Duy, tay còn lại lần theo vạt áo cậu, mở từng cúc một như mở một món quà nguy hiểm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh định cưỡng ép tôi à?
Duy hỏi, giọng cố giữ bình thản, nhưng rõ ràng có chút chênh vênh trong ánh mắt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không. Tôi đang mở ra điều em cũng muốn
Quang Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh vừa lộ ra.
Nụ hôn đầu tiên chạm xuống lành lạnh, nhưng cái siết sau đó ở hông thì đầy lửa
Duy nghiêng đầu sang một bên, hít một hơi thật sâu. Cậu không phản kháng. Nhưng cũng không chủ động. Chỉ đứng đó, môi mím lại, mắt hơi cụp.
Quang Anh không dừng. Môi anh men theo làn da trắng mịn như gốm sứ, cắn nhẹ một bên vai.
Duy rùng mình. Cơn rùng mình ấy khiến Quang Anh khựng lại.
Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đang sợ?
Duy im lặng. Môi khẽ hé, như đang muốn nói điều gì. Nhưng rồi cậu chỉ lắc đầu, mắt vẫn không rời anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đang tự hỏi... nếu tôi để anh chạm vào tôi lần này... tôi có còn khống chế được ai trong cuộc chơi này không
Quang Anh bật cười khẽ, nhưng là tiếng cười trầm đến mức gần như nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khống chế? Em nghĩ mình đang khống chế được tôi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không. Tôi đang cố khống chế chính mình
Anh siết chặt eo cậu, ép thân thể cả hai sát vào nhau.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sai rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đã mất kiểm soát từ cái đêm đầu em nhìn tôi bằng ánh mắt đó
Rồi không đợi thêm một lời nào, Quang Anh hôn lên môi Duy—một nụ hôn sâu và chậm, như muốn nuốt trọn mọi phản kháng còn sót lại trong cậu.
Duy không né. Cậu thậm chí còn siết nhẹ lấy áo anh, ngón tay run rẩy siết lại nơi sống lưng.
Một tiếng rên rất nhỏ bật ra từ cổ họng, đủ để Quang Anh biết...
Cậu đã bắt đầu tan chảy.
Áo Duy rơi xuống sàn. Từng nụ hôn nối tiếp nhau, ngấu nghiến nhưng cũng đầy tính kiểm soát. Quang Anh không vội. Gã như một con thú đi săn, hưởng thụ việc nhìn con mồi ngông cuồng từng chút một mất cảnh giác.
Duy dựa hẳn ra mép bàn, ngửa đầu thở dốc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ hối hận nếu yêu tôi đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không yêu em. Tôi muốn chiếm em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và giữ em lại… đến khi em không thể rời đi nữa
Căn phòng ngủ tầng hai – biệt thự Nguyễn Gia
Cánh cửa đóng lại sau lưng, và trong khoảnh khắc đó… không còn gì tồn tại ngoài hai người họ
Quang Anh đẩy Duy tựa vào mép giường
Hơi thở của cậu bắt đầu trở nên gấp, nhưng ánh mắt vẫn ngẩng cao. Không một giọt sợ hãi. Chỉ có... sự thách thức run rẩy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống
Quang Anh áp sát, hôn mạnh lên cổ cậu, để lại vệt đỏ nhạt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì đúng là tôi đang muốn thế
Duy đẩy nhẹ vai Quang Anh, nhưng lực yếu. Chỉ như muốn nhắc anh nhớ rằng
Tôi chưa đầu hàng. Nhưng tôi đang bắt đầu... muốn anh.
Quần áo bị lột bỏ từng lớp một. Nhưng không vội. Không cuống. Mỗi động tác của Quang Anh đều như đang khắc sâu vào trí nhớ người trước mặt: từ ngón tay lướt qua xương hông, đến hơi thở phả sau vành tai.
Duy bật ra một tiếng thở nghẹn khi sống lưng chạm vào ga giường lạnh. Cậu ngửa cổ ra sau, mái tóc rũ xuống, để lộ xương quai xanh đang ửng đỏ vì những vết hôn mạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dừng lại nếu anh không kiểm soát được mình//thở gấp//
Quang Anh trượt tay vuốt dọc bắp đùi cậu, ghé sát môi, giọng khàn như lửa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa bao giờ kiểm soát được em ngay từ đầu
Và họ quấn lấy nhau. Cơ thể quấn lấy cơ thể. Tiếng thở đan nhau. Mồ hôi bắt đầu rịn ra nơi lòng bàn tay và sống lưng. Từng đợt chuyển động chậm rãi nhưng đầy áp lực, khiến ga giường nhàu nhĩ và thời gian như tan chảy.
Duy rên khẽ, tay vô thức siết lấy tấm lưng Quang Anh. Móng tay cào nhẹ – như báo hiệu sự khuất phục nửa chừng, hay là sự phản kháng yếu ớt trong khoái cảm.
Quang Anh giữ chặt hông cậu, cúi xuống thì thầm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cứ mạnh miệng… nhưng thân thể lại trung thực hơn nhiều
Duy bật cười khàn, mắt nhoè nước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì tôi muốn nhớ anh bằng mọi giác quan
Một đêm dài. Không ai ngủ.
Cơ thể họ hòa vào nhau, mùi da thịt, mùi rượu cũ và cả mùi của một ham muốn bị dồn nén quá lâu.
Đến khi kết thúc, Duy nằm trong tay Quang Anh, ngực phập phồng, mắt nhìn trần nhà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không sợ tôi sẽ bỏ trốn khi anh ngủ à?
Quang Anh siết cậu lại, chôn mặt vào hõm vai ướt mồ hôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu em trốn... tôi sẽ bẻ gãy chân em.
Duy bật cười, không phải vì lời đe dọa, mà vì..
Cảm thấy bản thân đã bắt đầu không muốn trốn nữa rồi

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play