#1. Lần gặp đầu
Quán bar Vortex – 11:27PM
Khói thuốc và tiếng bass dồn dập hòa lẫn trong không khí đặc quánh mùi cồn. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy như quét lên từng vết nứt trong đêm tối. Cánh cửa kính mờ bật mở—kéo theo cả sự chú ý của không ít kẻ bên trong.
Hoàng Đức Duy xuất hiện như một vệt sáng trắng giữa những mảng tối. Áo sơ mi trắng bung hai cúc, mái tóc rối nhẹ, làn da trắng gần như phát sáng dưới đèn. Mảnh khảnh, có chút ngông, lại kiêu ngạo như thể cả thế giới này chỉ là phông nền cho cậu. Duy bước vào không phải để tìm vui, mà là để chạy trốn buổi tiệc bắt ép ở nhà—thứ cậu ghét cay ghét đắng.
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống ghế gần quầy bar//
Ngay chính giữa khu vực VIP – nơi thường chỉ dành cho những kẻ máu mặt. Nhưng cậu chẳng hỏi. Chẳng để ý. Cậu cứ thản nhiên đặt mông xuống như thể cả cái bar này thuộc về mình
Một ly cocktail ngọt. Một cái nhún vai. Một ánh mắt không mảy may sợ hãi.
Mấy tên vệ sĩ nhìn nhau, định tiến tới, nhưng bị một cái gật nhẹ từ xa chặn lại.
Nguyễn Quang Anh
//ngồi vắt chéo chân//
Nguyễn Quang Anh
//ánh mắt sắc lẹm nhìn xuống//
Gã vừa hoàn thành một cuộc trao đổi súng, máu vẫn còn vương trên tay áo. Đang định rời đi thì… thấy một tên nhóc lạ hoắc – trắng trẻo, gọn gàng, dáng vẻ như bước ra từ tiệm bánh, lại dám ngồi xuống ghế của gã. Chỗ ngồi gắn liền với bao cái chết im lặng ở đây
Nguyễn Quang Anh
//nhướng mày//
Nguyễn Quang Anh
Thằng đó là ai??
Đàn em
Con thứ Hoàng Gia... Hoàng Đức Duy
Đàn em
có điều cái kiểu sống hơi khác thường
Nguyễn Quang Anh
Khác thường??
Nguyễn Quang Anh
//nhìn xuống lần nữa//
Nguyễn Quang Anh
Đúng rất khác thường
//ABC// hành động
*ABC* suy nghĩ
Nguyễn Quang Anh
* Không phải kiểu ngổ ngáo cố tỏ ra nguy hiểm *
Nguyễn Quang Anh
*Mà là… thứ ngạo nghễ bẩm sinh, điềm nhiên mà bất cần *
Nguyễn Quang Anh
* Kiểu người không có điểm yếu dễ đoán. Nguy hiểm theo cách rất riêng *
Nguyễn Quang Anh
//chống cằm//
Nguyễn Quang Anh
//ra hiệu cho người bên cạnh// Gọi cậu ta lên đây
Duy đứng trước mặt Quang Anh, hai tay đút túi, không hề khúm núm. Ánh mắt cậu quét nhẹ một vòng căn phòng sang trọng, rồi dừng lại ở người đàn ông đối diện.
Hoàng Đức Duy
Anh là chủ quán bar?? //giọng lười biếng//
Nguyễn Quang Anh
//khẽ cười//
Nguyễn Quang Anh
Là chủ cả cái khu phố này
Hoàng Đức Duy
Vậy chắc anh không phiền nếu tôi ngồi đó
Nguyễn Quang Anh
//hơi nheo mắt//
Cái thái độ bất cần đó… đáng lý ra phải khiến gã tức điên. Nhưng lại thấy… thích
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết mình vừa bước vào hang cọp không?
Hoàng Đức Duy
Ừ nhưng tôi thích cọp đẹp
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Không phải cười mỉa, mà là một nụ cười lâu rồi chưa từng xuất hiện. Tên nhóc này… đúng là điên
Nguyễn Quang Anh
Cậu vừa có được đặc quyền mà cả trăm người xin chết cũng không có
Hoàng Đức Duy
Vì tôi đẹp à
Nguyễn Quang Anh
Vì tôi tò mò... muốn biết cái miệng này khi rên sẽ như thế nào
Ánh đèn dịu hơn. Ghế sofa bằng da đen ngả nhẹ ra phía sau. Quang Anh vẫn ngồi nguyên vị trí, mắt lười biếng lướt lên xuống gương mặt trước mặt. Duy ngồi đối diện, một chân vắt lên, tay vẫn cầm ly cocktail dở lúc nãy.
Không ai vội lên tiếng. Không ai bối rối.
Chỉ có tiếng nhạc bass vọng từ dưới lên như nhịp tim của một thứ gì đó nguy hiểm đang đến gần.
Quang Anh lên tiếng trước, giọng trầm thấp
Nguyễn Quang Anh
Không ngờ Hoàng Gia lại có một thằng nhóc thế này
Hoàng Đức Duy
//nhún vai//
Hoàng Đức Duy
Không ngờ ông trùm khét tiếng lại nói chuyện tử tế đến vậy
Nguyễn Quang Anh
Cậu theo dõi tôi à?
Hoàng Đức Duy
Không. Nhưng tôi đâu có ngu
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu//
Hoàng Đức Duy
Vào một nơi như Vortex mà không biết chủ của nó là ai thì có khác gì tự sát
Nguyễn Quang Anh
Thế tại sao vẫn ngồi vào chỗ tôi?
Hoàng Đức Duy
//chống cằm ánh mắt léo lên một chút nghịch ngợm//
Hoàng Đức Duy
Vì tôi muốn xem phản ứng của anh như nào
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Nguyễn Quang Anh
//tay gõ nhẹ xuống bàn gỗ//
Nguyễn Quang Anh
Thích thử thách à?
Hoàng Đức Duy
Không tôi chỉ chán
Hoàng Đức Duy
//đưa mắt ra ngoài cửa kính//
Hoàng Đức Duy
Ở nhà có người ép uống rượu, ép tiếp khách, ép làm thiếu gia
Hoàng Đức Duy
Tôi thấy mất vui nên lẻn ra ngoài
Hoàng Đức Duy
Chỗ anh là nơi duy nhất tôi biết sẽ không có ai dám gọi tên tôi mà kéo về.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ ở đây an toàn hơn à?
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu cười mỉa mai//
Hoàng Đức Duy
Không nhưng ít nhất ở đây, nếu chết thì cũng được chọn tư thế
Quang Anh im lặng. Lâu đến mức tưởng chừng không định trả lời nữa
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy bước đến gần cậu//
Nguyễn Quang Anh
//Chống tay xuống thành ghế Duy đang ngồi, cúi người xuống sát tai cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nhóc con, đây không phải nơi để chơi
Nguyễn Quang Anh
Cũng không phải nơi dành cho mấy thằng muốn tìm cảm giác lạ
Hoàng Đức Duy
//nhìn thẳng vào mắt anh//
Hoàng Đức Duy
Vậy còn anh ở đây để chơi với ai?
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Sâu. Nguy hiểm. Đầy mùi thuốc súng.
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Lần này thật sự như thể rất hài lòng.
Nguyễn Quang Anh
Tên thật?
Hoàng Đức Duy
Duy Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
còn anh, không phải đã giới thiệu rồi à
Nguyễn Quang Anh
Chưa. Cái đó là ‘chức danh’. Còn tên...
Nguyễn Quang Anh
//nhấc cằm cậu lên//
Nguyễn Quang Anh
chỉ những người tôi cho phép mới được dùng
Hoàng Đức Duy
Một ngày nào đó, tôi sẽ được phép
Hoàng Đức Duy
Nhưng không phải hôm nay
Hoàng Đức Duy
//hất tay anh ra//
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy vươn vai//
Hoàng Đức Duy
Ly cocktail của anh cũng tạm
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi vẫn thích uống của mình hơn
Hoàng Đức Duy
//quay bước ra cửa//
Comments