Không ai dám mở miệng. Hai tên đàn ông bị hạ gục nằm lăn lộn dưới đất, khách thì rút êm, nhân viên trốn sau quầy. Cả quán chỉ còn lại Duy và Quang Anh.
Anh cầm cổ tay Duy kéo nhẹ, không quá mạnh, nhưng dứt khoát
Nguyễn Quang Anh
Về
Hoàng Đức Duy
Về đâu? Nhà tôi à?
Nguyễn Quang Anh
Nhà tôi
Hoàng Đức Duy
Không hứng
Duy quay mặt đi, định giật tay ra.
Nhưng anh siết lại. Lần này mạnh hơn
Nguyễn Quang Anh
Tôi không hỏi em có hứng
Ánh mắt hai người chạm nhau trong bóng đèn mờ ảo.
Hoàng Đức Duy
//cười nhạt//
Hoàng Đức Duy
Nghe có mùi bắt cóc ghê
Quang Anh áp sát tai cậu, giọng thì thầm mà gằn từng chữ
Nguyễn Quang Anh
Em đạp người ta, phóng dao, phá quán của tôi
Nguyễn Quang Anh
Nếu tôi muốn bắt em... thì em không có tư cách phản kháng
Duy khựng lại một nhịp. Rồi mỉm cười
Hoàng Đức Duy
Vậy thì bắt đi
Trong xe – vài phút sau
Duy ngồi bên cửa kính, ánh đèn đường lướt qua mặt cậu tạo nên từng vệt sáng tối chồng nhau. Cậu không hỏi nơi đến. Không hỏi lý do.
Quang Anh ngồi cạnh, im lặng, tay chống cằm nhìn ra ngoài. Nhưng mắt lại liếc Duy không rời.
Cuối cùng, anh lên tiếng
Nguyễn Quang Anh
Em là gì thế, hả?
Hoàng Đức Duy
Là người anh không kiểm soát được?
Quang Anh nhìn cậu rất lâu. Rồi bất ngờ đưa tay bóp nhẹ cằm cậu, ép mặt Duy quay hẳn sang phía mình.
Nguyễn Quang Anh
Là cái thứ tôi muốn giữ lại để xem đến lúc nào em thôi ngông
Hoàng Đức Duy
Anh thích những kẻ biết nghe lời lắm đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Không. Tôi thích những kẻ khiến tôi mất bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Thế thì tôi đúng người rồi
Biệt thự Nguyễn Gia – 23:12PM
Cánh cửa lớn khép lại sau lưng họ. Duy bước vào, không rụt rè. Cậu thong thả nhìn khắp căn nhà như thể đang dạo chơi ở một khách sạn hạng sang. Không một chút sợ hãi, không một chút hoang mang.
Quang Anh đi phía sau, cởi áo khoác, bước chậm rãi như mãnh thú đang quan sát con mồi.
Hoàng Đức Duy
Nhà rộng thật
Duy nói, tay lướt nhẹ qua thành ghế sofa bằng da.
Hoàng Đức Duy
Chắc lạnh lắm nếu chỉ có một mình
Nguyễn Quang Anh
Đúng. Nhưng từ nay không còn một mình
Duy quay lại, ánh nhìn như có lửa
Hoàng Đức Duy
Anh nói như thể tôi là người tình nhỏ bị anh nhặt về
Nguyễn Quang Anh
Không. Em là rắc rối tôi muốn giữ trong lồng
Quang Anh áp sát.
Duy lùi một bước. Sau lưng cậu là bàn ăn dài bằng gỗ mun. Không còn đường lùi.
Anh đưa tay ra, chống lên bàn, nhốt cậu giữa cơ thể mình và mặt gỗ lạnh.
Comments