Chap 3

Lúc về nhà dì Trương thì đã là 9h30 tối
Xung quanh toàn là người hầu nữ, có cả vệ sĩ, họ cúi chào 90° cùng đồng thanh đáp:
"Chào Đại Phu Nhân! Và Cậu Chủ Trương Tổng"
Trương Vân
Trương Vân
Ừm ❄️
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ừm ❄️
Giọng dì và anh ấy cất lên, lạnh như băng, khiến tôi có đôi phần sợ hãi, chân tay run cầm cập
Dì Trương thấy thế liền quay sang hỏi han tôi:
Trương Vân
Trương Vân
Con sao vậy Hàm Thụy, giọng dì nói làm con sợ hả?
Tôi lắp bắp miệng:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Da-dạ ko có, con chỉ thấy hơi lạnh thôi
...
Vào trong nhà, tôi được dì Trương dẫn vào 1 phòng tắm riêng cho tôi, dì bật máy nước ấm lên chảy vào bồn tắm, dì bảo:
Trương Vân
Trương Vân
Con tắm đi, nước không nóng đâu, dì để đồ sẵn cho con rồi nè
Nói rồi, dì bước ra ngoài còn không quên đóng cửa lại, tiếng nước vẫn còn chảy lách tách, hơi nóng bốc khói lên nhè nhẹ
Tôi cởi đồ, ngâm thân mình vào trong bồn tắm, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy cơn buồn ngủ lại kéo đến lạ thường
Nước trong, sạch sẽ hơn nước thường ngày tôi uống ở ngôi nhà cũ ấy, có lẽ tôi còn hy vọng về 1 cuộc sống tốt cho tương lai sau này
...
Tắm xong tôi cảm thấy người mình như mát mẻ hơn, thoáng mát hơn, không còn cái cảm giác rích người hay thậm chí là cái cảm giác oi bức khó chịu ấy
Tôi mặc bộ đồ ngủ ngắn mềm mại mà dì Trương đưa cho
NovelToon
Nó thơm mùi tiền, thơm mùi đặc trưng của 1 bộ đồ mới, khiến tôi không nỡ làm bẩn nó
Tôi xoay người trước gương, xem xem bộ đồ này có hợp với mình không, có lẽ vì lúc tôi tắm có phần hơi kỹ càng, nên da tôi được trắng lên 1 chút so với trước kia
Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, giọng nói có đôi phần quen thuộc vang lên:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóc con, em làm xong chưa?
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Dạ xong rồi, có chuyện gì không anh?
Một tiếng "cạch" được mở ra, anh đứng ở cửa, tay vẫn còn nắm tay nắm cửa
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Em...xong rồi thì xuống nhà ăn chút gì đó đi, dì kêu em...
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
À dạ, em xuống liền
Nghe tôi nói vậy anh liền quay người rời đi, chẳng hiểu sao tai anh lại có chút đỏ lên, ai nhìn kỹ thì mới thấy
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
*Sao tai mình nóng dữ vậy?*
Anh vô thức đưa tay sờ lên tai, tưởng mình bị sốt hay là con gì cắn nên anh cũng không quan tâm mấy, chỉ đi ra tủ lạnh lấy vài cục đá nhỏ chườm lên cho bớt đỏ
Lúc này, mẹ anh lên tiếng:
Trương Vân
Trương Vân
Này Quế Nguyên, bé Hàm Thụy đâu?
Lời vừa dứt, tôi từ tốn bước từ cầu thang xuống, giọng nhẹ nhàng:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Dạ con đây, dì Trương
Trương Vân
Trương Vân
Hàm Thụy hả, xuống đây ngồi đi con
Trương Vân
Trương Vân
Ngồi đây ăn "tối" với cô và Quế Nguyên nè
Dì Trương kéo tay tôi ngồi xuống ghế, anh Quế Nguyên cũng ngồi xuống theo, nhưng mà là ngồi kế tôi^^
Trong bữa ăn
Dì Trương cứ rôm rả nói chuyện vui vẻ, đôi lúc còn quan tâm tôi, gắp cho tôi từng miếng thịt vào bát
Còn anh Quế Nguyên thì được mẹ nhắc từ trước nên rất ga lăng, đôi tay thon dài của anh ngồi bóc vỏ tôm cho tôi, bỏ từng con tôm được bóc vỏ vào bát của tôi
Vừa bóc, miệng vừa nói:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóc ăn đi, cho mau lớn
Nghe câu đó, tôi ngại chết đi được, tôi nghĩ rằng đã đến nhà người ta làm khách, mà còn để người ta phục vụ đồ ăn cho mình, tôi không biết phải từ chối ra sao, mà có từ chối thì cũng...kỳ
Lúc tôi đứng kế anh lúc chiều, anh cao hơn tôi 1 cái đầu, tôi đứng gần tới vai anh
Tôi nhỏ giọng, ỉu xìu như chỉ để mình anh Quế Nguyên nghe:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Em cảm ơn...
Dì Trương ngồi trước mặt dường như nghe thấy lời tôi nói, che miệng cười khúc khích cứ như có ai kể chuyện cười cho dì nghe vậy, làm tôi càng thêm ngại, chỉ muốn di chuyển lên núi ở cho bớt ngại
Dì còn mở miệng có phần hơi trêu chọc:
Trương Vân
Trương Vân
Sau này nếu hai đứa có cưới nhau thì để dì quay phim đưa hai đứa lên báo chí cho vui ^^
Tôi giật mình, suýt bị nghẹn thức ăn, tôi cố nuốt hết thức ăn còn sót lại trong miệng, giọng có đôi chút ngại ngùng:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Dì à, con còn đi học mà =)))
Dì Trương cười phá lên, tay đang cầm đũa thì bỗng bỏ xuống, vỗ tay cái "bốp" như vừa mới trúng giải vé số độc đắc 10 tỷ
Tôi ngại thấy bà luôn, mặt có hơi đỏ lên 1 chút như bị say rượu, tôi chắp tay nhỏ, thầm nghĩ rằng: "Dì đừng cười nữa, con ngại quá đi mất thôi, giờ con không biết trốn ở đâu cho hết ngại đây =)))"
Còn anh Quế Nguyên thì vẫn bình thản không ngước lên nhìn, chỉ khẽ cong môi cười nhẹ, nhưng tay vẫn theo thói quen, bóc vỏ tôm cho tôi
Chỉ là 1 nụ cười nhẹ của anh, nhưng lại khiến tôi chỉ muốn ngắm nhìn nó mãi không dứt
Chỉ cần nụ cười của anh vẫn còn ở đó, dù chỉ là thoáng qua, thì thanh xuân của tôi như được nở rộ lên từ những bông hoa đã héo, nay như tìm được nguồn nước và ánh sáng, hoa màu muôn sắc, thấm nhuần cả tuổi tươi đẹp
Đừng thắc mắc tại sao nhà anh lại ăn trễ vậy mà không bị nổi mụn với mập nha =)))
Tại cái cốt truyện nó vậy :>>
...
Sau khi ăn xong thì các cô giúp việc lại dọn đồ, tôi thì đi rửa tay, dì Trương dẫn tôi lên phòng ngủ
Tôi tưởng là dì dẫn tôi lên phòng trống không có ai, nhưng thật ra...dì lại dẫn tôi vào phòng ngủ của anh Quế Nguyên 🙏
Trương Vân
Trương Vân
Con ngủ chung với anh Quế Nguyên đi nha, tại dì chưa kịp chuẩn bị phòng cho con //nhịn cười//
Tôi cười gượng, gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng lại an ủi rằng: "Tôi ổn't!"
Kiểu kiểu như là ngủ chung phòng với 1 người chưa thân thiết lắm, mà còn ngủ chung trên 1 chiếc giường cứ ngại ngại ngượng ngượng sao á
Dì đóng cửa lại, còn không quên cười hí hí như vớt được của
Tôi ngớ vài giây, rồi lấy hết can đảm, hít 1 hơi thật sâu rồi quay người về phía căn phòng
Trước mắt tôi, anh Quế Nguyên ngồi trên giường, tựa lưng vào thành giường, đầu hơi cúi, tay lật từng trang sách, mái tóc có phần hơi rối rũ xuống trước mặt anh
Anh Quế Nguyên cởi trần, tự nhiên như chẳng có ai, tôi thì đứng hình, muốn đi nhưng tứ chi lại không theo sự chỉ dẫn mà cũng bất động theo luôn
Hình như anh cảm thấy có ai đang nhìn mình chằm chằm liền vô thức nhìn về cửa
Liền thấy 1 cậu nhóc dáng người nhỏ nhắn đang đứng bất động ở cửa, nhìn chăm chăm về phía anh, dường như vẫn còn sợ hãi nên không dám đến gần
Anh nhìn tôi hồi lâu, giọng trầm ấm vang lên:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóc con, lại đây nào //nhẹ nhàng//
Trời đất ơi, tim tôi tan chảy mất rồi, giọng gì đâu mà cuốn hút người thế này, nghiện quá đi mất thôi
Tôi từ tốn bước đến bên anh, tay nhỏ vẫn còn hơi run nhẹ
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóc đứng đấy làm gì, không định đi ngủ sao?
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Em...em không biết phải ngủ ở đâu í...
Tay tôi nắn nắn góc áo như để giảm bớt căng thẳng, chứ thật sự nói chuyện với anh Quế Nguyên cũng có đôi phần hơi ngượng ngùng
Anh cười cười, rồi vỗ vỗ nhẹ chỗ bên cạnh giường mình:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóc đã vào phòng anh rồi thì phải ngủ trên giường của anh chứ
Tôi hơi đỏ mặt, giọng anh vừa rồi cũng có chút trêu chọc, tôi ngượng giọng nói:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Vậy có phiền anh không?
Anh không đáp, chỉ nhẹ nhàng gỡ chăn ra rồi đứng dậy trước mặt tôi
Cơ bụng săn chắc của anh đập thẳng ngay vào mắt tôi, khiến tôi không dám nhìn thẳng mà liếc mắt qua chỗ khác để tránh, chứ thôi tôi lại mê chết mất :)))
Anh bế nhẹ người tôi lên, đặt tôi xuống kế bên chỗ nằm của anh
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Chỗ ngủ của nhóc ở đây, sau này cũng vậy
Nói rồi, anh đi tắt đèn phòng, bật đèn ngủ màu vàng nhẹ, ấm cúng, rồi lên giường nằm quay mặt về phía tôi rồi nhắm mắt
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nằm xuống ngủ đi, trễ rồi
Tôi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh anh, không dám phát ra tiếng động mạnh
Tôi co rúm người lại vì lạnh, nhưng không dám hó hé nửa lời, chỉ lặng lẽ ôm người mình cho đỡ lại
Anh Quế Nguyên hé mắt nhìn, thấy vậy anh liền kéo chăn của mình ra đắp lên người cho tôi
Chỉnh chăn lại cho tôi, rồi nhẹ giọng:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sức đề kháng nhóc còn yếu, dễ cảm lạnh lắm, nên phải nhớ giữ ấm cơ thể chứ ốm ra là không ai chăm đâu
Tôi ngại đỏ cả mặt, anh nói những lời đó làm trúng ngay tim đen của tôi mới đau chứ
Tôi lắp bắp miệng:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Ch-chúc anh ngủ ngon...
Tôi có thể cảm nhận được ảnh khẽ giật mình, nhưng và giây sau lại nói giọng đầy ý trêu chọc
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóc ngủ ngon ~
Tôi không dám nghĩ thêm gì nữa mà nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, chỉ mong rằng mình có được 1 giấc ngủ ngon, tôi sợ hạnh phúc này chẳng kéo dài được bao lâu, ngày mai sẽ trở về vị trí ban đầu
Hot

Comments

YuanRui

YuanRui

ko pk có mà cô mong cs cháu sớm pk hong

2025-08-27

3

Lý Phi xào tỏi ớt 🧄🌶️

Lý Phi xào tỏi ớt 🧄🌶️

yêu cầu tg ra chap thường xuyên nha hay vãi

2025-08-23

1

YuanRui

YuanRui

con kết con cô rồi đó nha

2025-08-27

1

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play