[Nguyên Thụy] Khi Em Bị Bỏ Rơi, Có Anh Bên Cạnh

[Nguyên Thụy] Khi Em Bị Bỏ Rơi, Có Anh Bên Cạnh

Chap 1

Nhài Thiên Tử 🌼
Nhài Thiên Tử 🌼
Bộ truyện mới của cổ ^^
Nhài Thiên Tử 🌼
Nhài Thiên Tử 🌼
Bộ này là chân ái cho ai ghiền ngọt như đường
Nhài Thiên Tử 🌼
Nhài Thiên Tử 🌼
Lấy ý tưởng từ 1 bộ truyện audio ^^
_______________
Tôi - Trương Hàm Thụy năm nay 14 tuổi đang học lớp 9 và chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp, là 1 học bá của Trường Trung Học Cơ Sở TĐPT, nơi đây chưa từng tồn tại hai chữ CÔNG BẰNG, nơi đây toàn là tụ tập các Thiếu Gia nhà giàu đứng trong top "những người giàu nhất" Trung Quốc
Và tôi, là kẻ dư thừa trong mắt của đám Thiếu Gia kia, họ coi tôi như là "cổ máy sai vặt", suốt ngày sai bảo tôi phải làm cái này cái kia, nếu tôi ko làm thì họ sẽ cử người đến và đánh đập tôi
Vì nhà tôi nghèo mà, sau giờ học tôi còn phải đi nhặt ve chai, nên đâu có quyền lên tiếng, nên chỉ ngậm ngùi cho qua, cho dù tôi có đi kể cho giáo viên, giáo viên chỉ ập ừ cho qua, cho mấy tên đó viết bản tường trình, rồi lần sau, họ lại chứng nào tật nấy, bắt nạt tôi thôi
Họ còn ỷ quyền cậy thế hiếp người, được đặt chân lên đằng đầu, bắt nạt tôi quá đáng. Có 1 hôm, sau khi tan học, tôi đi nhặt ve chai để kiếm sống, thì bọn họ lại đến kiếm chuyện
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ê thằng mọt sách yếu đuối kia, tiền của bọn t đâu?
Họ lấy chân đá vào lưng tôi, khiến tôi đau điếng mà ngã khuỵa xuống đất, rớt cả bao ve chai tôi nhặt từ sáng đến giờ
Tôi cố gắng kìm nén nước mắt, ngước lên, giọng khàn đặc trả lời:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Tôi ko có tiền, đừng đến tìm tôi nữa...
Họ cười khẩy, như chẳng tiếp thu được 1 lời nói nào từ miệng tôi, họ bỏ ngoài tai
Thậm chí còn quá đáng hơn, vì ko có tiền, họ đá văng tung toé hết bao ve chai của tôi, khiến từng chai nhựa lăn lóc đi, bao nhiêu công sức của tôi...cuối cùng lại bị họ phá tan tành chỉ trong 1 nốt nhạc
Tôi suy sụp, vì nếu tôi ko nhặt đủ ve chai, khi về mẹ tôi sẽ mắng tôi mất, có khi còn ko cho tôi ăn cơm, bỏ đói tôi luôn
Bỗng nhiên có 1 anh chàng thanh niên mặc áo ba lỗ, dáng người cao ráo sải bước đến trên tay là 1 quả bóng màu cam, mồ hôi nhễ nhãi, còn có đàn em đi phía sau, chắc là mới qua chơi bóng rổ ở sân bóng trường tôi đây mà
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Cút!
1 chữ thôi, những lại khiến đám Thiếu Gia kia sợ hãi tột độ, liền xách quần lên chạy thục mạng
Khi chạy họ còn ko quên ngoái lại chửi rủa tôi:
Đa nhân vật
Đa nhân vật
M chưa xong với t đâu, thằng mọt sách!
Lúc này tôi mới ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, đầu óc trống rỗng lại ko biết đang có 1 ánh mắt chăm chú nhìn tôi, khẽ nheo mắt lại
Giọng anh cất lên, tuy lạnh lùng, nhưng lại se một chút quan tâm:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Này, nhóc!
Tôi chợt bừng tỉnh, từ từ ngước lên nhìn vào mặt anh theo phản xạ, tôi lại cứng đờ...nói thật...ảnh đẹp trai ko có từ để tả, đến tôi còn mê cơ mà, hí hí
Tôi thụt lùi suy nghĩ lại, khẽ hé mở miệng:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
D-Dạ, anh...gọi em?
Giọng tôi run rẩy, vì tôi nghĩ nếu như tôi nói gì ko vừa ý lòng anh, anh sẽ bắt nạt tôi, y như cái cách mà đám Thiếu Gia nhà giàu kia làm
Vì tôi tin rằng...
Trên đời này làm gì có thứ tốt đẹp lại dễ dàng đến với mình chứ, hy vọng càng nhiều thất vọng lại càng thảm hại...
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Này, có ổn không đấy, anh có làm gì nhóc đâu mà sao nhìn sợ vậy?
Tôi đáp:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Dạ...dạ ko có gì đâu
Tôi xua tay, ra hiệu rằng ko sao, nhưng trong lòng lại như sóng thần
Anh cười khẽ, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, quăng trái banh cho đám bạn đằng sau, nhưng công nhận, anh chỉ cười khẽ nhưng lại rất đẹp...
Anh lấy ra 1 vài chai nhựa đã không còn dùng tới bỏ lại vào bao cho tôi, sẵn tiện còn giúp tôi bỏ vào những chai nhựa trước đó bị rơi rải rác
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Cậu nhóc, đang tuổi ăn tuổi học, sao lại đi nhặt ve chai thế này
Anh bất ngờ hỏi, não tôi chưa kịp tiếp nhận thông vào đã vội vã trả lời:
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
À...à không phải, em đi nhặt ve chai...phụ giúp ba mẹ thôi
Tôi ngượng ngùng, che giấu đi vì sợ nếu anh nghe thấy hoàn cảnh nhà tôi, anh sẽ thay đổi quyết định giúp đỡ tôi
Vì đây cũng là lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ, tôi mới có cảm giác được giúp đỡ như thế này nên có chút cảnh giác
Tay anh nhặt rất nhanh, 1 lần nhặt của anh chắc bằng cả ngày tôi nhặt mới được 1 bao to như vậy
Chẳng mấy chốc, anh đã giúp tôi nhặt hết lại mấy chai nhựa vào bao dùm tôi đưa lại cho tôi, khẽ thì thầm:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sau này nhặt thì cứ đến đây, anh có rất nhiều chai nhựa cho nhóc!
Nói rồi, anh ra hiệu cho đàn em của mình ra về, chẳng để cho tôi có chút lời nói cảm ơn anh
Chưa đi được mấy bước anh quay ngoắc lại:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhớ về sớm nha nhóc, ở ngoài đường đêm khuya nguy hiểm lắm!
Anh vẫy tay chào tôi rồi nhanh chân bước vào chiếc xe sang trọng gần đó rồi đi về, đàn em của anh vì còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, vì vụ việc xảy ra quá nhanh
Đàn em quay qua nhìn tôi bằng 1 ánh mắt bất ngờ và ngưỡng mộ như thể tôi là người đầu tiên được anh ấy giúp đỡ
Tôi vội vàng quay mặt đi để che giấu cảm xúc ngượng bộ của mình, mà bước đi trên con đường về nhà
...
Tôi sải bước trên con đường lạnh giá đó, không 1 người bên cạnh, không 1 lời an ủi, tôi cảm thấy thanh xuân tuổi học trò của mình đang trôi qua một cách lãng phí
Tôi không bạn bè, không đáng được sự quan tâm mặc dù tôi là 1 học bá chính hiệu, rất nổi tiếng trên các diễn đàn trường
Tôi học rất giỏi, có thể nói là tôi chuyên tất cả các môn từ dễ đến khó, cuộc thi đua nào cũng có mặt tôi. Nhưng bọn họ coi tôi như vô hình, cho dù tôi có nổi tiếng đến đâu, họ chỉ coi tôi như là cái gai hoa hồng trong mắt
Đáng lẽ ra, độ tuổi này là độ tuổi tôi cần được tình yêu thương từ phía ba mẹ tôi nhiều nhất, săn sóc giữ gìn như bao bạn học khác, nếu như có ai đối xử với tôi như vậy, tôi sẽ rất coi trọng và trân quý người đó
Nhưng...đời không như là mơ, tất cả chỉ là sự ảo tưởng và mơ mộng của tôi thôi
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Lá phong rơi rồi...
1 tay tôi ôm 1 chiếc cặp rách nát cũ kĩ, 1 tay tôi xách chiếc bao ve chai, trông nặng nề và thảm hại vô cùng
Lá phong rơi rất nhanh, rất nhiều, rơi rải rác trên khắp mặt đường, như thể thanh xuân của tôi cứ như những chiếc lá này vậy, cứ cuốn trôi theo dòng gió mà rụng xuống
"Thanh xuân chỉ có một để ta thay đổi, nếu như bạn lãng phí nó, thì cho dù bạn có làm bao nhiêu cách cũng chẳng thể khiến nó trở lại về vị trí ban đầu. Vậy nên bản thân mình thích gì, thì cứ vô tư mà làm, vì tuổi thanh xuân chỉ cho phép ta làm những điều ta thích, sau này khi ta thành niên, ta phải gồng gánh chịu đựng 4 từ Định Kiến Xã Hội" Cre: _"Me"_
Hot

Comments

⋆♱.Zhang Tổng .ᥫ᭡

⋆♱.Zhang Tổng .ᥫ᭡

ố hố

2025-08-20

2

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play