Chương 3

Nắng chiều xuyên qua ô cửa kính của lớp học, khi mà Luke đang thấp thỏm ở phía cửa lớp học, chưa lần nào anh có cảm giác như mong chờ người thân về đến vậy, chân thật đến mỉa mai.

Có lẽ vị giáo viên cũng đã để ý thấy bóng dáng anh ở gần cửa ra vào nhưng chỉ làm thinh. Chờ đến khi chuông reo, Mikhail nhanh chóng chạy ra ngoài, đối với anh mà nói, kiểu tội phạm lấy lí do để trốn tránh thẩm vấn là không phải hiếm có. Cậu nhóc bị giữ lại ngay khi đi được vài bước.

"Rất vui được gặp."

Cậu bé hơi giật mình rồi ngước lên.

"Ồ, xin chào, bây giờ thì cháu nên làm gì? Anh đã kiểm tra camera chưa?"

Khuôn mặt ấy vẫn hớn hở như buổi đêm trùng hợp đó.

"Camera... à... camera đã bị cắt hết rồi nhưng đó là do tình nguyện và có kế hoạch."

Nhưng đừng quên sự tồn tại của vị giáo viên kia. Anh ấy đang để ý. Tiếng ho đột nhiên cất lên phía sau Luke.

"Xin chào?"

Anh giật mình quay lại.

"À, vâng? Có chuyện gì sao?"

"Vâng, là có chuyện"

Anh ta hơi ngẩn ra đó.

"Ý anh là...?"

Vị giáo viên đó thở dài.

"Việc đứng trước cửa lớp học rồi rình mò một học sinh, anh không thấy kì lạ sao, tôi là Alexander, giáo viên chủ nhiệm của em ấy, phiền anh giải thích rõ ràng, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."

"À, vậy mời anh xem cho."

Anh đưa ra giấy phép mà cảnh sát đã đưa, khuôn mặt anh hơi gian như thể muốn nói "đó anh đã nhìn thấy chưa, tên nhóc này đang do tôi điều tra và giam lỏng". Nhưng biểu cảm ấy, có vẻ thô thiển, cũng bởi anh ta vốn dĩ không giỏi giao tiếp cho lắm.

"Ừm... tạm cho là vậy, nhưng tôi cần anh đi đến đồn để xác nhận."

"Ể, chưa đủ tin cậy sao? Theo ý anh vậy."

Mikhail khẽ nhoài người lên.

"Dạ thầy ơi, anh ấy là th-!"

Luke bịt miệng Mikhail lại.

"Vâng hãy lên đồn để xác nhận."

Khi đi tới đồn, được xác nhận, vai Alexander mới thả lỏng, mặt anh cũng dịu đi nhưng lại một thoáng sắc bén qua đôi mắt anh.

"Vụ án đó liên quan gì đến học trò của tôi?"

Luke khẽ nhún vai.

"Trong diện tình nghi thôi vì tôi khoanh vùng khu phố thằng bé ở, với cả... cho tôi hỏi? Nếu anh chấm bài cho đứa trẻ này thì anh có nhận ra nét chữ này không? Với lại tôi cũng hi vọng không lộ thông tin về quá trình điều tra."

Luke chìa ra tờ giấy ghi chú do bà chủ nhà đã đưa cho.

"Ừm... tôi không nhớ, Mikhail vẫn đang ở đây mà, hỏi cậu ấy thử đi, hoặc là đối chiếu."

"Được rồi, Mikhail."

"Dạ? Về nét chữ sao, đợi chút."

Cậu lấy quyển vở từ trong cặp ra.

"Nhìn xem."

"Không phải... vậy xem ra là quy mô rộng hơn tôi nghĩ."

"Mà chú Luke?"

"Gì?"

"Cháu nghĩ là nét chữ có thể giả chứ, tại sao chú không nghi ai đó như cháu, những người gần giống cháu?"

"Lại đây."

Luke vẫy cậu lại gần.

"Cháu thử đồ chữ hoặc cố viết theo đi."

"Ể, được thôi."

Mikhail lấy giấy đè lên, bút cậu đồ theo nét chữ. Khoảng 5 phút, cậu vẫn chưa đồ xong, nhưng Luke đã nói cậu dừng lại.

"Alexander?"

Vị thầy giáo quan sát đột nhiên bị gọi tên có mấy không quen nhất là trong một vụ án như thế này.

"Sao?"

"Anh có muốn xem không?"

"Ờ... cũng được."

"So với hai nét chữ, anh có thấy khác nhau không?"

"Về nét do đồ lại thì đúng nhưng không phải, mực từ bút rất đậm và đều với chữ giả, có một số nơi mực đậm hơn là lan ra phần giấy xung quanh nhưng đó là ngay ở giữa phần cong của những con chữ."

"Tốt, vậy Mikhail đã nhận ra chưa?"

Mikhail khẽ sáng lên nhưng lại ra vẻ trầm ngâm.

"Hung thủ, vậy thực sự còn một hung thủ khác à, cháu nghĩ là do bà chủ nhà giả nét chữ."

"Đó là vấn đề."

Nét chữ này không thuộc về ai cả, có lẽ vụ án này khó hơn chúng ta tưởng. Chữ được viết đểu và tự nhiên.

"Xin lỗi vì nghi nhầm cậu."

Mikhail lại trầm ngâm.

"Đây là chuyện thường thôi, dù sao cháu cũng lớn rồi, không giận đâu, với cả vụ án này cũng khiến cháu muốn so kiến thức chuyên môn với chú."

Alexander có vẻ dịu hơn rất nhiều, thực ra là rất rất nhiều.

"Tôi sẽ giữ thông tin này được bảo mật, nhưng hãy đảm bảo học sinh của tôi được an toàn."

Luke khẽ gật đầu.

"Cả cậu nữa đấy Mikhail."

"Được rồi, được rồi, cháu nghe thủng tai rồi."

Thế nhưng cậu ta suy nghĩ một hồi.

"Nhưng cháu vẫn muốn tiếp tục điều tra."

Alexander khẽ nói.

"Mikhail, em không nên tham gia, điều này nguy hiểm lắm, với cả cậu đang tham gia vào việc dành cho những người có thẩm quyền, đừng có dại."

Mikhail hơi bĩu môi.

"Vầng..."

Lời nói cậu dề ra, mặt xị xuống vì giận dỗi.

"Alexander, nói đúng rồi đấy, bây giờ thì về đi. Cậu đang trong tuổi ăn tuổi lớn đấy."

Cậu ta gật đầu, rồi lặng lẽ bước đi, cuộc họp của ba người tại đồn cảnh sát được giải tán. Một viên cảnh sát tiến lại.

"Thám tử Luke, anh có phương án điều tra nào khác không?"

"Hiện tại thì chưa, nhưng có lẽ vẫn phải công bố hung thủ đầu tiên và thông tin điều tra. Phiên tòa cũng diễn ra sớm, vụ án này khiến tôi đau đầu rồi, niêm phong bức thư này lại giúp tôi."

"Rõ ạ."

Trên con đường đang tối dần, cậu bé mong mỏi những gì cậu tìm hiểu có thể giúp được một phần cho việc điều tra.

"Nhưng... sao cậu ta lại thức muộn như vậy? Tôi sẽ điều tra địa chỉ nhà của cậu ta. Cho đến ngày mai, việc điều tra sẽ được thực hiện."

"Chúng tôi sẽ cố hết sức."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play