Chương 3

Ngày tang lễ

Bầu trời xám xịt như phủ lên cả thành phố một tấm màn u ám. Từng giọt mưa lạnh buốt rơi lộp bộp xuống mái hiên, hoà cùng tiếng khóc than ai oán. Người đến viếng mặc áo tang trắng, từng dòng người lặng lẽ bước vào, khói hương nghi ngút khiến không khí càng thêm nặng nè.

Di ảnh của ông bà Diệp đặt trang trọng trên bàn thờ, đôi mắt hiền từ mỉm cười như còn sống nhưng lại khiến mọi người càng thêm đau đớn. Họ ra đi quá vội vã, bỏ lại đứa con gái bé bỏng chưa kịp trưởng thành.

Thảo Linh mặc chiếc váy đen nhỏ xíu, khuôn mặt non nớt nhạt nhoà nước mắt. Cô bé run rẩy đứng trước linh cữu, bàn tay bé xíu đưa ra như muốn chạm vào ba mẹ nhưng lại bị người lớn kéo lại.

Cô bé bật khóc lớn, mong rằng ba mẹ sẽ tỉnh lại dỗ cô bé nín khóc. Nhưng cô bé khóc mãi mà ba mẹ vẫn không tỉnh lại. Tiếng khóc ấy như xé toạc bầu không khí tang thương khiến ai nấy có mặt đều rơi lệ.

Bà Hoắc không kìm được, bước đến ôm chặt cô bé vào lòng, nước mắt tuôn rơi:

"Thảo Linh ngoan, từ nay con đừng sợ… con còn có bác gái và gia đình Hoắc gia. Từ bây giờ Hoắc gia chính là chỗ dựa cho con."

Ông Hoắc cũng khẽ thở dài, quay mặt đi che giọt lệ nơi khoé mắt. Họ từng là bạn thân của ông bà Diệp, nay nhìn cảnh đứa bé mới sáu tuổi mất ba mẹ, lòng họ như bị dao cắt.

Thừa Minh đứng đó, đôi bàn tay siết chặt thành nắm, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Cậu thanh niên hai mươi mốt tuổi, lần đầu chứng kiến sự ra đi tàn khốc như vậy, trái tim như bị xé toạc. Ánh mắt cậu vẫn luôn dõi theo bóng đang bé nhỏ đang khóc nấc kia.

Tiếng tụng kinh trầm bổng vang vọng khắp không gian, hoà cùng tiếng mưa rơi rả rích ngoài sân. Khi quan tài từ từ được hạ xuống, Thảo Linh vùng vẫy, gào khóc thảm thiết:

“Ba mẹ đừng đi! Con sẽ ngoan mà, con không muốn ở lại đây một mình đâu… Hay ba mẹ cho con đi theo với, con ở đây cô đơn lắm.”

Những người có mặt đều rơi nước mắt. Có người thì thầm:

“Tội nghiệp con bé quá… mới có sáu tuổi đã chịu cảnh mồ côi. Mong rằng con bé sớm ngày qua được nỗi buồn này.”

Khói nhang, tiếng khóc, tiếng mưa hòa quyện, biến tang lễ thành một khúc bi ca nghẹn ngào. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, số phận của Thảo Linh hoàn toàn đổi thay.

Bà Hoắc lau nước mắt, quay sang nhìn chồng và con trai khẽ gật đầu. Họ đã ngầm đưa ra quyết định: nhà họ Hoắc sẽ thay người bạn thân đã khuất, chăm sóc, nuôi dưỡng và bảo vệ cô bé này đến suốt đời.

...****************...

Tang lễ kết thúc, từng người ra về chỉ còn lại Thảo Linh và nhà họ Hoắc ở lại. Cô bé quỳ dưới đất khóc lóc, ông bà Hoắc nhìn cảnh này mà không kìm được nước mắt. Thừa Minh không biết làm gì, chỉ biết đứng bên cạnh cô bé.

Thấy trời sắp mưa rồi, cậu quay qua ông bà Hoắc:

“Ba mẹ, hai người về nhà nghỉ ngơi trước đi. Mấy hôm nay ba mẹ cũng mệt mỏi vì tang lễ rồi. Còn Thảo Linh cứ để con trông cho, lát nữa con sẽ đưa em ấy về nhà sau.”

Ông Hoắc nhìn lên trời rồi gật đầu nói:

“Con ở lại trông con bé cẩn thận. Lát nữa lựa lời đưa con bé về nhà nghỉ ngơi. Ba đưa mẹ về nghỉ ngơi trước không lát nữa mưa mất. Hai đứa nhớ đứng để bản thân bị ướt đấy.”

Nói xong thì ông Hoắc đưa bà Hoắc về Hoắc gia. Trước khi đi thì ông Hoắc đưa một chiếc ô to cho cậu rồi rời đi. Cậu đứng gần chỗ cô bé nhưng không nói bất cứ lời nào. Cô bé cứ quỳ ở đó, từ khi trời âm u sang trời đổ mưa to. Cậu đứng gần chỗ cô bé, mở ô che cho cả hai. Cô bé nhìn bia mộ với ánh mắt thất thần, buồn bã nói:

“Anh Minh, tại em, tất cả mọi chuyện này đều do em mà ra. Nếu em không đòi ba lái xe thì ba mẹ sẽ không xảy ra chuyện. Nếu em không đòi ba quay xuống nhìn em thì ba mẹ sẽ không nằm ở dưới đây. Là em hại ba mẹ em rồi.”

Cô bé vừa nói vừa bật khóc. Càng ngày cô bé càng khóc to hơn. Cậu đứng bên cạnh nhưng không ngăn cản. Suốt mấy ngày nay cô bé thay đổi hoàn toàn. Cả ngày không hề nói một câu nào hết, chỉ biết ngồi gần di ảnh của ông bà Diệp nhìn một cách vô hồn. Bà Hoắc nhìn càng này càng buồn bã.

“Chuyện này không thể trách em được. Sau này em lớn lên sẽ hiểu chuyện này một cách kĩ lưỡng. Còn bây giờ thì em phải sống thật tốt, nếu em cứ như thế này thì ba mẹ em ở trên trường sẽ không an tâm đâu.”- anh cố gắng an ủi.

“Không phải, mọi chuyện đều do em hết. Mọi người đều nói em là sao chổi khắc chết ba mẹ. Có phải em không nên sinh ra đúng không?”

“Sau này em không được suy nghĩ như thế. Hoắc gia sẽ luôn là chỗ dựa cho em, là nơi bảo vệ em suốt đời này.”

Cậu đứng bên cạnh ở bên cạnh cô bé đến khi trời mưa to. Cô bé chịu không nổi nữa cộng thêm mấy ngày nay không chịu ăn uống nên cô bé ngất đi. Cậu chỉ bế cô bé vào lòng, nhìn bia mộ của ông bà Diệp chắc nịnh nói:

“Bác trai, bác gái, hai bác ở bên thế giới bên kia cứ yên tâm. Cháu và Hoắc gia nhất định sẽ bảo vệ chăm lo cho Thảo Linh thay hai bác.”

Nói xong, cậu bế cô bé về Hoắc gia

Hot

Comments

Hoaianh Đinh

Hoaianh Đinh

Sao lại đứng để bản thân bị ướt????

2025-11-04

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85 (18+)
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94: Ngoại truyện 1
95 Chương 95: Ngoại truyện 2
96 Chương 96: Ngoại truyện 3
97 Chương 97: Ngoại truyện 4
98 Chương thông báo
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85 (18+)
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94: Ngoại truyện 1
95
Chương 95: Ngoại truyện 2
96
Chương 96: Ngoại truyện 3
97
Chương 97: Ngoại truyện 4
98
Chương thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play