2. Từ nay con ở đây, cứ xem như nhà mình nhé!

Ngày ấy, ông Vũ Trí Dân tận mắt chứng kiến người bạn thân bị khiêng ra từ đống tro tàn, vẫn cố thều thào câu cuối cùng.

- Hoàng Nguyên….thằng bé….nó vẫn còn sống….

Từ đó, tấm ảnh cậu bé Hoàng Nguyên cùng dòng chữ "Tìm con trai thất lạc của nhà họ Hoàng" xuất hiện khắp nơi trên mặt báo, trong hội thiện nguyện, cả những bức tường cũ kỹ của thành phố.

Thời gian trôi đi, hy vọng dần trở nên xa vời, cho đến một buổi sáng lạnh giá, một người phụ nữ từ viện mồ côi gọi điện đến.

"Thưa ông Vũ, chúng tôi….có một đứa bé có đặc điểm giống hệt trong tấm ảnh ngài đăng. Cậu bé tên là Gia Huy."

Khi ông Vũ đến, trời âm u, mưa phùn rơi lất phất. Giữa sân, một cậu bé đang đứng nép dưới mái hiên, mái tóc ướt sũng, thân hình gầy gò chỉ còn da bọc xương. Gương mặt cậu lấm lem, đôi mắt to tròn phủ đầy sự phòng bị.

Ông Vũ lặng người khi nhìn thấy cậu. Cái dáng người ấy, đôi mắt ấy. Dẫu thời gian có trôi qua, ông vẫn nhận ra ngay cậu bé này chính là Hoàng Nguyên.

Ông tiến lại gần, khẽ gọi.

- Hoàng Nguyên….con còn nhớ bác không?

Cậu ngẩng đầu lên, ánh nhìn trống rỗng, giọng nói khàn khàn như sợ hãi.

- Cháu… cháu không biết…Hoàng Nguyên là ai…

Một giọt nước mưa rơi xuống nơi khóe mắt cậu, không biết là mưa hay là nước mắt. Ông Vũ siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh, giọng run run.

- Không sao đâu con, về nhà với bác! Sẽ không còn ai có thể làm hại con nữa.

Ngày đó, viện mồ côi tiễn cậu bé gầy yếu ấy đi trong im lặng. Ông Vũ che ô cho cậu, bước từng bước qua con đường lầy lội, ánh mắt ông đầy thương xót.

Ở trên xe, cậu ngồi im lặng nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa chảy dài như những ký ức đã mất. Ông Vũ quay sang nhìn cậu, nói chậm rãi như đang nói với chính mình.

- Từ nay con sẽ sống ở nhà họ Vũ, cứ xem ta là cha nuôi cũng được. Còn về phần tương lai....

Nói đến đây, ông dừng lại một chút, ánh mắt thoáng nghiêm nghị.

- Ta muốn con mang danh nghĩa là hôn phu của Vũ Tuyết Kỳ, con gái ta. Xem như đây là sự sắp đặt định mệnh, vừa để bảo vệ thân phận thật sự của con, vừa cho con một nơi để mà nương tựa!

Nghe những lời này, cậu ngước nhìn, ánh mắt ngơ ngác như không hiểu hết ý nghĩa của những lời ấy. Còn ông, chỉ khẽ thở dài. Sau 5 năm tìm kiếm, cuối cùng cũng đưa được cậu bé trở về.

Nhưng ông cũng biết rõ, đứa trẻ này đã không còn là tiểu thiếu gia Hoàng Nguyên của năm xưa nữa. Trong mắt cậu, chỉ còn bóng tối và những vết thương không thể nhìn thấy. Và chính từ giây phút ấy, cuộc đời Hoàng Nguyên một lần nữa bị định đoạt, mang thân phận mới bước vào nhà họ Vũ, bắt đầu một chuỗi số phận đầy bí ẩn, dối trá và cả tình yêu.

Chiếc xe đen lăn bánh chậm rãi qua cánh cổng sắt lớn, bảng hiệu khắc nổi bốn chữ "VŨ GIA TRANG VIÊN" hiện lên giữa nắng chiều nhạt nhòa.

Hoàng Nguyên ngồi nép ở hàng ghế sau, hai tay nắm chặt gấu áo, ánh mắt lặng lẽ nhìn khung cảnh bên ngoài. Từng hàng cây thẳng tắp, hồ nước xanh biếc, và những người hầu đứng ngay ngắn chờ đón chủ nhân.

"Đây là nhà mới của mình sao?"

Một nơi quá yên tĩnh, quá sáng sủa, khiến cho cậu cảm thấy bản thân mình lạc lõng. Khi xe vừa dừng lại, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ trung niên chạy vội đến. Người đó không ai khác chính là bà Vũ Bích Nhiên, dáng người bà đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu. Nhìn thấy cậu bé gầy gò đứng bên cạnh chồng, bà không kìm lòng được mà đưa tay lên miệng để che đi sự xúc động, giọng run run.

- Trời ơi….thằng bé thật tội nghiệp quá! Là con trai của anh Hoàng đây sao? Nhìn xem, sao lại ra nông nỗi thế này….

Bà vội kéo Hoàng Nguyên vào lòng, không nhịn được mà bật khóc. Hoàng Nguyên vẫn đứng yên, thân thể cứng đờ, không dám đáp lại cái ôm ấm áp ấy. Đã lâu lắm rồi, cậu không còn quen với hơi ấm của người khác.

- Không sao đâu con!

Bà Vũ nhẹ giọng dỗ dành, vừa nói vừa lau vết bẩn trên má cậu.

- Từ nay con ở đây, cứ xem như nhà mình nhé!

Ông Vũ đứng bên cạnh, thở dài một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn còn vương nét lo âu.

- Bà à, đừng làm thằng bé sợ. Nó đã chịu nhiều khổ sở ở bên ngoài rồi!

Đúng lúc ấy, từ ngoài cổng vang lên tiếng còi xe sang trọng. Tài xế đậu xe trong sân, một bóng dáng cao ráo trong bộ đồng phục nữ sinh bước xuống xe. Chính là Vũ Tuyết Kỳ, đứa con gái duy nhất của nhà họ Vũ.

Cô năm nay cũng 15 tuổi, bằng tuổi với Hoàng Nguyên. Vẻ ngoài xinh đẹp, lạnh lùng. Đường nét trên khuôn mặt được thừa hưởng gen tốt từ ba mẹ nên vừa sắc sảo và hoàn mỹ, ánh mắt sâu và bình tĩnh như mặt hồ tĩnh lặng.

Thấy cha mẹ đang đứng ngoài sân cùng một cậu bé lạ, cô hơi khựng người lại, tò mò hỏi.

- Ba, mẹ, có chuyện gì vậy?

Ông Vũ quay sang, vỗ nhẹ vai con gái, giọng nghiêm mà chậm rãi.

- Tuyết Kỳ! Con về vừa đúng lúc, đây là Hoàng Nguyên, con trai của bạn ba. Cũng là người mà nhà ta đã tìm kiếm suốt 5 năm qua, từ nay thằng bé sẽ sống cùng với chúng ta.

Tuyết Kỳ ngạc nhiên nhìn chàng trai trước mặt, cậu gầy đến mức vai áo rộng thùng thình, tóc rối, đôi mắt đen sâu thẳm nhưng không hề có ánh sáng.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mười lăm tuổi họ gặp nhau, ở cái tuổi trăng tròn đẹp nhất, và rồi điều gì nên tới cũng sẽ tới..

2025-10-06

4

Susukino💙タハン

Susukino💙タハン

Hy vọng ở đây Hoàng Nguyên có thể sống 1 cuộc đời bình yên và hạnh phúc

2025-10-11

0

Susukino💙タハン

Susukino💙タハン

Mong ông Vũ đối tốt với cậu sẽ không vì lợi ích mà lợi dụng

2025-10-11

0

Toàn bộ
Chapter
1 1. Hoàng Nguyên! Anh đùa với tôi sao?
2 2. Từ nay con ở đây, cứ xem như nhà mình nhé!
3 3. Xin chào! Mừng cậu….đến nhà.
4 4. Không lẽ thằng bé chưa dậy? Hay là ốm rồi?
5 5. Cậu ấy....ngủ cũng đẹp trai thật.
6 6. Nhập học
7 7. nếu không hiểu thì tối về tôi chỉ thêm!
8 8. Mua….mua đồ cho tôi sao?
9 9. Không cần nói nhiều, cứ làm theo lời tôi!
10 10. Ở nhà này mà ai được nó để tâm, coi như là có phúc đó con ạ!
11 11. không biết hình mẫu lý tưởng của cậu ấy là gì nhỉ?
12 12. Sao, không dám nói gì à? Hay ngại vì có người mới đi cùng?
13 13. Vì yêu sinh hận
14 14. Cậu là cái tên lúc sáng đi học cùng với nhỏ Tuyết Kỳ đúng không?
15 15. Mấy người như thế chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của người khác đâu!!!
16 16. quà xin lỗi
17 17. Cái này chẳng phải là đang công khai khiêu khích rồi sao???
18 18. Chắc là bị lây cái tính chăm chỉ của nhỏ cục băng không tan kia rồi ha?!
19 19. Tôi chỉ nói "uống đi cho đỡ khát" thôi mà!
20 20. Em có chắc là mình không liên quan gì đến chuyện này không?
21 21. tạm đình chỉ
22 22. "…Thử xem ai mới là kẻ ngu ngốc."
23 23. Bằng mọi giá phải tìm được cậu ta, dù có phải tìm kiếm thâu đêm!
24 24. Hoàng Nguyên, về nhà với tôi đi!
Chapter

Updated 24 Episodes

1
1. Hoàng Nguyên! Anh đùa với tôi sao?
2
2. Từ nay con ở đây, cứ xem như nhà mình nhé!
3
3. Xin chào! Mừng cậu….đến nhà.
4
4. Không lẽ thằng bé chưa dậy? Hay là ốm rồi?
5
5. Cậu ấy....ngủ cũng đẹp trai thật.
6
6. Nhập học
7
7. nếu không hiểu thì tối về tôi chỉ thêm!
8
8. Mua….mua đồ cho tôi sao?
9
9. Không cần nói nhiều, cứ làm theo lời tôi!
10
10. Ở nhà này mà ai được nó để tâm, coi như là có phúc đó con ạ!
11
11. không biết hình mẫu lý tưởng của cậu ấy là gì nhỉ?
12
12. Sao, không dám nói gì à? Hay ngại vì có người mới đi cùng?
13
13. Vì yêu sinh hận
14
14. Cậu là cái tên lúc sáng đi học cùng với nhỏ Tuyết Kỳ đúng không?
15
15. Mấy người như thế chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của người khác đâu!!!
16
16. quà xin lỗi
17
17. Cái này chẳng phải là đang công khai khiêu khích rồi sao???
18
18. Chắc là bị lây cái tính chăm chỉ của nhỏ cục băng không tan kia rồi ha?!
19
19. Tôi chỉ nói "uống đi cho đỡ khát" thôi mà!
20
20. Em có chắc là mình không liên quan gì đến chuyện này không?
21
21. tạm đình chỉ
22
22. "…Thử xem ai mới là kẻ ngu ngốc."
23
23. Bằng mọi giá phải tìm được cậu ta, dù có phải tìm kiếm thâu đêm!
24
24. Hoàng Nguyên, về nhà với tôi đi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play