Giữa làn gió chiều, dáng người cậu đứng gầy gò, im lặng như sợ rằng chỉ cần một tiếng động cũng đủ khiến cậu giật mình.
Ông Vũ nói tiếp, giọng chắc nịch.
- Hoàng Nguyên sẽ là vị hôn phu tương lai của con. Ta muốn sắp xếp cho hai đứa học cùng trường, để con tiện chăm sóc cho thằng bé.
Không khí lặng đi vài giây. Bà Vũ khẽ kéo tay chồng, ánh mắt lo lắng như muốn nhắc nhở ông đừng nói quá đột ngột.
Còn Hoàng Nguyên thì sững sờ, từ "hôn phu" lại vang lên như một tiếng sét giữa đầu cậu. Cậu ngẩng lên nhìn ông Vũ, môi mím chặt, không nói được lời nào. Cậu vẫn chưa quen với cách người ta đối xử tốt với mình, càng chưa từng nghĩ sẽ có hôn ước nào chờ đợi.
Tuyết Kỳ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu như đang đánh giá một lượt. Ánh mắt cô không phải là tò mò, cũng không phải khinh thường, mà là một thứ gì đó rất dị dàng, thận trọng. Như thể sợ rằng chỉ cần mình nói nặng một lời, cậu sẽ hoảng loạn mà sợ hãi. Cô đặt cặp xuống, khẽ mỉm cười chào.
- Xin chào! Mừng cậu….đến nhà.
Giọng nói của cô dịu dàng, nhẹ như gió, khiến người nghe có cảm giác an toàn. Hoàng Nguyên ngẩng lên nhìn cô một giây, rồi cũng khẽ gật đầu đáp lại.
...----------------...
Buổi tối hôm đó, nhà họ Vũ dọn một bữa cơm nhỏ. Bà Vũ gắp từng miếng thức ăn cho Hoàng Nguyên, liên tục hối thúc.
- Ăn đi con, con gầy thế này làm sao chịu nổi!
Còn Tuyết Kỳ thì ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn cậu ăn từng miếng nhỏ, ánh mắt xen lẫn thương cảm và tò mò. Cô không hỏi gì, cũng không trêu chọc như những cô bạn đồng trang lứa. Mà chỉ im lặng, vì sợ rằng chỉ một câu hỏi không khéo thôi, sẽ khiến cậu run sợ mà thu mình lại.
Ngoài trời, gió thu thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương trà dịu nhẹ. Trong căn phòng ấm áp ấy, một cậu bé nhỏ lấm lem vừa đặt bước đầu tiên vào thế giới mới, nơi sẽ thay đổi cả số phận của cậu.
Ở bên kia bàn, cô gái 15 tuổi khẽ nhìn cậu, không biết rằng chính khoảnh khắc này, định mệnh của cả hai đã bắt đầu đan vào nhau.
Sau bữa cơm tối, ông Vũ đích thân dẫn Hoàng Nguyên đi dọc hành lang tầng hai. Ánh đèn hắt xuống nền gạch men trắng, phản chiếu từng bước chân rụt rè của cậu.
Căn nhà họ Vũ rộng lớn, trang trí sang trọng mà tinh tế. Mỗi khung cửa sổ đều treo rèm ren trắng, mỗi bức tường đều thoảng hương hoa nhài dìu dịu. Nhưng trong mắt Hoàng Nguyên, tất cả lại xa lạ như một giấc mơ mà cậu không dám tin là thật.
Ông Vũ dừng lại trước một cánh cửa gỗ sơn trắng.
- Đây là phòng của con! Hoàng Nguyên à, mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn cho con rồi.
Cánh cửa khẽ mở ra, ánh sáng dịu dàng tràn vào. Bên trong là một căn phòng nhỏ, tường sơn màu xám bạc, chăn gối tinh khôi, bàn học kê sát cửa sổ, trên bàn còn đặt một lọ thủy tinh có những cành hoa hướng dương vàng rực nổi bật.
Hoàng Nguyên đứng sững ở ngưỡng cửa, bàn tay nắm chặt gấu áo. Đôi mắt cậu khẽ run, nhìn vào căn phòng ấm áp ấy như thể nhìn một nơi không thuộc về mình.
- Sao thế con?
Ông Vũ nhẹ giọng hỏi, bước đến bên cậu.
- Con không thích à? Nếu con muốn đổi màu rèm, ta sẽ cho người làm lại ngay.
Hoàng Nguyên khẽ lắc đầu.
- Không phải đâu….chỉ là….
Giọng cậu run lên, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
- Cháu sợ….sợ làm bẩn phòng này...
Nghe lời nói ấy, trái tim ông Vũ như siết lại, ông ngồi xuống, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc ấy mà nhẹ nhàng nói.
- Con ngoan, từ nay con là người của nhà này, không cần sợ gì cả. Phòng này là của con. Con có thể ở, có thể nghỉ, có thể làm bất cứ điều gì con muốn!
Hoàng Nguyên nhìn ông, đôi mắt trong veo chớp nhẹ, lúng túng như không hiểu vì sao người ta lại đối xử tốt với mình như vậy. Ở nơi cậu từng sống, chỉ cần chậm một lời chào cũng bị đánh, chỉ cần làm đổ một giọt nước cũng bị mắng. Còn ở đây, người ta lại nói "có thể làm bất cứ điều gì mình muốn". Một khái niệm xa xỉ đến mức khiến cậu cảm thấy sợ.
- Con nghỉ sớm đi nhé!
Ông Vũ xoa nhẹ mái tóc cậu.
- Ngày mai ta sẽ dẫn con đi mua ít quần áo mới!
Khi ông Vũ rời khỏi phòng, Hoàng Nguyên vẫn đứng yên một lúc rất lâu. Ánh đèn vàng trên trần nhà hắt xuống, phản chiếu dáng cậu gầy gò trong bộ đồ rộng thùng thình. Cậu bước thật chậm đến bên giường, đưa tay chạm vào tấm chăn mềm, rồi vội rụt lại như sợ mình làm bẩn. Ánh mắt cậu lạc lõng, một nơi quá sạch, quá yên tĩnh khiến cậu nhất thời chưa kịp thích nghi với nơi này.
Đêm xuống, tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Hoàng Nguyên ngồi ôm đầu gối bên góc giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà. Mọi thứ ở đây đều xa hoa đến mức cậu cảm thấy thật ngột ngạt.
Trong tiềm thức, cậu vẫn sợ, sợ tiếng bước chân, sợ tiếng quát, sợ ai đó đến giật tóc hay kéo tay cậu ra ngoài. Mỗi âm thanh nhỏ nhất cũng đủ khiến cho cơ thể cậu run rẩy. Cuối cùng, cậu rón rén lấy tấm chăn mỏng, trải xuống sàn nhà rồi nằm co ro trên đó. Sàn lạnh, cứng, nhưng ít nhất cậu vẫn quen với cảm giác này hơn.
"Chỉ nằm tạm thôi….sáng mai sẽ dọn đi…"
Cậu tự nhủ trong đầu, giọng thì thầm như tự ru mình vào giấc mộng. Nhưng cả đêm, cậu lại không thể ngủ được. Mỗi khi cơn gió đêm khẽ luồn qua khe cửa, cậu bất giác lại co người lại, hai tay ôm ngực, mắt nhìn chằm chằm lên trần.
Ánh đèn đêm hắt qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt đáng thương ấy. Đôi mắt đen nhánh vẫn mở to, long lanh ánh nước.
Updated 24 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Năm năm sống trong cảnh không người thân không gia đình, chật vật trong khốn khó nghèo khổ túng thiếu đủ đường, tất cả đã tạo nên một Hoàng Nguyên ko giám mơ ước tới những điều tốt đẹp những thứ xa hoa... và cậu thực sự thu mình. Muốn HN bỏ lại quá khứ cũng phải dùng thời gian và lòng người đủ ấm
2025-10-06
4
So Lucky I🌟
Vào một ngày đẹp trời cậu bỗng nhiên biến thành hôn phu của người khác và bản thân thì có thêm một hôn thê:))
2025-10-06
4
So Lucky I🌟
Chị bé cũng tinh tế và ý nhị quá nhỉ. Sợ nói ra điều ko nên sẽ làm anh thu mình/Hey/
2025-10-06
4