Shhh! Ngoan Nào, Đừng Khóc.

Shhh! Ngoan Nào, Đừng Khóc.

1. Hoàng Nguyên! Anh đùa với tôi sao?

Cánh cửa phòng vừa mở ra, bóng dáng của một chàng thanh niên cao ráo, vẻ ngoài khoảng chừng 17 tuổi bị ai đó đẩy vào trong phòng. Người đẩy không ai khác chính là tiểu thư nhà họ Vũ, Vũ Tuyết Kỳ, vẻ ngoài của cô xinh đẹp sắc sảo. Cả người toát lên vẻ lạnh lùng, bí ẩn và độc đoán.

Cô đóng "sầm" cánh cửa lại, chưa kịp để chàng trai kịp định thần thì đã phải ăn ngay cái tát trời giáng từ cô. Tiếng "chát" vang khắp căn phòng rộng lớn, Tuyết Kỳ đưa tay nắm chặt cổ áo anh, đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt cô như vừa hận vừa đáng thương. Giọng nói như đang rất tức giận.

- Hoàng Nguyên! Anh đùa với tôi sao?

Nhìn thấy dáng vẻ cô đang tức giận mất kiểm soát, vẻ mặt anh vẫn phải cam chịu. Dáng vẻ vẫn dịu dàng và ấm áp, anh nhẹ giọng dỗ dành cô.

- Không, không có! Cô đừng suy nghĩ thái quá.

Nghe lời này, Tuyết Kỳ đẩy mạnh anh ngã xuống đất. Miệng lớn tiếng quát mắng.

- Đồ khốn, sao anh lại dám....tôi yêu anh như thế anh còn chưa cảm thấy đủ sao? Anh thích con nhỏ đó chứ gì?

Bị Tuyết Kỳ chất vấn, Hoàng Nguyên ngồi ở dưới đất ngước mắt lên nhìn cô. Nhíu mày hỏi lại.

- Hả? Cô nói như vậy là có ý gì?

Tuyết Kỳ ngồi xuống trước mặt anh, không nhịn được mà rươm rướm nước mắt. Giọng nói nghẹn ngào.

- Hức....tôi nhìn thấy rồi, lúc đó ở cầu thang, anh đứng nói chuyện với cô ta....hai người còn cười với nhau nữa. Hic....

Nghe đến đây, Hoàng Nguyên dường như đã nhớ ra điều gì đó. Anh tiến lại gần Tuyết Kỳ mà dỗ dành, ôm lấy cô vào lòng rồi nói với giọng trầm ấm.

- Không phải như em nghĩ đâu, lúc đó cậu ta tìm anh chỉ để hỏi bài. Anh và cậu ấy không có mối quan hệ gì hết!

Nói rồi, anh đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô lên để đối diện với mình. Tuyết Kỳ nhìn thấy anh giống như không nói dối nên cũng tạm thời tin, cô mấp máy môi.

- Thật không? Nếu như anh để em phát hiện trong lòng anh có người khác, thì em sẽ....

Lời còn chưa nói hết, cô đã bị Hoàng Nguyên cúi xuống hôn lên bờ môi ấy. Bầu không khí trong căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng khẽ rên rỉ và hơi thở gấp gáp của Tuyết Kỳ. Sau khi hôn xong, thấy tâm tình của Tuyết Kỳ dường như cũng đã dịu lại, Hoàng Nguyên mới thủ thỉ bên tai cô.

- Đồ ngốc, lần sau mà còn như thế nữa anh sẽ phạt em đấy!

Tuyết Kỳ nghe xong thì nhíu mày, nhìn anh với đôi mắt long lanh, tò mò hỏi.

- Phạt ư? Anh định phạt gì?

Dứt lời, Hoàng Nguyên thản nhiên đáp lại.

- Đương nhiên là....phạt em làm thêm bài tập nâng cao để bớt suy nghĩ linh tinh rồi!

Nói xong, anh đứng dậy rồi đưa tay về phía cô.

- Đứng dậy đi, tối nay anh còn làm bài và ôn tập nữa!

Nghe lời này, Tuyết Kỳ mỉm cười nắm lấy tay anh rồi đứng dậy. Giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.

- Thôi được rồi, vậy...anh về phòng trước đi!

Hoàng Nguyên tiến lại gần hôn cô một cái lên trán, rồi mới quay người rời khỏi đó. Tuyết Kỳ mỉm cười nhìn theo bóng lưng của anh rời đi, anh vừa khuất bóng thì nụ cười trên môi của cô cũng vụt tắt, cô đưa tay đóng cửa phòng mình lại rồi ngân nga câu hát đi tắm.

Ở bên phòng tắm của Hoàng Nguyên, anh đang đứng dưới vòi sen, dòng nước mát lạnh chảy xuống từng đường cong trên cơ thể. Gương nhà tắm bị hơi nước làm mờ đi, hình ảnh trong gương phản chiếu thân hình cơ bụng mơ hồ của anh. Đôi mắt anh nhắm lại, trong đầu hiện về kí ức cũ, là hình ảnh cách đây 5 năm trước tại trại mồ côi.

Trở về quá khứ của 5 năm trước.

Trời cuối thu, cơn gió buốt lùa qua từng khe cửa gỗ cũ kỹ của viện trẻ mồ côi Hà Tư. Trên hành lang loang lổ ánh đèn vàng, một cậu bé ngồi thu mình trong góc, đôi bàn tay gầy gò ôm chặt tấm ảnh đã cũ kĩ rách nát. Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi tí tách, buồn như tiếng lòng người.

5 năm qua, cậu được người ta gọi bằng cái tên Gia Huy, chẳng ai biết thân phận thật của cậu là Hoàng Nguyên, đứa con trai duy nhất của gia tộc danh giá nhà họ Hoàng.

Năm ấy, nhà họ Hoàng đột nhiên xảy ra biến cố. Trong một đêm kinh hoàng, toàn bộ căn biệt thự bị phóng hỏa. Ngọn lửa bùng lên đỏ rực giữa đêm thiêu rụi tất cả. Khi lính cứu hỏa đến nơi, chỉ còn lại đống tro tàn và mùi khói cháy khét.

Người ta nói rằng tất cả thành viên nhà họ Hoàng đều đã chết trong vụ hỏa hoạn. Không ai ngờ, trong cơn hỗn loạn ấy, cậu bé 10 tuổi là Hoàng Nguyên đã may mắn sống sót, nhưng cũng từ đó mà cậu lại bị thất lạc giữa biển người.

Những năm tháng sau đó là những chuỗi ngày đen tối, lạnh lẽo và cô độc. Cậu từng xin ăn trên vỉa hè, từng bị xua đuổi, từng bị bắt nạt chỉ vì không nhớ nổi mình là ai. Trong mắt người khác, Hoàng Nguyên chỉ là một đứa trẻ mồ côi vô danh, nhưng trong tiềm thức của cậu vẫn luôn tồn tại một hình ảnh. Ngôi nhà rực sáng trong đêm, tiếng ai đó gọi tên cậu giữa khói lửa mịt mù.

5 năm sau, Vũ Trí Dân, bạn thân của ông Hoàng Chính Hiền vẫn không ngừng treo tin tìm kiếm cậu bé nhà họ Hoàng.

Ông từng hứa với bạn mình.

- Nếu cậu có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ chăm sóc cho thằng bé như con ruột của mình!

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chúc mừng truyện mới nhé em /Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/ Mở đầu hay nha. Nu9 yêu và chiếm hữu một cách điên cuồng, còn na9 chắc do hận thù mà tới rồi... Yêu hận tình thù đan xen... đôi này chắc cũng quần lên quần xuống dữ giằng lắm đây/Hey//Hey//Hey/

2025-10-06

4

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Ôi chời cái bà nư9 này yêu đương chiếm hữu kiểu bệnh hoạn thế. Mới nhìn thấy đứng nói chuyện cùng nhau thôi mà đã ghen lồng lộn cỡ này... hơn nữa ko biết bả ghen rách dời cỡ nào/Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/

2025-10-06

4

Giang Cảnh Nghi

Giang Cảnh Nghi

chéo fl+like nheee😍

2025-10-09

0

Toàn bộ
Chapter
1 1. Hoàng Nguyên! Anh đùa với tôi sao?
2 2. Từ nay con ở đây, cứ xem như nhà mình nhé!
3 3. Xin chào! Mừng cậu….đến nhà.
4 4. Không lẽ thằng bé chưa dậy? Hay là ốm rồi?
5 5. Cậu ấy....ngủ cũng đẹp trai thật.
6 6. Nhập học
7 7. nếu không hiểu thì tối về tôi chỉ thêm!
8 8. Mua….mua đồ cho tôi sao?
9 9. Không cần nói nhiều, cứ làm theo lời tôi!
10 10. Ở nhà này mà ai được nó để tâm, coi như là có phúc đó con ạ!
11 11. không biết hình mẫu lý tưởng của cậu ấy là gì nhỉ?
12 12. Sao, không dám nói gì à? Hay ngại vì có người mới đi cùng?
13 13. Vì yêu sinh hận
14 14. Cậu là cái tên lúc sáng đi học cùng với nhỏ Tuyết Kỳ đúng không?
15 15. Mấy người như thế chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của người khác đâu!!!
16 16. quà xin lỗi
17 17. Cái này chẳng phải là đang công khai khiêu khích rồi sao???
18 18. Chắc là bị lây cái tính chăm chỉ của nhỏ cục băng không tan kia rồi ha?!
19 19. Tôi chỉ nói "uống đi cho đỡ khát" thôi mà!
20 20. Em có chắc là mình không liên quan gì đến chuyện này không?
21 21. tạm đình chỉ
22 22. "…Thử xem ai mới là kẻ ngu ngốc."
23 23. Bằng mọi giá phải tìm được cậu ta, dù có phải tìm kiếm thâu đêm!
24 24. Hoàng Nguyên, về nhà với tôi đi!
Chapter

Updated 24 Episodes

1
1. Hoàng Nguyên! Anh đùa với tôi sao?
2
2. Từ nay con ở đây, cứ xem như nhà mình nhé!
3
3. Xin chào! Mừng cậu….đến nhà.
4
4. Không lẽ thằng bé chưa dậy? Hay là ốm rồi?
5
5. Cậu ấy....ngủ cũng đẹp trai thật.
6
6. Nhập học
7
7. nếu không hiểu thì tối về tôi chỉ thêm!
8
8. Mua….mua đồ cho tôi sao?
9
9. Không cần nói nhiều, cứ làm theo lời tôi!
10
10. Ở nhà này mà ai được nó để tâm, coi như là có phúc đó con ạ!
11
11. không biết hình mẫu lý tưởng của cậu ấy là gì nhỉ?
12
12. Sao, không dám nói gì à? Hay ngại vì có người mới đi cùng?
13
13. Vì yêu sinh hận
14
14. Cậu là cái tên lúc sáng đi học cùng với nhỏ Tuyết Kỳ đúng không?
15
15. Mấy người như thế chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của người khác đâu!!!
16
16. quà xin lỗi
17
17. Cái này chẳng phải là đang công khai khiêu khích rồi sao???
18
18. Chắc là bị lây cái tính chăm chỉ của nhỏ cục băng không tan kia rồi ha?!
19
19. Tôi chỉ nói "uống đi cho đỡ khát" thôi mà!
20
20. Em có chắc là mình không liên quan gì đến chuyện này không?
21
21. tạm đình chỉ
22
22. "…Thử xem ai mới là kẻ ngu ngốc."
23
23. Bằng mọi giá phải tìm được cậu ta, dù có phải tìm kiếm thâu đêm!
24
24. Hoàng Nguyên, về nhà với tôi đi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play