Sáng hôm sau, bầu trời Tân Thành vô cùng trong xanh, từng đám mây lững thững trôi trên cao. Sân bay lại bắt đầu một ngày mới đầy hối hả, dòng hành khách kéo vali nối dài trước quầy kiểm soát an ninh, từng đoàn xe buýt chở khách di chuyển liên tục trên đường băng.
Hạ Tinh Vân bước nhanh vào khu vực làm việc, đồng phục chỉnh tề, mái tóc búi gọn gàng. Cô được phân công cùng Tạ Uyển Nhi hỗ trợ hành khách thương gia cho chuyến bay Tân Thành – Tokyo sáng nay.
“Cậu đang nghĩ gì mà có vẻ mất tập trung vậy?” Uyển Nhi ghé sát thì thầm khi cả hai đang kiểm tra lại danh sách hành khách.
“Tớ đâu có nghĩ gì.” Hạ Tinh Vân lắc đầu phản bác, nở nụ cười nhẹ.
Miệng thì nói “không có nghĩ” nhưng quả thật trong lòng cô vẫn còn vương chút dư âm từ sự việc hôm qua. Hình ảnh cơ trưởng Tần Mặc Dương bất ngờ xuất hiện, giúp cô giải quyết tình huống khó khăn, rồi lại lạnh lùng rời đi, tất cả vẫn như một thước phim lặp đi lặp lại trong tâm trí.
“Thật sao?” Cô nàng có vẻ không tin, mắt hướng chằm chằm về phía cô như đang cố gắng nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Hạ Tinh Vân.
Nhưng rất tiếc cô lại không có biểu hiện gì khác ngoài tập trung đánh dấu danh sách hành khách.
Tạ Uyển Nhi thấy cô cố gắng trốn tránh mình như vậy thì vội bật cười, còn chưa kịp nói với cô thêm câu nào thì nhóm hành khách thương gia đã xuất hiện. Hai cô nhanh chóng lấy lại tác phong chuyên nghiệp, cúi chào, hướng dẫn hành khách lên xe buýt để đưa ra máy bay.
Đoàn khách thương gia được xe buýt đưa ra gần cầu thang máy bay, Tinh Vân và Uyển Nhi phải đi theo để hỗ trợ. Nắng buổi sáng chiếu xuống đường băng, phản chiếu ánh nắng lấp lánh trên thân kim loại sáng bóng của chiếc Airbus A350 mang số hiệu SL520 chuẩn bị cất cánh.
Khi hành khách lần lượt bước xuống xe, phía trước xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
Tần Mặc Dương.
Anh mặc bộ đồng phục phi công, vai đeo cầu vai bốn vạch vàng thẳng tắp, từng bước đi dứt khoát và thản nhiên. Dáng người cao lớn nổi bật giữa đám đông, gương mặt điềm tĩnh như chẳng có gì có thể làm anh dao động.
Sự hiện diện của anh giữa dòng người khiến không ít hành khách ngoái lại nhìn, như thể anh tự nhiên tỏa ra một khí chất khác biệt.
Hạ Tinh Vân thoáng khựng lại. Không hiểu sao tim cô bất giác đập nhanh hơn khi vừa thấy anh.
Là anh ấy… cơ trưởng Tần.
Cô không ngờ mới chỉ sau một ngày, họ lại chạm mặt một lần nữa. Hơn nữa, không phải trong sảnh đông đúc, mà ngay tại đường băng – nơi cô ít khi có dịp gặp trực tiếp tổ bay.
Hạ Tinh Vân mím môi, ánh mắt dõi theo bóng lưng cao lớn đang bước lên bậc thang.
Tần Mặc Dương đi ngang qua, đôi mắt sâu thẳm lướt qua hàng nhân viên mặt đất. Anh khẽ gật đầu chào xã giao, rồi nhanh chóng bước tiếp, dáng người thẳng tắp biến mất sau cửa khoang. Với anh, đây chỉ là cảnh quen thuộc – tiếp viên mặt đất đang làm công việc của mình, còn anh đang chuẩn bị cất cánh cho một hành trình mới.
Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây, không có gì đặc biệt nhưng đối với Hạ Tinh Vân lại đủ để khiến cô ngẩn ngơ.
Đi ngay phía sau anh là Tô Nhược Lam – tiếp viên trưởng của chuyến bay. Mái tóc xoăn nhẹ, nụ cười rạng rỡ, giọng nói đầy tự tin khi trao đổi cùng các đồng nghiệp. Nhìn thấy cô, Uyển Nhi khẽ huých tay bạn, thì thầm:
“Tô Nhược Lam kìa, tiếp viên trưởng nổi tiếng của hãng mình đó. Hình như cô ấy thường xuyên bay cùng cơ trưởng Tần.”
Hạ Tinh Vân chỉ gật đầu nhẹ. Cô không nói gì thêm, cũng không để lộ trên mặt chút biểu cảm gì. Chỉ là trong lòng lại một lần nữa khắc sâu cái tên Tần Mặc Dương khi lại một lần nữa chạm mặt khác xa dự đoán của cô.
Không biết Tô Nhược Lam đang nói gì với Tần Mặc Dương mà anh chỉ gật nhẹ nhưng dáng vẻ hai người đi cạnh nhau đã đủ khiến nhiều ánh mắt xung quanh chú ý.
Sau khi hành khách lên máy bay ổn định, xe buýt chở nhân viên quay về. Hạ Tinh Vân ngồi bên cửa kính, nhìn chiếc máy bay khổng lồ từ từ lăn bánh ra đường băng. Khoảnh khắc động cơ gầm lên, đôi cánh bạc vươn lên bầu trời xanh, trong lòng cô thoáng dâng lên một cảm giác khó tả.
Không phải ngưỡng mộ, cũng chẳng phải mơ mộng xa xôi. Chỉ đơn giản là sự bất ngờ, như thể có một sợi chỉ mảnh nào đó vừa kết nối giữa cô với người đàn ông ấy – dù cô biết rõ, với anh, cô chỉ là một nhân viên mặt đất bình thường trong hàng trăm gương mặt thoáng qua mỗi ngày.
“Tinh Vân, sao lại nhìn máy bay đến ngẩn ngơ thế kia?” Tạ Uyển Nhi phá tan dòng suy nghĩ của cô, giọng trêu chọc.
“À… không có gì. Tớ chỉ nhìn thôi.” Hạ Tinh Vân mỉm cười, giấu đi sự ngập ngừng trong lòng.
Tạ Uyển Nhi khẽ nhún vai, không gặng hỏi thêm. Còn Hạ Tinh Vân, cô chỉ im lặng tựa vào ghế, để tiếng động cơ máy bay xa dần vang vọng kéo dài suy nghĩ của chính mình.
Đêm đến, khi cô tiếp tục phải viết báo cáo ca làm việc, Hạ Tinh Vân lại bất giác dừng bút. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh cầu vai bốn vạch sáng chói dưới ánh nắng ban mai, cùng bước chân thẳng tắp rời đi không hề dừng lại.
Hai ngày, hai lần gặp. Ngẫu nhiên thôi, nhưng đủ để khiến cô bất giác ghi nhớ.
Cô bỏ qua suy nghĩ của chính mình, tiếp tục hoàn thành cho xong báo cáo thì Tạ Uyển Nhi đang ngồi trên giường, bất ngờ hỏi:
“Tinh Vân này, nếu một ngày nào đó cậu được làm việc cùng cơ trưởng Tần thì sao? Ví dụ như hỗ trợ trực tiếp trong một chuyến bay chẳng hạn?”
Hạ Tinh Vân ngẩn ra, ánh mắt khẽ dao động. Rồi cô bật cười, lắc đầu:
“Sao có thể chứ. Cậu quên à, mình chỉ là tiếp viên mặt đất. Làm gì có cơ hội được làm việc chung với anh ấy.”
“Ai biết được.” Uyển Nhi nháy mắt “Cuộc đời luôn có nhiều điều bất ngờ mà.”
Hạ Tinh Vân mỉm cười, không phản bác nữa. Nhưng trong lòng, cô lặng lẽ thì thầm: Nếu thật sự có ngày ấy… lúc ấy liệu anh có bất ngờ không nhỉ?
Cô bỗng giật mình khi nhận ra mình vừa có suy nghĩ xa vời như thế nào, cô đưa tay gõ đầu một cái nhằm khiến cho mình tỉnh táo lại.
“Mày đang nghĩ gì thế hả? Tinh Vân.”
Anh giống như ngôi sao sáng lấp lánh nơi bầu trời đêm, còn cô chỉ là một cô gái bình thường lặng lẽ làm việc dưới mặt đất. Ánh sáng ấy quá xa vời, khiến cô chẳng dám mơ tưởng tới việc vươn tay chạm lấy.
Ngoài khung cửa, một chiếc máy bay vừa đáp xuống, ánh đèn nhấp nháy xuyên qua màn đêm.
“Có lẽ ngày mai, ngày kia… mình sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại anh ấy như thế nữa đâu.”
Cô tự nhủ, nhưng sâu trong lòng lại có một thoáng chờ mong, dù chính cô cũng chưa nhận ra.
...
Updated 73 Episodes
Comments
Thương Nguyễn
Cô ấy đã phải lòng và đang tương tư anh ấy
2025-10-13
3