Hạ Cánh Nơi Có Em

Hạ Cánh Nơi Có Em

Chương 1: Va Chạm Nơi Sân Bay

Chiều cuối tuần, sân bay quốc tế Tân Thành đông nghịt người như một đàn ong vỡ tổ. Người đi, kẻ đến, loa phát thanh đều đều vang lên thông báo hết chuyến bay này đến chuyến bay khác. Tiếng bánh xe vali lăn rầm rập trên sàn gạch bóng loáng hòa cùng âm thanh ồn ào của hàng nghìn hành khách. Dãy quầy thủ tục của Starlight Airways rực sáng trong ánh đèn trắng.

Hạ Tinh Vân đứng ở quầy số 12, mái tóc búi gọn sau gáy, gương mặt thanh tú được trang điểm nhẹ nhàng. Bộ đồng phục xanh hải quân ôm lấy vóc dáng mảnh mai, khiến cô trông vừa trẻ trung vừa chuyên nghiệp. Cô mới làm việc ở Starlight Airways được nửa năm, còn được coi là “lính mới” nên mỗi ca trực đối với cô đều như một cuộc thử thách.

Như mọi lần, trước mặt cô là hàng dài hành khách đang kiên nhẫn xếp hàng, nhiều người sốt ruột liên tục nhìn đồng hồ. Dù đã quen với cảnh tượng náo loạn như vậy, Hạ Tinh Vân vẫn cảm thấy áp lực. Cô hít một hơi, gương mặt giữ nụ cười lịch sự chuyên nghiệp, tay thoăn thoắt nhập dữ liệu.

“Xin chào ông, mời ông đặt vali lên cân để làm thủ tục.” Giọng cô đều đặn, vừa đủ nghe.

Người đàn ông trung niên trong bộ vest sang trọng đặt chiếc vali to tướng lên cân. Con số nhảy lên hơn 40kg, trong khi mức quy định chỉ là 32kg.

“Thưa ông, hành lý của ông vượt quá mức quy định, cần phải đóng thêm phí quá cước ạ.” Hạ Tinh Vân nở nụ cười chuẩn mực, giọng nói mềm mại nhưng dứt khoát.

Ngay lập tức, người đàn ông cau mày, giọng gay gắt:

“Cô nói gì? Tôi bay hạng thương gia, lại là khách quen của hãng, cô không biết à? Cái vali này chỉ nặng hơn có vài ký thôi mà cũng bắt tôi đóng thêm phí?”

Âm thanh cao giọng ấy lập tức thu hút ánh nhìn xung quanh, khiến hàng chờ phía sau bắt đầu xôn xao. Một vài hành khách phía sau bực bội vì bị chậm trễ, vài người khác thì lén lấy điện thoại ra quay.

Hạ Tinh Vân hít một hơi thật sâu, vẫn giữ nụ cười lễ phép:

“Rất mong ông thông cảm nhưng quy định áp dụng chung cho tất cả hành khách. Hạng thương gia có thêm ưu đãi về hành lý xách tay, nhưng với hành lý ký gửi, nếu vượt mức vẫn cần đóng phí.”

“Quy định! Lúc nào cũng quy định!” Người đàn ông đỏ bừng mặt, gằn giọng, đập mạnh tay xuống quầy “rầm” một tiếng. Âm thanh vang dội khiến cả khu vực lặng đi vài giây.

“Cô mới vào đây làm à? Cẩn thận không giữ nổi cái việc này đâu!”

Tim Hạ Tinh Vân thoáng giật thót, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đây không phải lần đầu cô gặp hành khách khó tính, nhưng lần này, ánh mắt giận dữ và thái độ hung hăng của ông ta vẫn khiến lòng bàn tay cô khẽ run, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ sự bình tĩnh.

Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau lưng đám đông:

“Có chuyện gì vậy?”

Mọi người vô thức nhường lối. Một người đàn ông với gương mặt có góc cạnh sắc nét trong bộ đồng phục phi công tiến đến. Dáng người cao lớn, vai rộng eo thon, từng bước đi đều toát lên sự vững chãi. Ánh đèn phản chiếu lên cầu vai gắn bốn vạch vàng sáng loáng, khiến những người xung quanh đồng loạt xì xào.

Hạ Tinh Vân bất chợt ngẩng lên. Trái tim khẽ hẫng đi một nhịp.

Tần Mặc Dương – cơ trưởng của chuyến bay này.

Cái tên ấy không còn xa lạ với bất kỳ nhân viên nào của Starlight Airways. Anh là cơ trưởng trẻ tuổi nhất hãng, mới hơn ba mươi tuổi đã được giao lái những đường bay quốc tế quan trọng, giữ vị trí mà nhiều người khao khát.

Anh nổi tiếng trong giới hàng không, không chỉ bởi tài lái vững vàng trên những chuyến bay quốc tế, mà còn bởi ngoại hình điển trai, phong thái điềm tĩnh và tính kỷ luật thép. Trong mắt đồng nghiệp, anh vừa là thần tượng vừa là người mà không ai có thể với tới.

Còn với riêng Hạ Tinh Vân, người đàn ông này vẫn luôn là “nhân vật tầm cỡ”, chỉ được nghe qua lời kể của đồng nghiệp, chưa từng nghĩ sẽ chạm mặt ở khoảng cách gần như thế này.

Người đàn ông trung niên lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười nịnh bợ:

“À, cơ trưởng Tần! Thật may quá có anh ở đây. Tôi là khách quen của hãng, vậy mà nhân viên này lại bắt tôi đóng thêm phí hành lý. Chỉ vài ký thôi, đâu cần cứng nhắc thế?”

Ánh mắt của Tần Mặc Dương quét qua ông ta, rồi dừng lại ở Hạ Tinh Vân. Cô gái trong bộ đồng phục màu xanh đang đứng thẳng lưng, gương mặt bình tĩnh nhưng bàn tay khẽ siết chặt bút. Đôi mắt trong veo của cô hiện lên sự căng thẳng, nhưng không hề trốn tránh.

Anh cất giọng, đều đặn, trầm ổn:

“Quy định của hãng đã ghi rất rõ ràng. Hành lý vượt mức thì phải đóng phí. Cô ấy không sai.”

Không khí như đông cứng. Người đàn ông trung niên đỏ mặt, mím môi giận dữ, muốn phản bác nhưng chẳng tìm ra lý do. Cuối cùng, trước ánh mắt lạnh lùng của vị cơ trưởng, ông ta rút thẻ, đặt mạnh xuống quầy.

“Được. Tôi đóng.”

Sau khi nhân viên khác tiếp nhận xử lý, ông ta kéo vali đi, còn không quên ném cho Hạ Tinh Vân một cái nhìn tức tối.

Xung quanh bắt đầu vang lên vài tiếng thì thầm tán thưởng. Hàng chờ lại tiếp tục di chuyển, xem như cảnh tượng vừa rồi chưa từng xảy ra.

Hạ Tinh Vân khẽ thở phào, vai buông lỏng. Khi ngẩng lên, cô bắt gặp ánh mắt của Tần Mặc Dương, định mở lời nói cảm ơn. Nhưng ánh nhìn của anh không hề có sự dịu dàng nào trong đó, chỉ có nghiêm nghị và lạnh nhạt.

“Lần sau,” Anh nói ngắn gọn “cô đừng để hành khách đẩy vào thế đối đầu. Có nhiều cách mềm mỏng hơn để xử lý.”

Hạ Tinh Vân sững người. Trong lòng vừa dấy lên một chút cảm giác được bảo vệ thì liền chua chát vì bị anh trực tiếp nhắc nhở.

“Tôi… chỉ làm theo đúng quy định thôi.” Cô nhỏ giọng, thoáng bối rối, trong lòng có chút ấm ức.

Anh không đáp. Chỉ gật nhẹ, rồi quay người rời đi. Bóng dáng thẳng tắp, bước chân dứt khoát, chẳng hề ngoái lại, nhanh chóng hòa vào dòng người hối hả tiến về khu vực kiểm tra an ninh.

Hạ Tinh Vân vẫn đưa mắt dõi theo bóng lưng ấy, trong mắt ánh lên muôn vàn cảm xúc khó tả. Cô biết, với anh, đây chỉ là một chuyện rất nhỏ, một sự can thiệp theo đúng trách nhiệm. Nhưng đối với cô, khoảnh khắc ấy đã giúp cô thoát được một rắc rối.

Ở quầy bên cạnh, Tạ Uyển Nhi – bạn thân kiêm đồng nghiệp của cô đã chứng kiến toàn bộ. Cô ấy nhướn mày, ghé tai Tinh Vân thì thầm:

“Ôi trời ơi, cậu đúng là may mắn. Cơ trưởng Tần Mặc Dương vậy mà lại giúp cậu giải vây!”

“Cậu đừng nói bừa.” Hạ Tinh Vân vội vàng xua tay, má hơi nóng lên.

“Anh ấy chỉ làm đúng trách nhiệm thôi.”

“Ờ thì làm đúng trách nhiệm. Nhưng mà cũng là anh hùng cứu mỹ nhân còn gì.” Uyển Nhi cười khúc khích.

Hạ Tinh Vân mím môi, không đáp, bên ngoài thì cô xem như không có gì nhưng trong lòng cô vẫn bị tác động bởi lời nói của cô bạn thân.

Đêm hôm đó, khi đã hết ca, Hạ Tinh Vân ngồi trong phòng nghỉ nhân viên viết báo cáo. Bàn tay cầm bút, nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ lại bóng lưng thẳng tắp và đôi mắt nghiêm nghị lúc chiều của vị cơ trưởng kia.

Ngoài cửa kính, đường băng sáng rực ánh đèn, những chiếc máy bay nối tiếp nhau cất cánh, vẽ những vệt sáng dài trên bầu trời đêm. Bầu trời lấp lánh ánh sao vô tận, giống như người đàn ông kia, xa cách, khó nắm bắt, nhưng lại khiến người ta vô thức muốn ngước nhìn.

Cô cắn môi, lắc đầu khẽ cười:

“Đúng là kiểu người nguyên tắc, cứng nhắc. Nhưng mà… ít ra cũng rất công bằng.”

......

Hot

Comments

Sakura

Sakura

qua bộ này ủng hộ tg nx nè 😍

2025-11-12

0

Trương Thi Điệu

Trương Thi Điệu

hay quá 💓💓💓

2026-01-16

0

ღtђยỷ tђủ ๓ặt tгăภﻮღ2k@

ღtђยỷ tђủ ๓ặt tгăภﻮღ2k@

hay

2025-10-25

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Va Chạm Nơi Sân Bay
2 Chương 2: Lần Thứ Hai Chạm Mặt
3 Chương 3: Tôi Ngồi Ở Đây Được Chứ?
4 Chương 4: Buổi Huấn Luyện Đặc Biệt
5 Chương 5: Cô Có Việc Tìm Tôi Hả?
6 Chương 6: Tin Đồn Nội Bộ
7 Chương 7: Phối Hợp Khẩn Cấp
8 Chương 8: Khoảng Lặng Trên Bàn Ăn
9 Chương 9: Cảm Xúc Khó Tả
10 Chương 10: Gặp Nhau Trong Thang Máy
11 Chương 11: Gặp Sự Cố Chấn Thương
12 Chương 12: Khoảnh Khắc Rung Động
13 Chương 13: Vì Sao Hôm Nay Cô Đã Đi Làm?
14 Chương 14: Hạ Cánh Khẩn Cấp
15 Chương 15: Mọi Chuyện Đều Ổn Rồi, Anh Ấy Đã An Toàn
16 Chương 16: Team Building
17 Chương 17: Bữa Tiệc Party
18 Chương 18: Thật Hay Thách
19 Chương 19: Ánh Nhìn Kín Đáo
20 Chương 20: Hành Khách Gây Rối
21 Chương 21: Sự Giúp Đỡ Kịp Thời
22 Chương 22: Sóng Ngầm
23 Chương 23: Con Tim Hay Lý Trí
24 Chương 24: Trốn Tránh
25 Chương 25: Cô Định Cứ Thế Mà Tránh Tôi Mãi Sao?
26 Chương 26: Tôi Đã Nghe Về Tin Đồn Kia Rồi
27 Chương 27: Đừng Né Tránh Tôi Nữa, Được Không?
28 Chương 28: Nhỏ Bé Nhưng Kiên Cường
29 Chương 29: Báo Cáo Lịch Trình Bay
30 Chương 30: Tôi Đưa Cô Về
31 Chương 31: Chiếm Một Vị Trí Nhỏ Trong Tim
32 Chương 32: Mất Áp Suất Cabin
33 Chương 33: Chúng Ta Đã Hạ Cánh An Toàn
34 Chương 34: Sự Bình Yên Và Nụ Cười Dịu Dàng
35 Chương 35: Tôi Muốn Mời Cô Đi Ăn
36 Chương 36: Hôm Nay Cô Đẹp Lắm
37 Chương 37: Làm Bạn Gái Anh Nhé!
38 Chương 38: Là Bạn Trai, Anh Phải Bảo Vệ Em
39 Chương 39: Ngoan Ngoãn Chờ Anh Về Nhé!
40 Chương 40: Ngủ Ngoan. Mai Anh Về Rồi
41 Chương 41: Yêu Đương Vụng Trộm
42 Chương 42: Dằm Trong Tim
43 Chương 43: Tin Anh Được Không?
44 Chương 44: Ngọt Ngào
45 Chương 45: Bị Khiếu Nại
46 Chương 46: Anh Không Phải Người Ngoài, Anh Là Bạn Trai Của Em
47 Chương 47: Tìm Ra Sự Thật
48 Chương 48: Hạ Tinh Vân Là Bạn Gái Của Tôi
49 Chương 49: Đặt Lên Môi Cô Một Nụ Hôn Sâu
50 Chương 50: Đi Làm Vui Vẻ Nhé!
51 Chương 51: Hành Trình Mới
52 Chương 52: Yêu Xa
53 Chương 53: Chờ Tin Nhắn Từ Anh
54 Chương 54: Good Job, Captain Tan
55 Chương 55: Những Ngày Cuối Cùng
56 Chương 56: Khoá Huấn Luyện Kết Thúc
57 Chương 57: Trở Về
58 Chương 58: Sao Anh Dám Giấu Em Chứ?
59 Chương 59: Vậy Để Anh Dỗ Em
60 Chương 60: Vân Vân, Anh Nhớ Em Đến Phát Điên
61 Chương 61: Bí Mật Chọn Nhẫn
62 Chương 62: Quyết Định Quan Trọng
63 Chương 63: Chúc Bạn Gái Anh Sinh Nhật Vui Vẻ
64 Chương 64: Sinh Nhật Ngọt Ngào
65 Chương 65: Tần Mặc Dương Quỳ Một Gối Xuống Trước Mặt Cô
66 Chương 66: Anh Yêu Em… (Hoàn Chính Văn)
67 Ngoại Truyện 1: Ra Mắt Ba Mẹ Vợ Tương Lai
68 Ngoại Truyện 2: Bữa Cơm Gia Đình
69 Ngoại Truyện 3: Có Anh Ở Đây, Em Không Phải Sợ
70 Ngoại Truyện 4: Ba Mẹ. Đây Là Tinh Vân, Bạn Gái Của Con
71 Ngoại Truyện 5: Du Lịch Kết Hôn
72 Ngoại Truyện 6: Lần Đầu Ngồi Trực Thăng Bạn Trai Lái
73 Ngoại Truyện 7: Hạ Cánh Nơi Có Em
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Va Chạm Nơi Sân Bay
2
Chương 2: Lần Thứ Hai Chạm Mặt
3
Chương 3: Tôi Ngồi Ở Đây Được Chứ?
4
Chương 4: Buổi Huấn Luyện Đặc Biệt
5
Chương 5: Cô Có Việc Tìm Tôi Hả?
6
Chương 6: Tin Đồn Nội Bộ
7
Chương 7: Phối Hợp Khẩn Cấp
8
Chương 8: Khoảng Lặng Trên Bàn Ăn
9
Chương 9: Cảm Xúc Khó Tả
10
Chương 10: Gặp Nhau Trong Thang Máy
11
Chương 11: Gặp Sự Cố Chấn Thương
12
Chương 12: Khoảnh Khắc Rung Động
13
Chương 13: Vì Sao Hôm Nay Cô Đã Đi Làm?
14
Chương 14: Hạ Cánh Khẩn Cấp
15
Chương 15: Mọi Chuyện Đều Ổn Rồi, Anh Ấy Đã An Toàn
16
Chương 16: Team Building
17
Chương 17: Bữa Tiệc Party
18
Chương 18: Thật Hay Thách
19
Chương 19: Ánh Nhìn Kín Đáo
20
Chương 20: Hành Khách Gây Rối
21
Chương 21: Sự Giúp Đỡ Kịp Thời
22
Chương 22: Sóng Ngầm
23
Chương 23: Con Tim Hay Lý Trí
24
Chương 24: Trốn Tránh
25
Chương 25: Cô Định Cứ Thế Mà Tránh Tôi Mãi Sao?
26
Chương 26: Tôi Đã Nghe Về Tin Đồn Kia Rồi
27
Chương 27: Đừng Né Tránh Tôi Nữa, Được Không?
28
Chương 28: Nhỏ Bé Nhưng Kiên Cường
29
Chương 29: Báo Cáo Lịch Trình Bay
30
Chương 30: Tôi Đưa Cô Về
31
Chương 31: Chiếm Một Vị Trí Nhỏ Trong Tim
32
Chương 32: Mất Áp Suất Cabin
33
Chương 33: Chúng Ta Đã Hạ Cánh An Toàn
34
Chương 34: Sự Bình Yên Và Nụ Cười Dịu Dàng
35
Chương 35: Tôi Muốn Mời Cô Đi Ăn
36
Chương 36: Hôm Nay Cô Đẹp Lắm
37
Chương 37: Làm Bạn Gái Anh Nhé!
38
Chương 38: Là Bạn Trai, Anh Phải Bảo Vệ Em
39
Chương 39: Ngoan Ngoãn Chờ Anh Về Nhé!
40
Chương 40: Ngủ Ngoan. Mai Anh Về Rồi
41
Chương 41: Yêu Đương Vụng Trộm
42
Chương 42: Dằm Trong Tim
43
Chương 43: Tin Anh Được Không?
44
Chương 44: Ngọt Ngào
45
Chương 45: Bị Khiếu Nại
46
Chương 46: Anh Không Phải Người Ngoài, Anh Là Bạn Trai Của Em
47
Chương 47: Tìm Ra Sự Thật
48
Chương 48: Hạ Tinh Vân Là Bạn Gái Của Tôi
49
Chương 49: Đặt Lên Môi Cô Một Nụ Hôn Sâu
50
Chương 50: Đi Làm Vui Vẻ Nhé!
51
Chương 51: Hành Trình Mới
52
Chương 52: Yêu Xa
53
Chương 53: Chờ Tin Nhắn Từ Anh
54
Chương 54: Good Job, Captain Tan
55
Chương 55: Những Ngày Cuối Cùng
56
Chương 56: Khoá Huấn Luyện Kết Thúc
57
Chương 57: Trở Về
58
Chương 58: Sao Anh Dám Giấu Em Chứ?
59
Chương 59: Vậy Để Anh Dỗ Em
60
Chương 60: Vân Vân, Anh Nhớ Em Đến Phát Điên
61
Chương 61: Bí Mật Chọn Nhẫn
62
Chương 62: Quyết Định Quan Trọng
63
Chương 63: Chúc Bạn Gái Anh Sinh Nhật Vui Vẻ
64
Chương 64: Sinh Nhật Ngọt Ngào
65
Chương 65: Tần Mặc Dương Quỳ Một Gối Xuống Trước Mặt Cô
66
Chương 66: Anh Yêu Em… (Hoàn Chính Văn)
67
Ngoại Truyện 1: Ra Mắt Ba Mẹ Vợ Tương Lai
68
Ngoại Truyện 2: Bữa Cơm Gia Đình
69
Ngoại Truyện 3: Có Anh Ở Đây, Em Không Phải Sợ
70
Ngoại Truyện 4: Ba Mẹ. Đây Là Tinh Vân, Bạn Gái Của Con
71
Ngoại Truyện 5: Du Lịch Kết Hôn
72
Ngoại Truyện 6: Lần Đầu Ngồi Trực Thăng Bạn Trai Lái
73
Ngoại Truyện 7: Hạ Cánh Nơi Có Em

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play