Chương 5. Thích khách

“Chưa quen?, nàng ta hành xử ngông cuồng như vậy?”, giọng Thuỵ Khiết có chút gấp gáp.

“Đúng vậy”

Hạ Vũ theo ngài ấy lâu vậy mới thấy vương gia của mình vì một nữ nhân mà tức giận khong nên lời, mắng không mắng sau lưng lại nói nhiều đến vậy.

Sáng hôm sau Thuỵ Khiết rút kinh nghiệm không chờ ở cửa nữa mà đi đến thẳng sân vườn đợi. Cao Giai Mộng đẩy cửa bước ra thì đứng hình mất năm giây, tên này ở đây làm gì?, sao không đợi ở bên ngoài đi, muốn hù ai chết khiếp à!,

Nàng hơi cao hơn so với nữ nhân khác nhưng vẫn thấp hơn y một cái đầu rưỡi, bộ y phục hồng phấn vận trên người đi cùng với kiểu trang điểm nhẹ nhàng càng tôn lên sự xinh đẹp kiều diễm.

Làn gió thổi nhè nhẹ làm hơi rối lọn tóc nàng, Thuỵ Khiến nhìn đến ngây người rồi vờ ho vài tiếng, bước đến gần vương phi.

Y đưa tay lên chỉnh lọn tóc cho nàng rồi qua lưng đi mà không đợi.

“Đi thôi”

Hành động đó làm nàng giật mình tưởng vương gia muốn đánh mình đấy hóa ra là quan tâm.

Cơ mà quan tâm cũng làm bổn vương phi nổi da gà, hôm qua vì nhận được tin tức sẽ nhập cũng nên nàng quyết định ở lại. Dù gì cũng chưa vào hoàng cung lần nào, đi một lần cho biết với người ta.

Nàng ham chơi.

Trên đường đi bọn họ hai người ngồi đối diện nhau trong xe ngựa không ai nói với ai một lời. Đến nơi, trong sảnh đi diện kiến, Thuỵ Khiết mới nói mấy câu dặn dò vương phi.

“Hành xử cho đàng hoàng”

Cao Giai Mộng nhìn qua hắn, “Có ngươi mới không đàng hoàng”, nàng véo eo của y nhưng lớp y phục quá dày.

“Nàng, ta không nói nổi”, y không trả lời vương phi nữa, cũng chủ động kéo tay nàng lại gần giả vờ thể hiện là một cặp phu thê ân ái.

“Tham kiến hoàng thượng, tham kiến hoàng hậu”

“Miễn lễ, miễn lễ”

“Tạ hoàng thượng”

“Nào mau ngồi”

Hoàng hậu mở lời trước, “Vương phi đã quen chưa”, Cao Giai Mộng muốn mở lời nhưng Thuỵ Khiết đã lên tiếng trước nói thay.

“Nàng ấy sống rất tốt”

Hoàng hậu thấy Duệ vương sủng vương phi của mình như vậy, quan tâm vương phi như vậy thì cười trộm rồi nhìn qua hoàng thượng.

“Như vậy là tốt rồi, Cao tiểu thư xinh đẹp hơn người nhã nhặn đoan trang, với Duệ vương cũng thật xứng đôi vừa lứa”

Công chúa ngồi bên cạnh thì không vừa ý chút nào, nàng ta thích Duệ vương lâu như vậy mà lại bị ả này tranh mất, có lí nào lại thế.

“Đoan trang?, nhi thần lại nghe nói sau ba ngày ở vương phủ vương phi không về nhà mà còn”

“Công chúa”, Thuỵ Khiết biết ả muốn nói gì nên chặn họng. Ả ta gương mặt không vui đáp lời, “Sao vậy huynh bảo vệ ả nữ nhân này?”, công chúa khó chịu nhìn y.

Giọng y không quát không doạ nhưng vẫn mang theo uy lực, “Đây là vương phi của bổn vương”

Công chúa nuốt nước bọt không nói thêm gì chỉ nhìn chằm chằm. Sau khi nói chuyện, Duệ vương được hoàng thượng giữ lại để bàn quốc sự.

Công chúa nhỏ lời mời vương phi đi thuyền, dạo hồ ngắm hoa cỏ. Lúc đầu Cao Giai Mộng cũng từ chối nhưng thấy tiểu công chúa này cố gắng mời quá, nàng lại muốn trêu chơi nàng ta nên đã đồng ý.

Mặt hồ có chút sóng gợn nhưng cảnh nơi đây vô cùng hữu tình, “Nhị tiểu thư người thấy cảnh ở tây hồ này thế nào?”, ả ta hỏi nàng.

“Rất đẹp”

Rõ ràng là vương phi mà lại kêu là nhị tiểu thư, ghét bỏ thân phận vương phi không muốn thừa nhận đến vậy sao?, nực cười.

Mới nói mấy câu tiểu công chúa đã giở trò muốn đẩy Cao Giai Mộng xuống nước. Nàng không né, nàng ngã thẳng xuống giả vờ mất thăng bằng kéo theo cả công chúa cũng chìm dưới nước.

Các cung nữ thái giám vô cùng hoảng hốt nhảy xuống vớt hai người lên. Công chúa lạnh cóng người chỉ tay vào vương phi, “Ả tiện nhân dám đẩy bổn công chúa xuống nước”, giọng xất xược vô cùng.

“Bổn vương phi”

Chưa nói hết câu nước mắt Cao Giai Mộng đã rơi lã chã, cả người run rẩy nhìn tội không thôi.

Thuỵ Khiết đang đi dạo cùng hoàng thượng nhìn thấy cảnh này thì cởi áo khoác ngoài của mình ra nhanh chân đi đến choàng vào người nàng rồi xin phép bệ hạ cáo lui, hồi phủ.

Hoàng thượng cũng biết tính tình nhi nữ của mình nên chẳng điều tra rõ ràng, “Được rồi mau đưa công chúa về cung”, người rời đi để lại ánh mắt thị uy là đừng có giở trò vặt nữa, nhìn vương phi khóc đến vậy mà vương gia không truy cứu con nên thấy may mắn đi.

Sau khi vương phi thay đồ xong thì cùng Thuỵ Khiết trở về, vương gia muốn nói gì đó lại thôi.

Y chỉ nhìn nàng, lúc nãy nàng diễn rất đạt chỉ là không biết nàng diễn có mục đích gì. Ngã một cái thôi mà, y không thấy xót, thấy lạ nhiều hơn.

Đi chưa bao lâu thì xe ngựa biến động làm vương gia ngã qua chỗ vương phi, một tay chống thành xe một tay vịn chặt vai nàng, mũi tên bay sượt qua làm hắn cau mày.

Cao Giai Mộng bất ngờ, “Có thích khách”, nàng hét.

“Vương gia người và vương phi không sao chứ?”, Hạ Vũ nói vọng từ bên ngoài.

“Mau bắt bọn chúng lại cho bổn vương”

Vừa nói dứt câu đã có một chiếc xe ngựa khác lao đến tốc độ như bay đâm sầm vào thành xe của Duệ Dương Vương, làm nó chao đảo suýt ngã. Vương gia ngã khuỵu vào vương phi, ôm đầu nàng.

“Rốt cuộc ngoài kia đang có chuyện gì vậy”, nàng gấp gáp hỏi tình hình.

“Bẩm vương phi có người cố tình đụng vào chúng ta”

Nàng tạch lưỡi muốn nói gì đó với Thuỵ Khiết nhưng hắn có biểu hiện rất lạ, hình như không tỉnh táo sau đó nhất đi trong lòng ngực nàng.

Cao Giai Mộng cố lay người của y, “Vương gia, vương gia”, mãi nhưng hắn không tỉnh.

Tưởng chừng đã chết nhưng bọn thích khách đã bị trấn áp, không may lại để bọn chúng nửa tự sát nửa chạy thoát.

Về vương phủ, Cao Giai Mộng nhìn dám thuộc hạ của vương gia lo lắng mà không biết mình nên giả vờ lo lắng một chút không nữa, lo cho giống chính thê của tên này.

“Vương gia bị sao vậy?”, nàng hỏi.

“Bẩm vương phi ngài ấy lúc trước đi đánh trận đã trúng độc nhưng chưa tìm được thuốc giải, còn sống đến bây giờ chỉ là đang dùng  uống thuốc áp chế”

Nàng thấy bắt đầu tò mò hơn rồi, “Trúng độc?”

Hot

Comments

nguyen. 100/800 💔

nguyen. 100/800 💔

rồi là nàng thấp hay nàng cao là nàng cao hay nàng thấp v tác giả

2025-11-03

0

A Ly

A Ly

Coi như anh vẫn còn tình người, mà bà công chúa này nhìn qua cái là biết thích anh vương gia rồi, kiểu thích mà không được nên giờ muốn đè vương phi xuống chứ gì 😞

2025-11-20

0

A Ly

A Ly

Màn kịch cỗ lỗ sĩ như thế này cũng nghĩ ra được nữa hả công chúa ơi, bộ chị công chúa không muốn bình yên sao, à mà, đã trong cung thì có gì yên bình 😇

2025-11-20

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1. Đào hôn
2 Chương 2. Xa lạ
3 Chương 3. Tư vị phồn hoa
4 Chương 4. Nàng phá đủ chưa?
5 Chương 5. Thích khách
6 Chương 6. Thoả thuận
7 Chương 7. Vương Phi là nữ nhân tốt
8 Chương 8. Lật lọng
9 Chương 9. Nghe lời tổ mẫu!
10 Chương 10. Cung yến
11 Chương 11. Nàng lợi hại vậy sao?
12 Chương 12. Uy phong
13 Chương 13. Cảm giác thay đổi
14 Chương 14. Dân hương
15 Chương 15. Lo lắng cho nàng
16 Chương 16. Tết nguyên tiêu
17 Chương 17. Mỹ nhân và phố đêm (1)
18 Chương 18. Mỹ nhân và phố đêm (2)
19 Chương 19. Đông Uyển, dịch bệnh
20 Chương 20. Đông Uyển, có biến
21 Chương 21. Đông Uyển, ma thú
22 Chương 22. Muốn cướp dâu?
23 Chương 23. Sư phụ
24 Chương 24. Tim lưu ly
25 Chương 25. Ghen à?, không
26 Chương 26. Hưu thư
27 Chương 27. Có biến?
28 Chương 28. Tỏ tình?
29 Chương 29. Thành thật
30 Chương 30. Cách biệt
31 Chương 31. Hồng hoa
32 Chương 32. Thắng hay thua
33 Chương 33. Bánh ngọt hay cảnh ngọt
34 Chương 34. Người có tình
35 Chương 35. Ngoại truyện, yêu (*)
36 Chương 36. Đề phòng
37 Chương 37. Để tâm
38 Chương 38. Trầm luân
39 Chương 39. Mất tích
40 Chương 40. Địa ngục máu
41 Chương 41. Đại hôn
42 Chương 42. Ngoại truyện. End
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1. Đào hôn
2
Chương 2. Xa lạ
3
Chương 3. Tư vị phồn hoa
4
Chương 4. Nàng phá đủ chưa?
5
Chương 5. Thích khách
6
Chương 6. Thoả thuận
7
Chương 7. Vương Phi là nữ nhân tốt
8
Chương 8. Lật lọng
9
Chương 9. Nghe lời tổ mẫu!
10
Chương 10. Cung yến
11
Chương 11. Nàng lợi hại vậy sao?
12
Chương 12. Uy phong
13
Chương 13. Cảm giác thay đổi
14
Chương 14. Dân hương
15
Chương 15. Lo lắng cho nàng
16
Chương 16. Tết nguyên tiêu
17
Chương 17. Mỹ nhân và phố đêm (1)
18
Chương 18. Mỹ nhân và phố đêm (2)
19
Chương 19. Đông Uyển, dịch bệnh
20
Chương 20. Đông Uyển, có biến
21
Chương 21. Đông Uyển, ma thú
22
Chương 22. Muốn cướp dâu?
23
Chương 23. Sư phụ
24
Chương 24. Tim lưu ly
25
Chương 25. Ghen à?, không
26
Chương 26. Hưu thư
27
Chương 27. Có biến?
28
Chương 28. Tỏ tình?
29
Chương 29. Thành thật
30
Chương 30. Cách biệt
31
Chương 31. Hồng hoa
32
Chương 32. Thắng hay thua
33
Chương 33. Bánh ngọt hay cảnh ngọt
34
Chương 34. Người có tình
35
Chương 35. Ngoại truyện, yêu (*)
36
Chương 36. Đề phòng
37
Chương 37. Để tâm
38
Chương 38. Trầm luân
39
Chương 39. Mất tích
40
Chương 40. Địa ngục máu
41
Chương 41. Đại hôn
42
Chương 42. Ngoại truyện. End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play