Vương Gia! Vương Phi Lại Bỏ Trốn Rồi

Vương Gia! Vương Phi Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 1. Đào hôn

Trong bộ hỷ phục, Cao Giai Mộng một thân đỏ rực nàng hai tay kéo tà áo chạy giữa con phố tấp nập rộng lớn, náo nhiệt giữa chốn kinh thành.

Tấm khăn đội đầu của nàng với từng nét thêu tỉ mỉ bất chợt rơi làm lộ ra khuôn mặt kiên nghị đôi mắt to đen láy từng đường nét hài hoà.

Bước chân nàng ngày càng nhanh, Cao Giai Mộng, nàng ngay giữa màn đêm như lặng xóa bỏ lễ nghi chạy khỏi nơi làm bản thân thấy trói buộc.

“Này đằng trước tránh ra, tránh ra”

Phố xá đang vui bỗng hoảng loạn, ngay trước mắt là một đoàn người ngựa lao về phía này. Nàng thần hồn lạc trôi vẫn chưa hoàn không kịp phản ứng.

Đoàn người ngựa vẫn lao đến vun vút không một chút lay động, tiếng ngựa reo lên vì giây cương giữ chặt.

“Híiiiiiiiiiiiiiii”

Nam nhân anh tuấn khí soái ngút trời trên lưng ngựa ấy vòng tay qua eo ôm lấy Cao Giai Mộng kéo lên ngựa, nàng mở mắt ra nhìn thẳng vào người trước mặt.

Gương mặt của nam tử này dường như vừa trải qua trận chiến hay gian khổ, vì trên ấy còn vương vài vết xước màu đỏ nhỏ và dài.

Ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn nàng vừa sâu thẳm mà lại khó đoán, nhìn quá lâu khiến đôi môi Cao Giai Mộng khẽ run muốn cất lời.

Dường như hắn đoán được điều đó nên đã lên tiếng trước, y cau mày.

“Muốn chết?”

Khóe môi nàng giật giật ai muốn chêt chứ hắn đên à, cái tên đẹp trai tả tơi này đừng mở miệng ra thì hơn.

“Không, ngươi ôm đủ chưa?”

Yết hầu y khẽ động, gương mặt ấy vẫn lạnh lẽo nhìn nàng biết mình đã thất lễ, ôm cô nương nhà người ta lâu như vậy liền thả tay thẳng từ trên ngựa xuống.

Hạ Vũ, thuộc hạ thân cận của y nhìn mà còn thấy đau, Lãng Minh Thành đang cưỡi ngựa bên cạnh nhìn cảnh tượng này mà thấy xót liền phẩy tay.

“Ngươi chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả”

Bị thả xuống thô bạo như vậy Cao Giai Mộng Đương nhiên là đầu muốn bóc khói tức giận không thôi, nàng chỉ tay vào mặt hắn.

“Hành động ngông cuồng cưỡi ngựa làm loạn xem thường mạng người”

Nam nhân trên ngựa thúc ngựa nhẹ rồi dời ánh mắt từ người nàng sang nhìn thẳng phía trước không hồi đáp câu nói ấy, chỉ muốn đi tiếp.

Hạ Vũ thấy nữ tử này quá không lễ nghĩa y liền lên tiếng muốn dạy dỗ lại nữ nhân đang ở dưới ngựa kia một chút phép tắc.

“Hỗn xược, mau quỳ xuống hết cho ta, có biết ngày ấy là ai không?”

Nam nhân trên ngựa chỉ giơ tay ra hiệu, “Được rồi”, ý của y là muốn bảo với tên thuộc đừng nhiều lời với nữ nhân này còn việc khác quan trọng.

Hạ Vũ gật đầu rồi lại nhìn nàng nhìn ra phía trước ho ho vài tiếng lấy giọng rồi hô, “Mau tránh đường vương gia của ta phải đi đón dâu”, mặt y hất lên cao.

“Vương gia?, Duệ Dương Vương, Thuỵ Khiết?”

Cái quái chạy khỏi cái kiệu đưa dâu lại đụng ngay cái tên ác ma này giữa đường bỏ trốn.

Nàng nhắm nghiền mắt hít thật sâu có lẽ nàng dạo này xài phước hơi nhiều nên hôm nay chẳng còn chút nào, xui xẻo liền ập tới.

Hạ Thanh rút kiếm chỉ về phía của Cao Giai Mộng, “Hỗn xược dám gọi thẳng tên vương gia”, mặt hắn vô cùng nghiêm túc.

“Ta”, nàng lắp bắp.

Từ đằng sau lưng Cao Giai Mộng cũng có tiếng vó ngựa vút tới, giường như nó còn mang theo một đoàn người rồi giọng một lão già vang lên.

“Cao Giai Mộng con quậy đủ chưa? mau quay về với ta, nhanh lên!”

Cao Hầu gia đi đón thứ nữ về, vừa đến nơi đã nhìn thấy Duệ Dương Vương mặt này ông ta liền biến sắc lập tức.

Hầu gia gấp gáp xuống ngựa đi lại chỗ nữ nhi kéo theo Cao Giai Mộng cả hai cùng quỳ xuống hành lễ với Duệ Dương Dương.

“Tham kiến vương gia”

Lãng Minh Thành kế bên hơi cười như đang xem trò vui, “Sao cơ vậy đây là Duệ Vương phi rồi, chào tẩu tẩu nhé”, y còn vẫy vẫy tay ra chào.

Thuỵ Khiết ánh mắt liền đưa sang như muốn cắt đôi y ra, “Thế tử ngài im đi”, Lãng Minh Thành chu mỏ hóng gió không dám hé nửa lời.

Cao Giai Mộng vẫn còn ngơ lắm bất ngờ này ập tới bất ngờ khác, nghĩ sao bỏ trốn khỏi hôn lễ mà lại gặp ngay phu quân ở trên đường còn ai xui hơn nàng đây.

Chuyện này phải nói về nửa tháng trước.

Cao Giai Mộng là thứ nữ của Hầu gia Bắc Thành, mẫu thân là nữ tử thanh lâu vì trèo cao với hầu gia mà sinh ra nàng sau đó khó sinh mà mất.

Chính thê của Hầu gia lại có tính đố kỵ tranh giành nên đã xúi giục phu quân đưa nàng lên núi vứt vào am ni cô lúc nàng chỉ mới năm tuổi.

Nhưng thực chất làm gì có am nào ở đó đâu trên đó hoang vắng, bà ta muốn nàng chết. May mắn sao nàng được một ông lão cứu giúp và nhận làm đồ đệ.

Ông ấy dạy nàng làm người, đạo đức, ma pháp, dạy nàng độc dược và tất cả, ông truyền thụ toàn bộ tinh túy mà ông tích góp suốt mấy chục năm sống trên đời.

Suốt mười năm sống ở đây nàng còn thấy hạnh phúc hơn cái nhà kia gấp trăm lần.

Ma pháp sư là người được chọn trong vô số cũng là một trong số ít những người có thể sử dụng phép thuật hay là ma pháp ở đất nước Huyền U này, nó hiếm.

Tuy nhiên nếu người đó có uy lực mạnh hơn thì ma pháp sư cũng sẽ không đánh lại, không tính là mạnh hơn về pháp lực mà còn nhiều yếu tố khác.

Một ví dụ điển hình nhất về những người có uy lực mạnh hơn là ma pháp sư mạnh hơn mình một bậc, hoặc là kỳ tài kiếm thuật, võ công, hoặc người mang trong mình uy áp cao cho dù có phải là pháp sư hay không.

Cao Giai Mộng là đệ tử duy nhất và cũng là đệ tử đắc ý nhất của ông ấy.

Ngày Hầu phủ cử người đến đón thứ nữ về đã nghĩ đến việc làm tang lễ cho nó nhưng không ngờ lại còn sống, bọn họ rất đỗi vui mừng vui mừng một cách giả tạo.

Thật ra là đại tiểu thư đích nữ hầu phủ không muốn gả cho Duệ Dương Vương vì nghe đồn hắn là một tên tàn nhẫn độc ác, tâm cơ thâm sâu giết người không ghê tay.

Còn nghe bảo là thích nam nhân vì hắn vô cùng thân thiết gắn bó với thế tử phủ Quốc Công Lãng Minh Thành.

Nhưng ý trời khó tránh thánh ý không thể cãi, từ trên cao thánh thượng ban hôn cho nhi nữ Hầu phủ và Duệ Dương Vương nên bắt buộc phải gả.

Chỉ là không nói rõ đích nữ hay thứ nữ nên họ liều một phen núi tìm đứa nhi nữ kia.

Ban đầu Cao Giai Mộng không đi nàng nhất quyết phản kháng thế mà sư phụ nàng bảo phải đi, trải qua kiếp tình đó là lương duyên của nàng.

Nhưng cũng có dặn dò một vài điều, cụ thể là thời điểm hắn và nàng phải chia ly, nếu không sẽ có chuyện xấu xảy ra người nói đó chỉ là một thử thách nàng cần phải trải qua, nếu nàng lúng sâu sẽ khó quay đầu.

Cao Giai Mộng luôn tin tưởng sư phụ nhưng chẳng bao giờ tin mình sẽ gặp lương duyên chút nào. Được cái ngoan với lão sư phụ nên nàng đã cùng người hầu về phủ.

Nghe lời về nhà chứ không có hứa là nghe lời thành thân nên nàng đã dự tính bỏ trốn khỏi hôn lễ, mặc kệ sống chết hầu phủ.

Bọn họ đâu có quan tâm tới sống chết của nàng, cần nàng mới mang về thì bây giờ đừng có trách.

Rồi ngày đại hôn tức là hôm nay.

Đợi chờ ngày tháng lâu dài đã đến ấy vậy mà lúc đón dâu mọi thứ đã sẵn sàng thì lại chẳng thấy mặt Duệ Dương Vương ở đâu.

Cả Hầu phủ đợi mấy canh giờ còn không thấy cái bóng nói gì là hình dạng Duệ Dương Vương. Cao Hiểu đích nữ Hầu phủ thì thấy hả dạ trong lòng vì đã đẩy tên phu quân này cho ả thứ nữ kia.

Hot

Comments

დ𝐇𝐎𝐀 𝐍𝐇Ư 𝐌Ậ𝐓🕊️

დ𝐇𝐎𝐀 𝐍𝐇Ư 𝐌Ậ𝐓🕊️

Mừng chị iu ra truyện mới nhaaa 💓

2025-11-01

1

Sylus

Sylus

=)) ơ ủa...họ "Lãng" hả, tôi ghét mấy người họ "Lãng" làm tư bản😇

2025-11-05

0

Water

Water

iem đọc nta ngỡ anh ngầu mà iem thấy anh man mát, tự nhiên xuất hiện bảo nta mươn chếc không, xong ra oai rồi giờ bảo không được nhiều lời với nữ nhân ấy nữa, ai bât anh gây hấn trước giờ tỏ vẻ ngầu lòi như con bò chảnh, nữ9 chuyến này ghéc thấy bà luôn này

2025-11-01

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1. Đào hôn
2 Chương 2. Xa lạ
3 Chương 3. Tư vị phồn hoa
4 Chương 4. Nàng phá đủ chưa?
5 Chương 5. Thích khách
6 Chương 6. Thoả thuận
7 Chương 7. Vương Phi là nữ nhân tốt
8 Chương 8. Lật lọng
9 Chương 9. Nghe lời tổ mẫu!
10 Chương 10. Cung yến
11 Chương 11. Nàng lợi hại vậy sao?
12 Chương 12. Uy phong
13 Chương 13. Cảm giác thay đổi
14 Chương 14. Dân hương
15 Chương 15. Lo lắng cho nàng
16 Chương 16. Tết nguyên tiêu
17 Chương 17. Mỹ nhân và phố đêm (1)
18 Chương 18. Mỹ nhân và phố đêm (2)
19 Chương 19. Đông Uyển, dịch bệnh
20 Chương 20. Đông Uyển, có biến
21 Chương 21. Đông Uyển, ma thú
22 Chương 22. Muốn cướp dâu?
23 Chương 23. Sư phụ
24 Chương 24. Tim lưu ly
25 Chương 25. Ghen à?, không
26 Chương 26. Hưu thư
27 Chương 27. Có biến?
28 Chương 28. Tỏ tình?
29 Chương 29. Thành thật
30 Chương 30. Cách biệt
31 Chương 31. Hồng hoa
32 Chương 32. Thắng hay thua
33 Chương 33. Bánh ngọt hay cảnh ngọt
34 Chương 34. Người có tình
35 Chương 35. Ngoại truyện, yêu (*)
36 Chương 36. Đề phòng
37 Chương 37. Để tâm
38 Chương 38. Trầm luân
39 Chương 39. Mất tích
40 Chương 40. Địa ngục máu
41 Chương 41. Đại hôn
42 Chương 42. Ngoại truyện. End
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1. Đào hôn
2
Chương 2. Xa lạ
3
Chương 3. Tư vị phồn hoa
4
Chương 4. Nàng phá đủ chưa?
5
Chương 5. Thích khách
6
Chương 6. Thoả thuận
7
Chương 7. Vương Phi là nữ nhân tốt
8
Chương 8. Lật lọng
9
Chương 9. Nghe lời tổ mẫu!
10
Chương 10. Cung yến
11
Chương 11. Nàng lợi hại vậy sao?
12
Chương 12. Uy phong
13
Chương 13. Cảm giác thay đổi
14
Chương 14. Dân hương
15
Chương 15. Lo lắng cho nàng
16
Chương 16. Tết nguyên tiêu
17
Chương 17. Mỹ nhân và phố đêm (1)
18
Chương 18. Mỹ nhân và phố đêm (2)
19
Chương 19. Đông Uyển, dịch bệnh
20
Chương 20. Đông Uyển, có biến
21
Chương 21. Đông Uyển, ma thú
22
Chương 22. Muốn cướp dâu?
23
Chương 23. Sư phụ
24
Chương 24. Tim lưu ly
25
Chương 25. Ghen à?, không
26
Chương 26. Hưu thư
27
Chương 27. Có biến?
28
Chương 28. Tỏ tình?
29
Chương 29. Thành thật
30
Chương 30. Cách biệt
31
Chương 31. Hồng hoa
32
Chương 32. Thắng hay thua
33
Chương 33. Bánh ngọt hay cảnh ngọt
34
Chương 34. Người có tình
35
Chương 35. Ngoại truyện, yêu (*)
36
Chương 36. Đề phòng
37
Chương 37. Để tâm
38
Chương 38. Trầm luân
39
Chương 39. Mất tích
40
Chương 40. Địa ngục máu
41
Chương 41. Đại hôn
42
Chương 42. Ngoại truyện. End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play