Chương 3:

Được một đoạn thì…

“XÌIIII!!!”

Tôi giật nảy người, tim suýt bắn ra khỏi lồng ngực, xe khựng lại ngay giữa đường.

“Cái… cái quần gì đấy?!”

Tôi cúi xuống, nhìn bánh sau và suýt khóc. Nó bẹp lép.

Như trái tim tôi mỗi khi nhìn thấy deadline tháng.

“Đứa nào dám chơi xì lốp xe của bà đây?!!” - tôi tru tréo, hai tay chống nạnh giữa con phố vắng - “Bà mà bắt được, bà cho ăn kẹo đồng nguyên cây, nhai suốt đời luôn nhá!!”

Gió thổi qua, tóc tôi bay phần phật, mang theo tiếng chó sủa “ẳng ẳng” từ đâu đó vọng lại, nghe như đang phụ họa cho nỗi đau nhân sinh.

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh. Không một bóng người, không một tia hi vọng.

Chỉ có tôi, chiếc xe hấp hối, và bầu trời hoàng hôn đỏ rực như đang cười khẩy vào mặt tôi:

“Tưởng tự do dễ lấy được à? Đâu có dễ.”

Tôi thở dài, chắp tay cầu nguyện:

“Xin vũ trụ thương con. Chỉ cần có người giúp, con liền sẽ lấy người đấy làm chồng!”

Như nghe được tiếng lòng tôi, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau:

"Xe bị làm sao thế ạ?”

Tôi quay ngoắt lại và tim tôi suýt bay ra khỏi lồng ngực.

Sao tôi thấy hồn của sếp Minh Khang hiện ngay trước mắt tôi vậy?

Là thật đấy à?!

Không, riêng cái người này thì con không lấy làm chồng đâu!!

Trời ơi, ông trời trêu tôi à?

“Tôi… bị xì lốp xe ấy mà. Sếp mau về đi, kẻo trễ!”

“Ra khỏi công ty rồi, chị đừng gọi em là sếp nữa. Gọi em là Khang thôi được rồi ạ.”

Ơ kìa, cái giọng nói vừa trầm vừa nhàn nhạt ấy nghe sao mà dịu, mà…khiến người ta muốn phạm lỗi chính tả ngay tại chỗ.

Chưa kịp phản ứng, cậu ta đã cúi xuống xem xét bánh xe, tay áo sơ mi trắng xắn lên cao để lộ bàn tay thon dài, đầy gân xanh nhìn là mê, động tác gọn gàng mà dứt khoát. Rồi cậu ngẩng lên nhìn quanh:

“Để em dắt xe chị đến tiệm sửa gần đây. Chị đứng ở đây chờ nhá, em quay lại liền.”

“Ơ… thôi, sếp kè xe tôi được mà. Để sếp làm thế tôi ngại lắm…”

Khoé môi cậu khẽ cong, không hẳn là cười, chỉ đủ để người ta thấy được một tia trêu nhẹ như gió lướt qua:

“Xe ô tô sao mà kè xe máy được ạ?”

MÁ!!!!! Cậu ta đang flex trước mặt tôi đấy hả? Tôi đã xem và đánh rắm!

Đúng là tuổi trẻ tài cao, mới 23 tuổi đã sắm cho mình con “chiến mã premium” rồi cơ à?! Tôi cảm thấy mình bị sỉ nhục bởi một thằng oắt kém mình đúng hai tuổi.

Tôi nhìn theo bóng lưng Minh Khang đang dắt xe đi, dáng người cao, áo sơ mi nổi bật giữa con đường vắng. Nắng chiều đổ xuống, chiếu lên vai cậu một lớp sáng mỏng như phim điện ảnh.

Đẹp thì có đẹp đấy…

Nhưng mà vẫn cay!

Tôi lặng lẽ giơ ngón tay “thân thiện” lên, vẫy vẫy trong không khí.

“Không phải chửi đâu nhá!” - tôi thì thầm với chính mình - “Chỉ là… ngón tay nó hơi mỏi thôi, duỗi cho đỡ tê thôi!”

Một con gió thổi qua, như thể trời đất cũng nghe thấy lời biện minh vô tội vạ của tôi. Từ trên cây, một chiếc lá rơi trúng ngay mũi, tôi hắt xì một cái.

Hoá ra, ông trời cũng đang đánh giá tôi.

Minh Khang quay lại, lái chiếc ô tô đen bóng loáng, sáng đến mức tôi soi thấy rõ luôn khuôn mặt mình trong gương xe và nó đang… méo xệch như cá dĩa bị ép vào tường.

Xe dừng lại, cửa ghế phụ mở cạch một tiếng, cậu bước ra, giọng trầm, điềm nhiên như phim ngôn tình:

“Chị lên đi ạ.”

Tôi hoảng hồn xua tay lia lịa, miệng cười trừ như người vừa phạm lỗi giao thông:

“Không cần đâu sếp, tôi ngồi ghế sau cũng được ạ.”

Cậu nghiêng đầu, ánh mắt nửa như cười, nửa như đang đo độ thông minh của tôi:

“Chị tính coi em là tài xế à?”

Ừ… nghe hợp lý phết.

Tôi há miệng, chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì não đã phản chủ, tự thốt lên trong đầu:

Thật ra nhìn góc này trông cũng ra dáng tài xế sang chảnh lắm đó, Khang ơi…

Nhưng dĩ nhiên, tôi không ngu đến mức nói ra.

Đành cười méo miệng, trượt vào ghế phụ với tâm thế một phạm nhân tự giác ra đầu thú.

Cửa xe vừa đóng lại, tôi đã khẽ chắp tay, khấn thầm:

"Lạy trời, nếu thằng nhóc này có bạn gái, xin cho cô ấy đang đi nối mi hoặc đắp mặt nạ than hoạt tính… chứ đừng bắt gặp cảnh này. Con còn muốn sống, còn muốn lĩnh lương tháng này ạ…”

Minh Khang bước vòng qua đầu xe, mở cửa ghế lái rồi ngồi xuống.

Tiếng động cơ khẽ rền lên, êm đến mức tim tôi cũng như rung theo.

Tôi còn đang loay hoay vật lộn với cái dây an toàn, thứ dây dẻo quẹo mà tôi vừa kéo được nửa chừng thì nó bật “phựt” trở lại thì bỗng, có một bóng người nghiêng sang.

Khoảng cách… bị rút ngắn đột ngột.

Gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ người bên cạnh, mùi hương nam tính của cậu vờn quanh sống mũi, cùng tiếng thở trầm thấp khẽ chạm vào tai.

“Để em.” - giọng cậu vang lên, trầm, gọn, đủ khiến nhịp tim tôi nhảy cóc một nhịp.

Tôi đơ ra, chẳng dám nhúc nhích. Tay cậu luồn qua vai tôi, động tác nhanh gọn mà lại… dịu đến lạ.

Dây seatbelt kéo ngang ngực, “tách” một tiếng khô giòn, nghe thôi cũng đủ khiến người ta lạc nhịp.

Hot

Comments

Hoàng

Hoàng

khung cảnh hưu tình nên thơ xen kẽ với sự mộc mạc chân thực của đời thường "tiếng chó sủa" mang lại tiếng cười cho người đọc và giúp các cô gái, chàng trai tuổi mới lớn thôi mơ mộng về những viễn cảnh đẹp trong tiểu thuyết tổng tài phải ko

2025-12-06

1

Td

Td

tự nhiên thấy Nhi hèn ngang:)) giống như Khang đang fex về độ giàu đứ đừ của mình vậy đấy, có thể nói là cười lăn lộn, đường đường là một người chị lớn tuổi, trong trường hợp này không thấy tự ái thì không phải là Nhi xui xẻo nhaa

2025-11-15

0

A Ly

A Ly

Ngại không ạ /Chuckle//Chuckle//Chuckle/ tính ra khi ra khỏi công ty là ảnh toàn gọi chị không muốn ó, có chị nhà là gọi sếp hoài thôi, người ta đã cố tình dịu rồi mà chỉ cũng cố tình không nhận ra 🤣

2025-11-02

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play