Chương 3 : cứu vớt nam chính

Tư Nghiên im lặng không nói gì " đệ đệ của ngươi hơi thở yếu ớt,sinh cơ đã mất đi một nửa,lúc ta đến thì hắn đã chết được một lúc,ta chỉ có thể giúp hắn níu lại một chút sinh khí cuối cùng "

Thật ra thì Tư Nghiên cũng chỉ nói bừa,hắn một chút kiến thức tu tiên cũng không có nói chi đến cứu người,hắn cũng đâu phải bác sĩ. Nhìn dáng vẻ như chết lặng của Mạc Liên hắn cũng không biết nên an ủi thế nào,hơn nữa đứa trẻ kia quá đáng thương,nhưng hắn thật sự không biết nên giúp thế nào,lúc này Giang Ly cũng đã tỉnh lại từ cơn mê,đứa trẻ nhỏ giọng thều thào,nhưng loạt vào tai nam chính lại nghe vô cùng rõ ràng " Ca..."

" A Ly,tốt quá đệ tỉnh rồi,ta lo quá,hức,là do ca không tốt,không bảo vệ được cho đệ "

" ...Ca đừng tự...trách mình,đệ...là do mệnh của đệ ...không tốt "

" a Ly,đệ đừng nói nữa,không cần cố gắng nói,cho dù sao này thế nào,chúng ta cũng phải đi cùng nhau,cầu xin đệ đừng bỏ huynh lại một mình,mẫu thân đi rồi,đệ là người thân duy nhất của ta,cầu xin đệ "

Tư Nghiên vội tách hai người ra,vì theo tình tiết thông thường nói thêm vài câu nữa thì sẽ đến lúc chia xa mất,còn anh thì không muốn coi cái cảm hứa hẹn sướt mướt gì đó rồi nam chính lại phải đem đệ đệ mình chôn sau núi đặt cùng nghĩa mẫu của hắn đâu

Thôi thì cứ làm vậy đi - ít nhất sau này, hắn sẽ không phải nhớ lại đêm nay rồi tự hỏi mình đã bỏ lỡ điều gì,nhưng mà... Hối hận ư… nếu thật sự hối hận được, thì hắn đã không đứng đây rồi.

Chỉ thấy vị tiên nhân kia,vén một ít khăn ở mũ trùm đầu lên,đủ để Giang Ly cùng mặt hắn đối mặt,Tư Nghiên nhả từ miệng ra một viên ngọc độ khí cho y,tử khí đều bị hắn hút hết ra ngoài,Tư Nghiên ngửa cổ nhả ra mấy luồng khói đen

Giang Ly ngơ ngẩn trước dung nhan của người trước mặt,hơn nữa vị tiên nhân này còn cứu mình,nó có thể cảm nhận được luồn khí ấm áp từ khuôn miệng truyền vào lục phủ ngũ tạng của mình.

Xong việc thì Tư Nghiên cũng buông đứa trẻ ra,hắn cũng nên về lại Lĩnh Nam Sang rồi, Mạc Liên cùng Giang Ly vội vã quỳ xuống hướng phía hắn mà quỳ lạy " thượng tiên,xin người rũ lòng thương mà nhận chúng con làm đệ tử,chúng con nguyện cả đời này theo sau hầu hạ ngài "

Tư Nghiên thoáng dừng bước,hắn ném cho nam chính một miếng ngọc bội " gặp các ngươi ở đây xem như có duyên...(mà...duyên hay không, ta cũng chẳng có hứng phân biệt ) "

" Ba tháng nữa Cốc Nguyệt Đường mở cuộc tuyển chọn đệ tử,cầm lấy ngọc bội này các ngươi sẽ bái được sư "

" đa tạ sư tôn "

Nam nhân bạch y thoáng chốc đã biến mất,hắn vừa bay trên không trung vừa tự khen mình,cảm thấy bản thân thật thông minh,hắn không muốn nhận nam chính thành đệ tử,nhưng cũng không nỡ làm mất cái đùi lớn này,vậy thì cứ đẩy thẳng đến chỗ chưởng môn sư huynh là được rồi

Một mũi tên trúng hai con chim nhạn,Mạc Liên mân mê miếng ngọc bội màu xanh lục,trong lòng không khỏi cảm thấy mông lung,mọi chuyện hôm nay cứ như là một giấc mơ vậy

Mãi đến khi nghe thấy tiếng Giang Ly,hắn mới bừng tỉnh " Ca,huynh mau ăn bánh đi,bánh bao này vừa mền lại vừa thơm, không thô cứng giống nhưng ở Cố gia "

Mạc Liên cầm lấy cái bánh bao lớn từ tay đệ đệ mình " đúng là,rất ấm,rất thơm " hai đứa trẻ tựa vào nhau,nhìn ánh lửa bùng lên từ đống củi,khung cảnh trong căn miếu hoang lúc này lại ấm áp đến lạ

Tư Nghiên đã để lại một túi vải,bên trong có một ít bạc vụn,lương khô,đủ để bọn trẻ cầm cự đến thời gian tuyển đệ tử ba tháng sau.

Lúc trở về Thanh Sơn Trúc hắn đang nhàn nhã,bước đi ung dung thì chợt thấy bóng hình quen thuộc,một thân huyền y kia đứng trước cửa

Mắt hai người chạm nhau,Tư Nghiên thoáng có một chút áy náy trong lòng,dù sao thì lúc mới xuyên đến hắn cũng vô duyên vô cớ tát người ta một cái trong khi Trường Quân chân nhân chẳng làm sai chuyện gì

" Chưởng môn sư huynh "

Trường Quân vội đỡ lấy Tư Nghiên đang thủ lễ,còn cái người đang được đỡ lấy thì có cảm giác nở hoa trong lòng,hắn đây là lần đầu tiên gặp người tu tiên hàng thật giá thật nha

Nhìn thấy ánh mắt Tư Nghiên nhìn mình đến phát sáng nam nhân huyền y cũng không hiểu tại sao đột nhiên sư đệ lại nhìn mình một cách kì lạ như vậy

" sư huynh,mời vào "

" được "

Ngồi vào bàn,việc đầu tiên hắn làm là cuộn bức tranh chữ dài hơn cái hóa đơn đắt tiền nhất mà hắn trả được ở kiếp trước,bảo Chi Yến mang đi

" sư huynh ngươi đến tìm ta là có chuyện gì sao ? "

" cũng không phải chuyện gì đặc biệt,chỉ là muốn đến thăm đệ thôi "

Câu nói đó làm hành động đang rót trà của hắn khựng lại,không hiểu vì sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó chịu

Nhấm một ngụm trà,dường như đây là cảm giác của nguyên chủ chứ không thể nào là của hắn,làm gì với một kẻ mới gặp lần lần thì mình lại có cảm giác chán ghét được,thật quá đỗi vô lý

Tư Nghiên chợt phát hiện Chi Yến đang nhìn chằm chằm mình,nhưng cái vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi đó là sao,giống như hận không thể bổ nhào tới mình ngay lập tức

Thấy ánh mắt của sư tôn đã rơi lên người mình,Chi Yến hít một hơi sâu,chấp hai tay thủ lễ " sư tôn,chưởng môn đại nhân,đồ đệ cảm thấy cơ thể không thoải mái,xin phép được rời đi trước "

" lui đi " anh lại quay sang Trường Quân cười một cách lịch sự,giống như cái cách mà người ta chào mời hàng vậy

" sư huynh,mời "

Đại tuyển năm nay có một vài chuẩn đồ ưu tú,đệ xem có muốn nhận thêm,một vài đệ tử hay không

Tư Nghiên làm như thể suy nghĩ,nhưng thật ra hắn đã có sẵn kết quả trong lòng,vì theo nguyên tác truyện Bảo Thu chẳng nhận lấy một chuẩn đồ nào,mà lại chọn nam chính một đệ tử chật vật lắm mới có thể qua được vòng khảo hạch,nói chứ chẳng phải đùa,hắn tự hỏi lẽ nào phản diện cảm thấy dáng vẻ gục xuống rồi lại đứng lên của Mạc Liên rất cảm động nên mới nhận người ta làm đệ tử hay chăng

Trường Quân nhìn thấy gương mặt người đối diện thoáng chốc hiện nên chút ý cười,trong lòng hắn không hiểu tại sao lại dâng nên chút cảm giác khó tả,nên bất chợt gọi một tiếng hụt hẫng " Tư Nghiên ? "

Người kia nhìn hắn với vẻ mặc ngạc nhiên, sao đó lại như không có chuyện gì mà thu liễm ý cười,vẻ mặt vẫn như thường ngày mà nói " ta đa tạ ý tốt của sư huynh,chuẩn đồ vẫn là huynh nên chọn trước,hơn nữa Phong Diên đệ tử của các cung chỗ vẫn còn trống,huynh vẫn nên quan tâm các đệ ấy "

Huyền y nam nhân hạ mắt ta hiểu rồi,Tư Nghiên đưa tay túm lấy vạc áo của đối phương lúc hắn đang đứng dậy,bốn mắt nhìn nhau,nhưng cuối cùng ra khỏi miệng cũng chỉ có mấy chữ không có gì,huynh đi đi của hắn

Mãi một lúc sau Tư Nghiên mới xấu hổ vỗ mặt mình,cũng thể nói với người ta là thượng tiên ngài có thể dạy ta cách tu luyện nhanh chóng hay không,có thể cho ta công pháp nào đó có thể ra đường trang bức hay không, để không có kẻ nào có thể ức hiếp ta

Làm như vậy thì hình tượng của lãnh khóc vô tình của phản diện sẽ vỡ tan mất,nghĩ nghĩ hắn liền leo thẳng lên giường ngủ,nghỉ ngơi trước đã,mọi chuyện tính sao

Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play