Chương 5 Tửu lượng 1 ly

Tam Nhi quay đầu lại đã thấy Lôi Vũ ngồi cạnh mình trong bụng thầm mắng: " Không xong, không xong....! Kẻ nằm đất tối nay chắc là ta rồi!. ". Lôi Vũ vừa tắm xong bước ra cả người còn mang theo hơi ẩm của nước nóng, mái tóc ngắn gọn gàng thỉnh thoảng rơi vài giọt nước cộng thêm trang phục hắn nhờ tiểu nhị mua có vẻ hơi chật vừa khéo khiến thân hình cân đối, đầy nét nam tính nổi bật hẳn. " Đây chẳng phải là Đường Tăng lạc vô động nhền nhện hay sao, chết thật!.''

Tam Nhi từ nhỏ biết mình không giống người khác, cách sống, tư tưởng.... đúng hơn là tam quan của hắn có chút dị biệt. Hắn chẳng ghét cái gì quá mức đồng thời cũng không không thực sự yêu thích cái gì. Hắn đơn giản chỉ là có chút "đam mê cái đẹp ", nam cũng được nữ cũng được, đẹp là được. Từ nhỏ cơ thể yếu ớt hắn sớm đã quăng cái " ái tình lục dục " nơi xó nào mất rồi nhưng trước hai đại mỹ nhân như thế, hắn không khỏi không có suy nghĩ bậy bạ .

Lôi Vũ ở cạnh Tam Nhi khá lâu mặc dù Tam Nhi thích trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng cũng biết chừng mực. Đôi khi Lôi Vũ có cảm giác Tam Nhi cố ý tránh mặt hắn. Dù không biết lý do là gì, giống như bây giờ, vừa ngồi xuống cạnh Tam Nhi, hắn liền đứng dậy , miệng thì nói, giọng có vẻ khá lạnh lùng:

- " Thời tiết ở sa mạc sáng nóng, tối lạnh, ngươi để đầu ướt như thế muốn cóng chết à!. Tầng thứ ba, ta chưa vào nên cũng chưa biết. Về Vô Pháp, Vô Thiên chỉ cần có ý do chính đáng họ điều giúp ngươi, ngươi cũng nghe câu ngã Phật từ bi mà. Ngươi và Sở Tiêu ngủ trên giường đi, một lát tên tiểu nhị kia quay lại sẽ đem chăn gối cho ta sau . Sở Tiêu ngươi mau đi tắm đi, nước nguội bây giờ?.... Ủa???''...

Vừa dứt câu, Tam Nhi đã thấy Sở Tiêu gục trên bàn từ lúc nào. Hắn bước tới lay lay, gọi gọi hắn mấy tiếng rồi lại thở dài như ông cụ non.

_" Lần đầu tiên ta gặp người có tửu lượng 1 ly đấy. Lôi Vũ, ngươi lôi hắn đi tắm đi!"

Lôi Vũ cau mày bảo

_" Tại sao là ta, cứ để hắn ở dơ một bữa đi!."

Tam Nhi nghiêm túc nói:

_" Ta bệnh sạch sẽ, làm phiền ngươi..... Có được không? Ngươi nghĩ ta khiên nổi hắn sao? Ngươi đánh giá cao ta quá rồi!"

Lôi Vũ bất lực, thở dài mà vác Sở Tiêu lên vai rồi ném xuống thùng nước tắm. Lôi Vũ tắm qua loa vài cái rất nhanh đã thay y phục mới cho hắn rồi vác Sở Tiêu ra quăng trên giường. Lúc bước ra Lôi Vũ thấy bàn ăn khi nãy đã được dọn sạch, chăn mềm của Tam Nhi cũng trải xong, trên bàn lại có thêm ba tách trà. Tam Nhi vừa nhăm nhi trà vừa nhìn hai người họ:

_ " Hay nhỉ, Hắn chỉ uống có 1 ly rượu đã ngủ như chết, ném vào thùng nước cũng không tỉnh. Lần đầu tiên ta gặp người như thế đấy. Mặc kệ hắn vậy, Lôi Vũ, ngươi uống thử không. Đây là trà bơ đặt sản ở đây đấy!"

Lôi Vũ để Sở Tiêu nằm ở góc trong, đắp cho hắn tấm chăn mới ra ngồi cùng Tam Nhi. Miệng thì nói '' uống trà ban đêm khó ngủ '', nhưng Lôi Vũ vẫn cầm lên uống, chỉ khác là hắn uống một hơi đã hết ly trà. Vị béo béo của trà khiến hắn khó chịu .

_" Ta thấy trà bình thường dễ uống hơn, có gì ngon đâu mà ngươi thưởng thức ''

Tam Nhi vẫn vừa uống vừa nói

_" Mới lạ nên thử thôi!"

Lôi Vũ nhìn hắn, khuôn mặt thành thật đến buồn cười, nhìn thôi đã biết hắn khó chịu.

_" Ta không thích mới lạ!. Tam Nhi, rốt cuộc ngươi đến đây để làm gì, còn dẫn theo hắn nữa chứ. Ngươi không sợ hắn giết ngươi thì cũng nên sợ vạ lây, biết đâu mấy kẻ truy sát hắn vung kiếm lệch một cái, đầu ngươi liền rơi xuống. Ta không cứu nổi ngươi đâu."

Tam Nhi cười hì hì lại nhìn hắn mà trêu:

_ " Quan tâm ta thế sao?..... Ui da, đầu ta móp rồi đấy !"

Lôi Vũ lại dùng chiêu cũ cốc đầu Tam Nhi một cái rõ đau, bắt hắn nghiêm túc.

_" Đàng hoàng lại!"

Tam Nhi bị cú cốc đầu khi nãy làm mất hết hứng thú, nghiêm túc nói:

_ " Ta thật sự đến đây để hái thuốc mà!. Quanh đây có một loại cỏ tên là Thất Tinh Thảo. Ta cần hái nó để điều chế đan dược . Ngoài ra còn có Hắc Sa Tùng, ta cũng cần dùng khá nhiều. Ngươi yên tâm ta không bắt ngươi đi hái từng cọng cỏ đâu. Vả lại có kêu ngươi đi hái ngươi cũng chẳng hái được. Quanh đây là là địa bàn của nhà họ Đường, ngươi đừng mong đem được thứ gì ở nơi này đi mà không thông qua họ. Ta đã liên lạc với một người tên là Đường Liên, hắn đồng ý bán số thảo dược đó cho ta. Ngày mai hắn tới đây, ngươi gặp hắn đưa tiền rồi theo hắn đi lấy thuốc là được. Vừa kéo thời gian đó ta sẽ dẫn Sở Tiêu đi Tàng Kinh Cát một chuyến. Ngươi còn thắc mắc gì nữa không?."

Lôi Vũ im lặng vài giây, suy nghĩ rồi mới nói tiếp:

_" Ta vốn không nên quản việc của ngươi nhưng ta vẫn muốn quản cho đến lúc ngươi trở về Mộ Dung Thành. Ngươi nói ngươi đã gặp Vô Pháp Vô Thiên, vậy ngươi đã có được câu trả lời ngươi muốn chưa?''.

Tam Nhi vẫn thong dong uống hết ly trà của mình lại uống tiếp ly của Sở Tiêu, hắn uống một hồi mới chịu mở miệng

_" Chưa!"

Lôi Vũ hít nhẹ một hơi , mặt cáu giận nói nhanh:

_ " Sở Tiêu là Ma, Vô Pháp Vô Thiên là Phật! Ta nghĩ đến 8, 9 phần họ sẽ không giúp. Ta nghĩ ra ngươi chắc chắn không thể nào không nghĩ tới. Ngươi muốn gì, muốn quậy nát cái Tàng Kinh Cát đó phải không. Với cái nết của ngươi tầng hai không được ngươi chắc chắn phải lên tầng ba. Nếu ngươi chưa lên tầng ba chắc chắn là bị Vô Pháp Vô Thiên cản . Ngươi muốn dẫn Sở Tiêu theo vì ngươi nghĩ hắn pháp lực cao cường. Có thể Sở Tiêu thực sự mạnh hơn Vô Pháp Vô Thiên nhưng thế giới này không phải kẻ mạnh sẽ chiến thắng. Phật môn có vô vàn pháp bảo ngươi biết trong cái Tàng Kinh Cát đó bao nhiêu món không. Ngươi dẫn theo một ma đầu đến bản địa của Phật Môn, cuối cùng ngươi muốn giúp hắn hay muốn hại hắn ...!"

Tam Nhi im lặng không nói, hắn cũng rất ngạc nhiên khi Lôi Vũ nhìn một cái là nhận ra ý đồ của hắn. Nhưng không khí căng thẳng này nhanh chóng bị phá vỡ.

_" Ta đồng ý, ngày mai ta sẽ đi Tàng Kinh Cát cùng ngươi! Hai ngươi mau ngủ đi, trời sắp sáng luôn rồi. Con người mỗi ngày đều phải ăn phải ngủ không đúng sao?."

Sở Tiêu tỉnh lại lúc nào không hay. Tam Nhi cũng không thích bầu không khí này liền nhanh chóng lãng tránh. Hắn bỏ ly trà trên tay xuống, nhanh chân lao đến ở chăn mền dưới đất, cuộn người lại, trùm kính người. Lôi Vũ thấy thế cũng chẳng nói thêm, thổi tắt hết mấy cây nến trên bàn trở về giường nằm cạnh Sở Tiêu .

Không gian tối đen, lấp lóe ánh sáng trăng tròn qua khe cửa sổ . Xung quanh yên tĩnh đến lạ thường nhưng Tam Nhi vẫn không thể nào ngủ được, hắn cũng chẳng dám trở mình vì sợ người khác thức giấc. Qua một hồi lâu hắn bắt đầu cảm thấy lạnh. Màn đêm buông xuống, nhiệt độ nhanh chóng hạ thấp đến lúc này phải nói là rét run. Lúc nãy, Tam Nhi gấp gáp quên béng đi việc đóng cửa sổ. Đã thế hắn còn sợ tối nên đã trải chăn mền cạnh đó . Giờ thì hay rồi, rét run cả người, lại sợ hai người kia chưa ngủ chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Hắn sợ lạnh, cực kỳ sợ, Mộ Dung Thành ai cũng biết điều đó. Không ngủ được khiến hắn suy nghĩ vẩn vơ, đầu óc lang mang phiêu lãng giữ màn đêm. Bỗng tiếng bước chân đến gần làm hắn giật mình, tay nắm chặt miếng chăn hơn. Người nọ đóng cửa sổ lại, hai tay bế lấy Tam Nhi vẫn đang cuộn chăn đặt cả người lẫn mền lên giường ngủ. Trước khi đổi chỗ cho Tam Nhi, Lôi Vũ không quên nhường cái chăn của mình cho hắn . Ấp áp trở lại kéo hai mí mắt của Tam Nhi xuống, cơn buồn ngủ kéo đến nhanh chóng, trước khi ngủ hắn còn vui vẻ mở cờ trong bụng:'' Lôi Vũ ta đúng là có mắt chọn người mà! ''

..........................................

_ " Mộ Dung An! Mộ Dung An!.... MỘ DUNG AN"

Sáng sớm, Tam Nhi mơ mơ màng màng nghe tiếng một đứa trẻ hét bên tai mình nhưng hắn quyết định mặc kệ cho tới khi một chiếc khăn ướt nhẹp ném vào mặt hắn. Bên tai hắn là tiếng của Lôi Vũ:

_ " Dậy đi, trưa rồi, là ai đã hứa sáng nay dẫn Sở Tiêu đi Tàng Kinh Cát hả?"

Tam Nhi lê cái thân thể chỉ muốn hòa tan vào cái giường, cố gắng lắm mới ngồi dậy nổi. Hắn vừa mới lấy tay gỡ chiếc khăn ướt xuống, chưa kịp nhìn xem chuyện gì đang xảy ra thì một cái tác trời giáng vào đầu làm hắn chao đảo mới khiến hắn tỉnh dậy hẳn.

-" Mắc cái gì mà ngươi đánh ta! ĐƯỜNG LIÊN..."

Một cậu nhóc nhỏ con, đầu đội mũ lông, cổ đeo kiềng vàng , mặt mũi cáu kỉnh, đang hét vào mặt hắn . Người này không ai khác chính là Đường Liên, đại gia chủ nhà họ Đường. Vẻ ngoài là một đứa nhóc 13, 14 tuổi nhưng thực chất đã là một ông già gần trăm tuổi:

_" Ngươi có biết ta chờ ngươi bao lâu rồi không! Hai canh giờ, những hai canh giờ rồi! Còn ngươi thì sao?. Ngủ á, ngủ gì mà người ta khua chiêng gõ trống, thậm chí tạt nước vô mặt cũng không dậy. Ta tưởng ngươi chết rồi không đấy."

Tam Nhi nhìn quanh, trên gối ướt một mảng, chắc là bị tạt nước thật rồi. Hôm qua hắn ngủ lúc nào không biết nhưng cũng khá trễ, sáng nay hắn không dậy rồi cũng là chuyện thường tình . Hắn xưa nay trễ hẹn đã là chuyện cơm bữa, cũng chẳng biết ngại là gì nhưng có lẽ cái tên Đường Liên ấy giận thật nên Tam Nhi mới cười hề hề mà xin lỗi:

_ " Thật ngại quá! Ta bị lạ chỗ, khó ngủ nên không dậy nổi .Ngươi đừng giận, ta mời ngươi ăn một bữa!"

Đường Liên đang ngồi bên giường, đứng dậy nép sang một bên. Trước mắt Tam Nhi là một bàn đồ ăn thịnh soạn đã bị chén sạch. Lôi Vũ và Sở Tiêu mỗi người ngồi một bên vừa uống trà bơ vừa nhìn sang phía hắn mà xem kịch. Đường Liên mắng:

_ " Chờ ngươi lâu quá, bọn ta ăn rồi! Dĩ nhiên là trả bằng tiền của ngươi!"

Tam Nhi đã tỉnh nhanh chóng đứng dậy, cầm cái khăn ướt lúc nãy lau lau mặt mũi mình cho tỉnh táo . Vừa lau vừa hỏi:

_ " Hồi nãy, ai ném khăn vào mặt ta thế!"

_ " Là ta!" Lôi Vũ không nhìn nhưng vẫn bắt lấy được cái khăn ướt mà Tam Nhi ném vu vơ về phía hắn.

_ "Có vấn đề gì sau?"

Tam Nhi vội vuốt vuốt lại mái tóc, chỉnh trang lại quần áo, mang dép vào cầm lấy thau nước kế bên cửa sổ mà súc súc miệng vài cái rồi phun ra ngoài. Bốn chữ " thư sinh nho nhã" mà hắn hay treo trên miệng hoàn toàn mất sạch. Ba người kia ngồi trên bàn nhìn cũng phải lắc đầu. Tam Nhi xong việc, ngồi vào bàn mới chịu trả lời.

_" Nếu người ném là Đường Liên, ta sợ cái khăn đấy là giẻ lau bàn!"

Đường Liên đập bàn, quát :

_ " Ngươi nghĩ đúng rồi đấy, nếu không nhờ bàn đồ ăn này, ngươi no đòn rồi!"

Tam Nhi cười khinh bảo :

_" Đánh ta đi, đánh chết ta rồi, thần tài cũng không dám ghé chỗ ngươi nữa. Ba vạn lượng ngươi còn muốn lấy không?.....Đánh đi, đánh đi!"

Đường Liên nghe vậy cũng phải câm nhín nhường lời lại cho Tam Nhi.

_ " Số thảo dược ta mua ngươi chuẩn bị đầy đủ chưa?"

Đường Liên uống một ngụm trà tự dưng Tam Nhi thấy hắn điềm tĩnh hẳn ra. Hắn bảo

_" Rồi"

Tam Nhi nhanh nhảu nói tiếp:

_ " Ba ngàn lượng vàng ta đã nhờ người chuyển đến Tử Sinh Đỉnh. Lát nữa, ngươi dẫn Lôi Vũ tới chỗ kho thuốc. Hắn biết dùng Trận Pháp Dịch Chuyển. Một người lấy thuốc một người lấy tiền. Như cũ, thế là xong ".

Đường Liên nghe vậy liếc nhìn Lôi Vũ cũng đang học Tam Nhi hôm qua," thưởng thức trà bơ", rồi cười bảo:

_ " Lần này đầu tư thế à, tìm cả một Tiên nhân đi theo !"

Tam Nhi làm bộ vênh váo đáp

_" Thì sao, không phải có tiền là mời được đâu! "

"Ồ" Đường Liên cũng giả vờ ngạc nhiên , chăm chọc:

-" Không dùng tiền thì dùng gì! Dùng sắc à"

Tam Nhi như muốn sạc ngụm trà.

_ " Bớt xàm lại đi ông già. Hai người lẹ lẹ đi đi. Ta còn việc phải làm "

Đường Liên nhanh chóng ném một túi vải lên bàn.

- " Không cần đâu! Ta đem theo rồi. Chỉ còn nhiêu đây thôi. Phí công ngươi đi mời Tiên Nhân rồi!"

Tam Nhi khựng lại , nhanh tay mở cái túi ra xem. Cỏ thất tinh mà hắn muốn hái chỉ còn đúng một túi vải. Hắn không cáu kỉnh cũng không trách gì mà điềm tĩnh hỏi lý do nhưng Lôi Vũ đã thấy tay hắn vô thức siết lấy tách trà . Đường Liên giải thích :

_ " Năm nay hạn hán kéo dài, hầu như từ đầu năm đến giờ vẫn chưa mưa một giọt nào?. Ngươi biết cỏ thất tinh mà, không trồng được. Chúng sống nhờ uống nước của hồ Dược Tuyền mà nước trong hồ đang cạn dần, người còn không đủ nước uống, nói gì cây cỏ. Ba ngàn lượng vàng của ngươi, ta không dám nhận. Số thảo dược còn lại này ngươi cứ cầm về xem như quà chia tay đi "

Tam Nhi cười vui vẻ nhận lấy

_" Vậy thì ta hời rồi. Mặt dù ít một chút nhưng thứ đắt tiền như vầy mà cho chùa , ngươi cũng thật là lắm của đấy!".

Đường Liên lắc đầu, hắn biết sau vẻ đùa giỡn ấy là sự tuyệt vọng. Hắn đã từng thấy Mộ Dung An vật vã đau đớn như thế nào khi phát bệnh mà không có thuốc. Giờ số thảo dược này chỉ đủ để hắn cầm cự nửa năm . Đường Liên biết chắc chắn không có thuốc Mộ Dung An không sống nổi. Người bệnh mà một khi đã dùng thuốc giảm đau thì không chịu nổi cơn đau thực sự . "Mộ Dung Thành rồi sẽ ra sao?". Đường Liên nhìn Tam Nhi giống như nhìn mình trong gương. Lòng tốt của hắn lại trỗi dậy.

_" Nghe nói, ngươi tính đến Tàng Kinh Cát! Để ta dẫn các ngươi đi!''

Tam Nhi cười, một nụ cười gượng nhẹ nói.

_" Thế thì, ta không khách sáo đâu. Cảm ơn ông già nhé!'

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play