chương III : Huyền thoại par- kodo-gai

"Cút đi, mau ra khỏi đây, ra khỏi nhà của tao!"

Tôi đứng hình, cái bóng giận giữ đó gọi ngôi trường này là nhà? Rốt cuộc thì nó đang muốn gì cơ chứ?

Tôi bắt đầu chạy quanh trường, tôi nhớ đằng sau toà khối lớp 9 là một đường tắt, một lỗ hàng rào bị phá hủy không rõ nguyên nhân và được chắn lại bằng một cái cửa lưới chắc chắn để chắn thú dữ, tôi một chân đá phanh cái cửa đó và chạy ra ngoài, chạy sâu vào rừng.

Nhìn lại phía sau, cái bóng vẫn nhìn theo tôi nhưng lần này nó không còn giận giữ, mà vẻ mặt cứ như đang cảnh báo điều gì đó, à không ,không còn là thứ bóng đen ấy nữa, nó đã biến mất và thứ đang nhìn tôi là một cái bóng trắng.

Tôi đã chạy khá xa, nhưng tôi không biết con đường này dẫn mình tới đâu, bởi từ khi đến ngôi trường này, cho dù sự tò mò dẫn tôi đi mấy lần nhưng tất cả đều bị phát hiện và tôi chỉ có thể nhìn sâu trong rừng đó qua hành rào.

Tôi không ngờ có một ngày mình có thể đi vào nơi mà bị đồn về những sự mất tích bí ẩn, đây là đâu mới được, tôi đã lạc con đường trở về trường, xung quanh là rừng núi, tôi không thể xác định đâu với đâu.

Bỗng chốc tôi tìm thấy một pho tượng, nó cũng chỉ nhỏ và hình con cú, phiên đá có vẻ đã được đặt đây lâu năm nên màu sắc sơn lên đã phai thay vào đó là rêu mốc bám đầy, tôi nhìn nó khá lâu và tự hỏi đây là thứ gì.

Đột nhiên có thứ gì đó kéo tôi từ trong bìa rừng, cơ hội sơ hở đằng sau và cứ thế nắm lấy tôi kéo thật nhanh về lại trường. Con cú đá quanh nó bắt đầu toả hắc khí, và mắt nó đỏ lên rồi vụt biến mất.

Tôi bị lôi lại về trường, cảm giác cũ trở lại, vậy nãy giờ khi thoát khỏi trường tôi cứ có cảm giác trống vắng. Cậu ấy ôm chặt tôi, cậu ấy chỉ là một cái bóng nhưng tôi lại thấy ấm áp vô cùng.

"Sao cậu lại ngốc vậy hả? Suýt nữa cậu đã bị par tìm đến và lấy đi linh hồn rồi đó!"

Cậu ấy rưng rưng, trong tôi một cảm xúc khó tả , tôi chưa bao giờ trải qua điều này. Có lẽ đối với tôi, Angel là người bạn tuyệt vời nhất.

"Hứm ... Cái bóng đen đâu rồi?"

Tôi đi lên tầng thượng nói chuyện với cậu ấy.

Thì ra trước khi ngôi trường này được xây dựng thì bên dưới ngày lớp đất là một ngôi nhà, nói đúng hơn là biệt thự có tuổi đời vài thế kỉ.

Cái bóng đen đó là gia thế của căn biệt thự xa hoa đó, nhưng sau lần người chủ nhà đi viếng thăm thì đi qua khu rừng này và ông tìm được một ngôi miếu có khắc dòng chữ "Par-kodo-gai" và rồi hoạ ập đến như một lời nguyền lấy đi linh hồn của tất cả dòng họ trong gia phả.

Kể từ đó họ trôn vùi mảnh đất xây nên ngôi trường này vì diện tích rộng mà quên thắp nhang xin phép nên ngôi trường bị ông ta nguyền rủa coi toà nhà to lớn xây trên mảnh đất của mình thì là nhà của mình, ám bất cứ ai xâm phạm từ sự căm thù khi lời nguyền lấy đi người thân của mình.

"Sao cậu lại hiểu rõ như vậy?"

"Ngay lúc cậu hấp thụ linh khí của ông ta"

Khi tôi cứng tay nắm chặt lại , tôi đã nắm được một phần linh khí của hắn và nó cũng ngấm vào người tôi dù không cảm thấy gì. Và lúc cậu ấy ôm chặt tôi , chỉ để cậu ấy lấy những linh khí đó, để không làm độc hại đến tôi .

"Cho nên, tớ mới lấy được kí ức của ông ta và cái bóng phần còn lại tớ đã giải phóng hắn theo với cát bụi rồi."

Par - kodo- gai, xin hãy tránh xa nó. Cậu ấy đã nói với tôi, nhưng tại sao chứ?

Hắn không chỉ là nguồn nguyền rủa bất tận, ngay từ sử đời hắn đã là sự diệt vong của nhân loại nhưng ngày nay bị phong ấn trong ngọn núi cao nhất khu rừng này và lập một ngôi miếu cổ được dựng lên bởi người dân vùng này vì một số truyền kì được ghi lại, là gì thì cậu không biết.

Một biệt danh khác gọi tên Par. Đó là con quỷ sinh ra từ nỗi căm thù, tước đoạt linh hồn của con người phục vụ cho việc trả thù nhân loại.

Tại sao hắn căm ghét loài người tới mức độ như vậy? Angel không rõ, cậu ấy cũng chỉ là thành phần sinh sau đẻ muộn, sống không đủ lâu để biết thêm về Par.

Tôi nhìn cậu ấy nói, và muốn giữ khoảng khắc này mãi, nhưng cậu ấy cũng không hiện hình được lâu.

Mắt tôi bắt đầu lim dim và cậu ấy nói điều gì đó cuối cùng và đưa cho tôi một quả cầu nói đây là thứ đưa cậu đến vận mệnh tương lai của tôi trước khi tan biến nhưng tôi không nghe rõ, cầm quả cầu không mấy chắc và tôi gục xuống vì kiệt sức.

Mở mắt ra,tôi vẫn đang nằm ở hành lang lớp học, dây truyền đã trên tay tôi và cả quả cầu kia nữa, mọi thứ bình thường trở lại, chỉ khác bây giờ đã hơn 7 giờ, tôi lặng lẽ đi về, phòng bảo vệ vẫn sáng đèn và ông ấy đang ngồi đọc báo, cơ hội đó tôi trèo cổng và lẻn về để không bị giữ ở lại mà nghe chửi.

Về đến nhà, chào mẹ được một tiếng, tôi vụt ngay vào phòng và bỏ qua lời mắng của mẹ tôi. Tôi xem qua quả cầu, màu xanh bích và chỉ nhỏ bằng chiếc bóng bàn đặt trên đế lõm, tôi xoay nó và ngắm nhìn. Mờ mờ nó sáng lên và hiện ra.

"Một cây cầu?..."

Bí ẩn tiếp tục đua đưa tôi đến những khám phá khác mà tôi không lườm trước được điều gì có thể xảy ra ...

"Cây cầu gãy, ..."

"Tên nó là Wan-kai."

Hot

Comments

Tiểu_Nguyệt

Tiểu_Nguyệt

"nói về tài ba thì tiên đế ta bách chiến bách thắng hai bàn tay trắng dựng nên cơ đồ. Còn nhà ngươi bị đánh trốn chui trốn nhủi phải cầu viện ngoại bang hết Xiêm đến Pháp chỗ hơn kém rõ ràng như ao trời nước vũng" -Bùi Thị Xuân-

2025-11-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 chương I: hai chiếc bóng chung một con người
2 chương II: bí ẩn của Ta - gan
3 chương III : Huyền thoại par- kodo-gai
4 chương IV: wan-kai và người thổi sáo
5 chương V: người phụ nữ đêm pháo hoa
6 chương VI: toà Den-ro bỏ hoang
7 chương VII: đấu tranh nơi tôi sinh ra
8 chương VIII: đứa trẻ của tội lỗi vứt bỏ
9 chương IX: là bạn hay là thù?
10 chương X: thiêu cháy dưới ánh bình minh
11 chương XI : người bạn thực sự?
12 chương XII : đền ze - goo, mùi bốc sáng năm xưa
13 chương XIII : không được quay lại nữa!...
14 chương XIV: sự vĩnh hằng của phong hoả
15 chương XV : phong hoả trường, vị tu sĩ bí ẩn
16 chương XVI: lời thề giao ước , cái ác bị chôn sâu
17 chương XVII:kền kền thù hận, yêu hiệp và thanh kiếm mặt trời
18 chương XVIII: lửa, phong ấn trong trái tim, cháy mãi không bao giờ toả sáng
19 chương XIX: niên huy vầng hào
20 chương XX: vang từ nỗi căm phẫn
21 chương XXI : tứ tụ tội lỗi , hận thù sâu trong trái tim đẹp
22 chương XXII: Người có thể thay đổi
23 chương XXIII: Chiếc hộp nhạc bên trong ngôi nhà hoang
24 chương XXIV: bức thư viết ra bằng lửa
25 chương XXV : mọi thứ...rồi sẽ ổn
26 chương XXVI: Hồng Hào Nhân
27 chương XXVII :Lửa và sinh mệnh?
28 chương XXVIII: Lưỡng Thạch Par-kodo-gai
Chapter

Updated 28 Episodes

1
chương I: hai chiếc bóng chung một con người
2
chương II: bí ẩn của Ta - gan
3
chương III : Huyền thoại par- kodo-gai
4
chương IV: wan-kai và người thổi sáo
5
chương V: người phụ nữ đêm pháo hoa
6
chương VI: toà Den-ro bỏ hoang
7
chương VII: đấu tranh nơi tôi sinh ra
8
chương VIII: đứa trẻ của tội lỗi vứt bỏ
9
chương IX: là bạn hay là thù?
10
chương X: thiêu cháy dưới ánh bình minh
11
chương XI : người bạn thực sự?
12
chương XII : đền ze - goo, mùi bốc sáng năm xưa
13
chương XIII : không được quay lại nữa!...
14
chương XIV: sự vĩnh hằng của phong hoả
15
chương XV : phong hoả trường, vị tu sĩ bí ẩn
16
chương XVI: lời thề giao ước , cái ác bị chôn sâu
17
chương XVII:kền kền thù hận, yêu hiệp và thanh kiếm mặt trời
18
chương XVIII: lửa, phong ấn trong trái tim, cháy mãi không bao giờ toả sáng
19
chương XIX: niên huy vầng hào
20
chương XX: vang từ nỗi căm phẫn
21
chương XXI : tứ tụ tội lỗi , hận thù sâu trong trái tim đẹp
22
chương XXII: Người có thể thay đổi
23
chương XXIII: Chiếc hộp nhạc bên trong ngôi nhà hoang
24
chương XXIV: bức thư viết ra bằng lửa
25
chương XXV : mọi thứ...rồi sẽ ổn
26
chương XXVI: Hồng Hào Nhân
27
chương XXVII :Lửa và sinh mệnh?
28
chương XXVIII: Lưỡng Thạch Par-kodo-gai

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play