Chương 3. Huỷ hợp đồng

Khi màn đêm dần buông xuống, những ánh đèn đầu tiên được chiếu sáng giữa đường phố sau một ngày dài vội vã. Nơi căn biệt thự đơn lập nằm gần trung tâm thành phố, xanh ngát với những hàng cây bao quanh.

Từ trước đến nay, biệt thự đơn lập vốn là dòng sản phẩm khá “kén” khách hàng. Họ thường nói những nơi thế này chỉ dành cho giới thượng lưu, có nhiều tiền hoặc rất rất nhiều tiền.

Nhưng với Nhật Anh, đây chỉ là một nơi để trở về sau những ngày làm việc mệt mỏi.

Trong căn nhà lớn, chỉ vỏn vẹn vài ánh đèn. Gió bên ngoài khẽ lay động, có lẽ là sắp chuyển sang mùa mưa, nên bầu trời có phần tịch mịch hơn mọi ngày thường.

Đôi chân mày đã mỏi, đôi mắt dần khép lại, vì hôm nay đã là ngày thứ 2 anh chưa được chợp mắt dù chỉ một chút. Cũng vì mớ hỗn độn ở ngoài phim trường cũng như sự kiện âm nhạc mùa hạ sắp diễn ra trước mắt.

Tiếng bước chân vang vọng trong không gian đặc quánh, nghe tiếng giày này anh cũng đoán được người đang bước đến là ai.

Đôi chân mày khẽ cau lại, chẳng buồn quay đầu nhìn dù chỉ một cái.

- Tiễn khách.

Người con trai với chiếc áo phông trắng đã đẫm mồ hôi bước đến bên chiếc ghế dài nơi có Nhật Anh đang ngồi. Nhìn từ đầu đến chân, chắc hẳn hắn ta mới từ sân tennis trở về.

- Khách nào mà tiễn? Tao đây là người nhà!

Nghe cái mùi này, anh cũng đoán được tên đó đang có ý định gì. Từ khi anh mua căn nhà này, tuần nào hắn ta cũng đến đủ 4 ngày. Chỉ vì mê mệt với cái hồ bơi ngoài sân vườn của anh.

- Làm gì làm lẹ rồi về đi, nay tao cần nghỉ sớm.

Thế Huy nhếch môi liền đi tới, ngã lưng xuống chiếc ghế dài bên cạnh, rồi thở phì một tiếng.

- Ở ngoài sắp mưa rồi, nay tha cho cái hồ bơi mày một ngày đấy. Mà cái dụ quay quảng cáo…

Nhật Anh gương mặt chẳng hề biến sắc dù chỉ một chút, anh ta đặt mớ giấy tờ lên bàn rồi đưa mắt nhìn ra bầu trời bên ngoài ô cửa.

- Huỷ hợp đồng rồi, không làm nữa.

- ???

Cái tên này ngộ đời nhỉ? Hợp đồng tính bằng tiền tỷ mà hắn chỉ nói một câu huỷ là huỷ được sao?

Thế Huy liền ngồi bật dậy như không tin vào tai mình, chỉ vì một chút chuyện như thế mà huỷ sao?

Hắn ta lại tiếp tục luyên thuyên những câu nói bất hủ.

- Nhật Anh nè, công ty chỉ muốn tốt cho mày thôi, mày nghĩ coi thời buổi này ai chẳng nổi tiếng nhờ mấy cái đó. Mày cứ một màu vậy hoài fan cũng chán chứ, lâu lâu phải có chút điểm nhấn, một cái gì đó bùng nổ, gây tranh cãi…

- Mày thích thì tự đóng đi.

- Nhưng con nhỏ đó cũng đẹp mà?

Thế Huy ngưng một nhịp suy nghĩ gì đó lại nói tiếp.

- Tao nói thật, nếu tao mà là con bé kia chắc giờ cũng chẳng nhớ mày là ai. Chuyện của gần chục năm trước rồi mà mày cứ để trong lòng quài làm gì cho mệt thân.

Thế Huy dường như biết rõ lí do vì sao chàng nghệ sĩ lại làm vậy, dù cho huỷ hợp đồng cũng chẳng muốn chung đụng với bất kì người con gái nào khác.

Chẳng buồn quan tâm mấy đến những lời nói vô bổ đến từ vị trí Thế Huy, anh quay sang nhìn chiếc điện thoại vừa phát lên ánh sáng xanh đang nằm ngay ngắn trên bàn.

Một dòng chữ nhỏ hiện lên từ phía lịch hẹn mà anh ghi chú ngày nào, ngày về thăm trường.

Vào đúng thời điểm này vào hằng năm, anh đều dành một ngày ra để trở về ngôi trường cũ từng theo học ngày trước. Có đôi lúc anh không hiểu bản thân về đấy để làm chuyện gì nữa, không nhớ nhung thầy cô, cũng chẳng nhiều hồi ức vui vẻ, chỉ là…muốn tìm lại một người, hay một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó.

......................

Tại phim trường ngày hôm ấy…

Khi cả phim trường chuẩn bị vào cảnh quay thứ 32, nơi phía sau hậu trường Nhật Anh thở phù một tiếng như cố gắng giữ lấy sự bình tĩnh, anh cố gắng đặt tệp kịch bản xuống bàn nhẹ nhàng nhất có thể, trong khi bản thân vừa có phần hơi kích động.

Gương mặt anh đăm đăm nhìn về người phía đối diện mà trong lòng không khỏi buồn bực.

- Lại là chuyện gì nữa đây? Tình huống này tôi đọc không có trong kịch bản.

Người đàn ông gần như toát mồ hôi lạnh, ông ta khẽ cười trừ cố gắng làm giảm đi sự căng thẳng giữa hai người.

- N.A à...tại tôi quên thông báo trước với cậu, với lại chỉ là một cảnh hôn thôi mà.

Anh không nói nhiều lời liền đứng dậy đi về phía trước, không quên bỏ lại một câu sau cuối.

- Huỷ đi! Không đóng nữa.

Mặc kệ cho người đàn ông cứ nói với theo sau, anh chẳng buồn để tâm dù chỉ một chút.

Vì trước giờ, theo nguyên tắc làm việc. Nhật Anh sẽ cố gắng không tiếp xúc với diễn viên nữ, đến cả dancer bên cạnh anh trước giờ luôn là nam giới. Nguyên tắc bất tri bất giệt đó, dường như cả showbiz ai cũng biết. Có lời đồn rằng anh chẳng thích con gái, cũng có nhiều lời khác nói rằng vì anh sợ mối tình đầu của anh sẽ đau lòng nếu anh tiếp xúc với nữ giới. Và cũng có lời đồn ác ý rằng...anh thích đàn ông.

Một cô gái với mái tóc xoăn phồng, trên người mặc một chiếc đầm đỏ sẫm bước tới. Gương mặt cô ta lúc đầu tươi rối khi nhìn thấy N.A, nhưng rồi nụ cười ấy cũng tắt đi nhanh chóng.

- Anh…

Ngoài sự im lặng lạnh đến thấu xương tuỷ cô ta chẳng nhận thêm được gì.

Cô ta liền bước tới bên người đạo diễn gần như sắp phát điên vì quyết định đột ngột của anh chàng.

- Sao vậy anh Trí…anh Nhật Anh không chịu hả…

Người đạo diễn chỉ biết vò đầu bứt tai rồi mím chặt lấy môi mình. Cũng chỉ vì quyết định nông nổi của mình mà tất cả công sức của cả ekip đều đổ sông đổ bể, nếu N.A không hợp tác chỉ có thể là huỷ toàn bộ.

- Xin lỗi em nha Uyên, dự án này chắc không làm được nữa. Tiền em đưa anh…chắc không gửi trả lại được rồi, thằng đó huỷ kèo ngay khúc giữa kiểu này, anh em trong đoàn chỉ có nước về nhà mà húp mì tôm.

Cô gái với nét mặt thanh tú này tên Nhã Uyên, là một người nổi tiếng qua những trend nhảy nhót trên mạng, rồi cô có duyên lấn sang ngành diễn viên, có tin đồn rằng cô nàng cặp kè với một vị đại gia nên mới được đưa lên cao một cách nhanh như vậy, còn thực hư câu chuyện ra sao cũng chẳng ai rõ.

Cách đây vài năm, Nhã Uyên và N.A “vô tình” dính tin đồn tình ái với nhau qua một loạt hình ảnh có điểm tương đồng trên insta, áo đôi, ốp lưng, hay là cùng xuất hiện trong một địa điểm checkin,... Nhưng tin đồn đó nhanh chóng bị bát bỏ bởi công ty chủ quản của N.A. Fan của hai bên đều hết sức đau buồn trước thông tin tình ái kia chỉ là tin vịt, vì họ thật sự rất đẹp đôi.

Gần đây, do lượng tương tác trên mạng xã hội cô ngày càng giảm. Nên Uyên muốn mượn danh tiếng của N.A thêm một lần nữa, nhưng có lẽ anh chàng đã đoán trước ý đồ của cô ta mà không đồng ý hợp tác.

Chapter
1 Chương 1: Bánh bao chiên
2 Chương 2: Xin việc
3 Chương 3. Huỷ hợp đồng
4 Chương 4: Về thăm trường
5 Chương 5: Tiếng khóc
6 Chương 6: Tránh mặt
7 Chương 7: Leo tường
8 Chương 8: Bắt tại trận
9 Chương 9: Kho dụng cụ
10 Chương 10: Dọn vệ sinh
11 Chương 11. Bắt nạt
12 Chương 12. Hai ổ bánh mì
13 Chương 13: Chịu đựng
14 Chương 14. Thiếu thứ gì đó?
15 Chương 15. Bắt nạt
16 Chương 16: Đồn công an
17 Chương 17. Người "tử tế"
18 Chương 18. Quá khứ Nhật Anh
19 Chương 19. Guitar
20 Chương 20. Sự cố ngày khai giảng
21 Chương 21. Sự rung động đầu đời
22 Chương 22. Áo khoác
23 Chương 23. Ánh nhìn
24 Chương 24. Chụp ảnh
25 Chương 25. 4 điểm
26 Chương 26. Đi ăn không?
27 Chương 27. Đố kỵ
28 Chương 28. Chén canh
29 Chương 29. Lời khuyên
30 Chương 30. Bất tỉnh
31 Chương 31. Sốt
32 Chương 32. Khác máu, tanh lòng
33 Chương 33. Mày thích con bánh mì à?
34 Chương 34. Khoảng cách
35 Chương 35. Miếng dán hạ sốt
36 Chương 36. Lời mời kết bạn
37 Chương 37. “Năm mới!”
38 Chương 38. Đến trường đúng giờ
39 Chương 39. Đăng ký CLB
40 Chương 40. CLB truyền thông
41 Chương 41. Thư viện
42 Chương 42. Em sẽ cố gắng!
43 Chương 43. Nhà thi đấu
44 Chương 44. Phỏng vấn.
45 Chương 45. Đánh nhau
46 Chương 46. Vạ lây
47 Chương 47. Chịu đựng
48 Chương 48. Quả trứng và con mèo
49 Chương 49. Áp đặt
50 Chương 50. Kiều Oanh
51 Chương 51. “Hối hận”
52 Chương 52. Xem như…ngủ cùng nhau.
53 Chương 53. Thay đổi
54 Chương 54. Trái bóng chuyền
55 Chương 55. Thất tình.
56 Chương 56. Em không thích anh nữa.
57 Chương 57. Tuyển sinh và sên xe
58 Chương 58. Anh ấy ghét mình đến vậy sao?
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Bánh bao chiên
2
Chương 2: Xin việc
3
Chương 3. Huỷ hợp đồng
4
Chương 4: Về thăm trường
5
Chương 5: Tiếng khóc
6
Chương 6: Tránh mặt
7
Chương 7: Leo tường
8
Chương 8: Bắt tại trận
9
Chương 9: Kho dụng cụ
10
Chương 10: Dọn vệ sinh
11
Chương 11. Bắt nạt
12
Chương 12. Hai ổ bánh mì
13
Chương 13: Chịu đựng
14
Chương 14. Thiếu thứ gì đó?
15
Chương 15. Bắt nạt
16
Chương 16: Đồn công an
17
Chương 17. Người "tử tế"
18
Chương 18. Quá khứ Nhật Anh
19
Chương 19. Guitar
20
Chương 20. Sự cố ngày khai giảng
21
Chương 21. Sự rung động đầu đời
22
Chương 22. Áo khoác
23
Chương 23. Ánh nhìn
24
Chương 24. Chụp ảnh
25
Chương 25. 4 điểm
26
Chương 26. Đi ăn không?
27
Chương 27. Đố kỵ
28
Chương 28. Chén canh
29
Chương 29. Lời khuyên
30
Chương 30. Bất tỉnh
31
Chương 31. Sốt
32
Chương 32. Khác máu, tanh lòng
33
Chương 33. Mày thích con bánh mì à?
34
Chương 34. Khoảng cách
35
Chương 35. Miếng dán hạ sốt
36
Chương 36. Lời mời kết bạn
37
Chương 37. “Năm mới!”
38
Chương 38. Đến trường đúng giờ
39
Chương 39. Đăng ký CLB
40
Chương 40. CLB truyền thông
41
Chương 41. Thư viện
42
Chương 42. Em sẽ cố gắng!
43
Chương 43. Nhà thi đấu
44
Chương 44. Phỏng vấn.
45
Chương 45. Đánh nhau
46
Chương 46. Vạ lây
47
Chương 47. Chịu đựng
48
Chương 48. Quả trứng và con mèo
49
Chương 49. Áp đặt
50
Chương 50. Kiều Oanh
51
Chương 51. “Hối hận”
52
Chương 52. Xem như…ngủ cùng nhau.
53
Chương 53. Thay đổi
54
Chương 54. Trái bóng chuyền
55
Chương 55. Thất tình.
56
Chương 56. Em không thích anh nữa.
57
Chương 57. Tuyển sinh và sên xe
58
Chương 58. Anh ấy ghét mình đến vậy sao?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play