Mộ Trạch Hành đóng cửa phòng bệnh lại.
Âm thanh rất khẽ, nhưng lại như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực anh.
Hành lang bệnh viện trắng đến chói mắt. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc khiến anh thấy khó thở. Anh đứng yên một lúc lâu, mãi đến khi chắc chắn rằng bên trong sẽ không còn ai gọi tên mình nữa, mới chậm rãi bước đi.
Bàn tay anh nắm chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Cảm giác khi cô ôm lấy anh vẫn còn vương lại — quá thật, thật đến mức khiến anh hoảng sợ.
Cô đã bao lâu rồi không chủ động ôm anh như vậy?
Ba năm? Hay lâu hơn?
Anh không nhớ nổi.
Anh chỉ nhớ rất rõ, lần cuối cùng cô chủ động đến gần anh, là để nói hai chữ ly hôn.
"Đừng ly hôn được không?"
Anh không phải người thích níu kéo nhưng lại vì cô mà bỏ hết tôn nghiêm.
Mộ Trạch Hành cười khẽ, nụ cười trống rỗng đến đáng sợ.
"Ly hôn đi tôi không yêu anh." Cô đã từng nói những lời tuyệt tình như vậy.
Anh không thể tin nữa. Không phải vì anh không muốn tin, mà vì anh không dám.
Anh sợ chỉ cần mình mềm lòng thêm một chút thôi, cả đời này sẽ không còn đường lui.
Anh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên vô số mảnh ký ức vụn vặt —
Cô cười rạng rỡ với người khác, quay lưng lại với anh.
Cô gọi tên Tô Hàn Kiện bằng giọng dịu dàng mà anh chưa từng có.
Cô dùng chính mạng sống của mình, ép anh buông tay.
Mỗi hình ảnh đều như dao cứa.
Mộ Trạch Hành mở mắt, ánh nhìn trở nên trầm lặng.
Anh chấp nhận ly hôn không phải vì không yêu nữa.
Mà là vì anh không còn sức để tiếp tục yêu theo cách bị giẫm đạp như thế.
Chỉ cần cô bình an.
Chỉ cần cô đạt được điều mình muốn.
Còn anh… không quan trọng.
Qua một lúc lâu Mộ Trạch Hành đứng thẳng người, chỉnh lại cà vạt, che giấu toàn bộ cảm xúc vỡ nát bên trong, rồi bước về phía thang máy.
Bóng lưng cao lớn dần khuất trong ánh đèn trắng lạnh lẽo.
"Cạch."
Nghe tiếng mở cửa ánh mắt An Ninh Sơ loé lên niềm vui nghiêng đầu nhìn lại.
Nhưng chưa được bao lâu niềm vui đã đột ngột tắt thay bằng dáng vẻ thù hằn kinh tởm.
"Sơ..." Nét mặt của An Ninh Sơ làm toàn bộ lơi định nói ra của Tô Hàn Kiện phải nuốt lại, hắn ta thu hẹp bước chân chậm rãi quan sát biểu hiện từ cô.
Tô Hàn Kiên từ trước đến nay luôn tự cho mình là người khéo léo, nắm bắt tâm tình của An Ninh Sơ trong lòng bàn tay. Thấy vẻ mặt xa cách đó hắn ta liền đổi cách nói khác.
"Sơ Sơ sao em ngốc thế? Em làm vậy tim anh đau chết mất." Hắn ta vừa nói vừa định cầm tay An Ninh Sơ đặt lên ngực mình.
Nhưng An Ninh Sơ có hiện tại đâu phải con ngu kiếp trước, chỉ vài câu nói mồm của Tô Hàn Kiên đã xúc động không thôi.
An Ninh Sơ tránh đi hành động của Tô Hàn Kiên, đôi mắt dò xét nhìn hắn ta một lượt từ trên xuống dưới, không nhìn thì thôi càng nhìn cô càng khẳng định mắt bản thân có vấn đề, tại sao kiếp trước lại đi yêu một tên hèn hạ như hắn?
"Sơ Sơ em sao vậy?"
Tô Hàn Kiên ngỡ ngàng, tự hỏi An Ninh Sơ không phải yêu hắn đến mức thà chết cũng muốn ở bên hắn sao? Cô bây giờ là sao? Chẳng lẽ mất máu nhiều quá đầu hỏng rồi sao?
Không được, An Ninh Sơ là cây hái tiền của hắn ta, cô chỉ được ngu ngốc yêu hắn mà thôi.
Suy nghĩ ấy làm Tô Hàn Kiên gấp gáp hô to gọi:
"Bác sĩ, bác sĩ!"
An Ninh Sơ nắm chặt bàn tay, kìm lại cảm xúc đập chết Tô Hàn Kiên trong lòng, trước khi bác sĩ nghe được lời hắn ta, vội đuổi người.
“Anh về đi hôm nay em cần nghỉ ngơi.”
Cô không phải không dám đụng đến hắn vào lúc này, mà cô muốn bình tĩnh nghĩ phương pháp trả thù tốt hơn, để hắn cứ thế mà chết thì dễ dàng cho hắn quá.
Thù của cô và hắn phải viết thành sổ, ngày tháng sau này còn dài từ từ chơi chết hắn ta.
“Được rồi em nghỉ ngơi đi, hôm khác anh tới thăm em.” Tô Hàn Kiên còn muốn hỏi An Ninh Sơ vài điều, nhưng tính đi tính lại vẫn là chiều theo ý cô.
Phải cho tới khi tiếng bước chân im bặt, bàn tay nắm chặt của An Ninh Sơ mới từ từ mở ra.
Cô và Tô Hàn Kiên cũng coi như là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ, anh ta ở bên cô những giai đoạn khó khăn nhất, từ lúc mẹ cô mất đến khi bố mang vợ bé cùng đứa con riêng kém cô hai tuổi về nhà. Anh ta dịu dàng, che chở cho cô sự quan tâm thiếu thốn, cô không biết anh ta thay lòng từ bao giờ? Hay vốn dĩ từ lúc bắt đầu đã mưu tính.
Bởi xuất phát điểm của Tô Hàn Kiên không tốt, bố mẹ anh ta chỉ là người làm trong nhà cô, mẹ cô thấy cô thích chơi cùng anh ta liền dành cho anh ta những quyền lợi mà cả đời anh ta có mơ cũng không được.
Nói chung lòng người quả thực rất khó đoán, mà cô một đứa trẻ thiếu thốn tình thương như cô chẳng thể nào nhìn ra được.
"Haizz." Đời người quả thực rất dài, mà người sống hai kiếp như cô lại càng dài hơn, sau tiếng thở dài An Ninh Sơ quay lại giường cầm lấy điện thoại trên bàn xem giờ, thầm tinh nhằm thời gian, từ lúc Mộ Trạch Hành rời đi đến nay mới chỉ có một tiếng, vậy mà cô đã cảm thấy nhớ anh rồi sao?
"Liệu tôi nay anh ấy có tới thăm minh không?" An Ninh Sơ lầm bầm tự hỏi, rồi lại gạt phẳng: "Sao có thể, anh ấy chắc hẳn vẫn còn giận minh."
Cũng đúng thôi, cô đã làm nhiều chuyện có lỗi với anh vậy mà, sao có thể dễ dàng bỏ qua.
An Ninh so vứt lại điện thoại lên bản, nằm phịch xuống giường nhưng chưa được mấy giây lại vụt người ngồi dậy.
Cô cầm lại điện thoại, ngón tay lúc đầu còn hào hứng lục tìm một lượt trong danh bạ, sau
đó trở lên bắt lực. Làm vợ chồng với nhau ba năm có đến số điện thoại của anh còn không lưu, tệ thật.
Màn đêm dần buông xuống, ánh đèn phòng mờ ảo khắc lên dáng hình cao lớn. Mộ Trạch Hành trên tay cầm hộp giữ nhiệt hết sức cẩn thận đặt lên bản rồi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh giường, ôn nhu nhìn An Ninh Sơ đang ngủ say.
Anh vừa kết thúc cuộc họp kéo dài năm tiếng sau đó chỉ kịp ghé qua nhà một chút liền tới bệnh viện luôn, sau bao nhiêu việc cô đã làm, hỏi anh có giận có không? Chắc hẳn là có, cũng đã từ nhủ mặc kệ có nhưng sao tim vẫn không chịu nghe lời.
"An Ninh Sơ kiếp trước anh đã làm gì? Để kiếp này phải khổ sở như vậy?"
Gương mặt An Ninh Sơ đang mềm mại không biết gặp ác mộng gì bỗng nhiên nhân lại.
Anh đưa ngón tay chạm vào điểm giữa lông mày có vuốt nhẹ:
"Ninh Sơ tại sao khi anh có thể buông tay em rồi, em lại...?"
Không biết có phải cảm nhận được có người đang bên cạnh hay không? Đôi mắt An Ninh
Sơ căng thẳng mở ra. Khi thấy được người tới là Mộ Trạch Hành có an tâm xen mừng rỡ nói:
"Trạch Hành anh tới rồi."
Thấy An Ninh Sơ nóng nóng muốn ngồi dậy. Mộ Trạch Hành mảng nhỏ.
"Từ từ thôi."
Mảng rồi anh đứng dậy khom người chuẩn bị đưa tay đỡ cô, thì bất chợt dùng lại. Mộ Trạch Hành biết An Ninh Sơ không thích minh, cũng biết cô rất từ chối dụng chạm cùng anh nên đàn đo không biết có nên tiếp tục hay không ?
Như nhận ra suy nghĩ của Mộ Trạch Hành, An Ninh Sơ chủ động đến gần. Có đặt tay mình lên cánh tay anh:
"Tay em đau giúp em với ”
Cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn. Mộ Trạch Hành ngỡ ngàng Từ khi tỉnh lại. An Ninh Sơ như biến thành một con người khác. Mộ Trạch Hành tự hỏi có phải bản thân một môi quá sinh ra ảo giác hay không?
Updated 41 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Đời người quả thực rất dài nhưng mà cũng rất ngắn. Nếu như sống bên người không đáng thì quả thật uổng phí, nhưng lại thật sự ý nghĩa khi có thể trải qua cùng người mình yêu thương. Bề ngoài anh giận dỗi chị vậy thôi nhưng trái tim anh tình yêu dành cho vợ vẫn nhiều lắm. Cùng là trả nợ tình nhưng kiếp này sẽ là hạnh phúc chứ không phải đau khổ như trước nó đâu anh. Giờ anh giữ khoảng cách thì chị chính là người mặt dày, phải mặt dày mà bám lấy chồng rồi bù đắp thôi😎
2025-12-03
11
So Lucky I🌟
Chính xác lòng người luôn là thứ khó đoán nhất. Cứ tưởng họ tốt đấy nhưng thực chất chỉ vì mục đích và lợi ích cả thôi. Vậy nên có nhiều người sống trong sung sướng lâu ngày quá lại quên đi mất vị trí bản thân đã từng ở đâu, một kiểu sướng quá hóa rồ rồi lấy oán báo ơn. Kiếp này có cơ hội làm lại chị đâu có ngu mà đi vào con đường cũ. Đầu chị đâu có hỏn, chị là thông minh sáng suốt khi nhận ra bộ mặt thật giả tạo của kẻ giả nhân giả nghĩa thôi.
2025-12-03
6
Thương Nguyễn
Thứ không đếm được là thời gian . Thứ không đoán được là lòng người , trải qua một kiếp người nhìn thấy được lòng người rồi hãy iu và sống cho người thật xứng đáng
2025-12-02
5