"Không cần phụ nữ?"
Ông Vinh bước lại gần hơn.
"Hay là con không dám thừa nhận mình vẫn còn đau?"
Lồng ngực Gia Hưng cứng lại. Nhưng anh kìm mình, không để lộ bất kỳ phản ứng nào. Cha anh nhìn anh thật lâu, rồi lên tiếng — lần này giọng ông chùng xuống, như thể đang cố chạm vào vết thương đã hoại tử trong lòng con trai.
"Con tưởng bố mẹ không nhìn thấy con đau khổ đến mức nào sao? Con tưởng chúng tôi không cảm nhận được con đang tự nhốt mình trong quá khứ?"
Gia Hưng quay mặt đi. Hàm anh nghiến chặt.
"Bố hiểu cảm giác của con hồi đó, khi Diễm My bỏ đi."
Giọng ông hạ thấp hơn nhưng không mất đi sự cương quyết.
"Nhưng con định sống trong cái nhà tù mà con tự dựng lên ấy đến bao giờ?"
Câu hỏi treo lơ lửng giữa không trung, nặng trĩu và sắc nhọn. Gia Hưng nắm chặt tay.
"Bố đã biết câu trả lời rồi thì cần gì còn nói với con?"
Ông Vinh nhướn mày.
"Thật vậy sao? Con thật sự định sống kiểu này cả đời? Đóng cửa trái tim, nhốt mình trong quá khứ mãi?"
"Con đã nói rồi, nhiều lần rồi, bố ạ. Con không cần ai khác trong đời mình. Con sẽ không để bất kỳ người phụ nữ nào bước vào cuộc sống của con nữa. Không phải sau chuyện đó."
Gia Hưng nhìn thẳng vào mắt cha, ánh mắt lạnh tanh. Giọng anh sắc lẹm, không run, không chút do dự.
Nhưng sau lớp vỏ cứng rắn ấy là một vết thương vẫn đang há miệng. Ông Vinh mím môi. Nỗi buồn mà ông cố giấu hiện rõ trên gương mặt. Ông bước thêm một bước — giờ chỉ còn cách con trai gang tay.
"Con à, bố nói cho con nghe: sống không chỉ là làm việc, kiếm tiền, hay lấy thành tích che đi vết thương. Con người cần được yêu thương, và cần biết yêu thương."
Ông dừng lại, nhìn sâu vào mắt Gia Hưng.
"Con nghĩ bố chưa từng mất mát? Chưa từng tổn thương?"
Gia Hưng im bặt.
Nhưng ông Vinh không muốn khơi lại chuyện cũ của mình. Ông biết đây không phải về ông. Đây là về đứa con trai suốt hai năm qua cố tỏ ra mạnh mẽ trong khi linh hồn đã tan nát.
"Con xứng đáng được hạnh phúc. Đừng trừng phạt bản thân vì lỗi lầm của người khác."
Giọng ông nhẹ như hơi thở.
Gia Hưng nhắm mắt một thoáng, dồn nén mọi cảm xúc đang cố bò ra ngoài. Anh từ chối để lộ sự yếu đuối — kể cả trước mặt cha mình. Khi mở mắt, chỉ còn lại sự đông cứng.
"Con đã từng trao tất cả cho một người, bố biết mà. Và bố cũng biết kết cục ra sao."
Giọng anh lạnh như nước đá.
"Đừng hy vọng con sẽ thay đổi. Con đã chết lặng với cái gọi là tình yêu rồi."
Im lặng phủ xuống căn phòng. Đặc quánh và đau đớn. Ông Vinh xoa mặt chậm rãi — người đàn ông quen điều khiển hàng nghìn nhân viên giờ trông như kẻ thua cuộc trước chính con trai mình.
"Bố chỉ sợ rồi đến một ngày, khi bố mẹ già đi, con sẽ thật sự chỉ còn một mình trên đời này thôi, con ạ."
Gia Hưng rên rỉ trong lòng. Anh ghét cay ghét đắng hướng đi của cuộc nói chuyện này.
"Đừng tự hành hạ mình nữa, con. Bố thật sự không chịu nổi khi nhìn con như thế này."
Giọng ông Vinh run rẩy.
"Con không thể, bố ạ. Và xin bố đừng bắt con phá bỏ bức tường mà con đã xây suốt hai năm qua."
Gia Hưng nói thật, từ nơi sâu thẳm nhất trong trái tim.
Ông Vinh nhắm mắt một lát, như đang nuốt ngược thứ gì đó muốn bật ra. Ông lùi lại, tay bám mép bàn giữ thăng bằng — câu nói của con trai đau hơn bất kỳ cú đấm nào.
Không có gì đau đớn hơn cho một người cha khi nhận ra mình bất lực trước vết thương trong lòng con.
Nhưng ông sẽ không bỏ cuộc. Ông sẽ tìm cách phá bỏ bức tường đã giam cầm con trai mình.
"Nếu đó là lựa chọn của con, thì bố sẽ là người quyết định thay con."
Cuối cùng ông cũng nói ra. Giọng ông đã bình tĩnh trở lại, nhưng ẩn sau đó là một quyết tâm sắt đá. Gia Hưng cau mày, bất an.
"Bố nói gì?"
Ông Vinh ngẩng lên, nhìn con trai với sự cương quyết chưa từng thấy trong suốt cuộc nói chuyện này.
"Bố không thể để con sống như thế này mãi. Con cần có người bên cạnh, dù con muốn hay không."
Gia Hưng lập tức căng cứng. Giọng anh lạnh thêm vài độ.
"Bố đừng làm điều gì khiến con phải thất vọng về bố."
Nhưng đã muộn. Cha anh đã quyết.
"Bố sẽ tìm cho con một người có thể dẫn con quay về làm người biết yêu thương. Một người mà bố chọn làm vợ con."
Gia Hưng đứng sững. Mắt trợn tròn, hàm nghiến răng.
"Không. Bố không có quyền làm vậy."
Anh gạt phắt, giọng cứng rắn, thoáng đe dọa.
Ông Vinh không ngạc nhiên. Ông đã lường trước. Thậm chí ông còn nở nụ cười mỏng — nụ cười cho thấy ông đã chuẩn bị kỹ hơn con trai mình rất nhiều.
"Con là đứa con duy nhất của bố. Bố không thể khoanh tay đứng nhìn con sụp đổ."
Giọng ông dịu dàng, đầy tình phụ tử.
Gia Hưng bước tới, cơn sóng cảm xúc kìm nén bấy lâu bắt đầu trào lên.
"Bố nghĩ một người phụ nữ sẽ sửa được cuộc đời con? Chính họ mới là nguyên nhân của tất cả."
Ông Vinh lắc đầu.
"Không phải phụ nữ nào cũng như vậy, con ạ."
Gia Hưng câm lặng. Trong mắt anh có sự phẫn nộ, có cả thù hận, nhưng thứ mạnh nhất là nỗi sợ — sợ lại bị tổn thương. Ông Vinh bước đến bên con, nhẹ nhàng vỗ vai. Cái vỗ vai ấm áp ấy, trớ trêu thay, lại khiến Gia Hưng cảm thấy bị dồn vào góc tường hơn là được an ủi.
"Con người sinh ra là để có đôi có cặp, con không thể trốn tránh quy luật ấy mãi. Bố sẽ đấu tranh cho hạnh phúc của con, dù con có từ chối."
Gia Hưng nhìn cha, đầy bất lực lẫn hoài nghi.
"Con đã nói con không muốn—"
"Và bố đã quyết."
Ông Vinh cắt ngang, dứt khoát.
Lần đầu tiên trong đời, Gia Hưng cảm thấy quyền kiểm soát cuộc sống mình bị đe dọa thật sự. Anh muốn cãi, muốn phản kháng, nhưng mọi ngôn từ đều mắc kẹt nơi cổ họng.
Ông Vinh quay về phía cửa sổ, nhìn ra đêm tối vẫn còn mịt mùng.
"Bố tin ngoài kia sẽ có một người phụ nữ có thể chữa lành vết thương trong lòng con. Và bố sẽ tìm ra người đó để trở thành bạn đời của con."
Gia Hưng đứng chết lặng. Lời cha treo giữa không trung, biến thành mối đe dọa mà anh không thể chống lại — kể cả với tất cả quyền lực của một CEO.
Bên ngoài, gió lại thổi, rèm cửa khẽ lay động. Như thể màn đêm cũng đang cười nhạo tương lai của Gia Hưng — vừa bị đổi hướng mà anh không hề mong muốn.
Updated 83 Episodes
Comments