Định Mệnh Của Tổng Tài
Đêm ấy ngột ngạt đến nghẹt thở. Mây đen cuộn cuộn trên bầu trời, nuốt trọn từng tia sáng của trăng và sao. Gió giật từng cơn, vặn xé cành cây, quật rụng lá rào rào. Như thể trời đất cũng đang phẫn nộ, cũng đang cười nhạo số phận cay đắng của một người đàn ông vừa bị nghiền nát trái tim.
Giữa khu vườn sau nhà cha mẹ, Trần Gia Hưng đứng bất động. Bộ vest chú rể vẫn khoác trên người giờ chỉ còn là biểu tượng của sự sỉ nhục. Diễm My — người phụ nữ đáng lẽ phải trở thành vợ anh — biến mất ngay trước lễ cưới. Bỏ lại anh cùng hàng ngàn câu hỏi và nỗi nhục không thể đong đếm.
Tiếng xì xào của khách mời, ánh mắt khinh bỉ của đối tác kinh doanh, gương mặt thất vọng của cha mẹ — tất cả cứ quay vòng trong đầu Gia Hưng không ngừng. Mọi thứ xảy ra hôm nay như một cú tát trời giáng vào mặt anh.
Gia Hưng ngước lên bầu trời đang cuồng nộ, mong tìm được lời giải đáp nào đó rơi xuống cùng gió. Nhưng thứ ập đến chỉ là cơn đau xé toạc lồng ngực.
"DIỄM MY!!!"
Tiếng gào vỡ vụn, đầy thương tổn. Hơi thở anh đứt quãng từng nhịp khi cúi đầu, hai tay nắm chặt đến trắng bệch.
"Tại sao... tại sao em nỡ làm vậy với anh? Anh đã làm gì sai để em phải bỏ anh, phải sỉ nhục anh bằng cách này?"
Nước mắt Gia Hưng kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng tuôn ra không sao ngăn nổi. Anh yêu Diễm My chân thành, trao đi tất cả không chút do dự. Còn cô đáp lại bằng gì? Bằng sự sỉ nhục giữa ngày đáng lẽ phải là ngày hạnh phúc nhất đời anh.
Gia Hưng để mặc bản thân sụp đổ một hồi lâu. Cho đến khi nước mắt cạn khô, ánh mắt anh trở nên trống rỗng, lạnh lẽo, và không còn giống con người trước đây nữa.
"Nỗi đau này anh sẽ nhớ suốt đời," anh thì thầm, giọng nhẹ bẫng nhưng lạnh đến rợn người. "Từ giờ trở đi, không còn tình yêu nào nữa, không có người phụ nữ nào được quyền chạm vào cuộc đời anh."
Đêm đó, Gia Hưng chôn vùi phần mềm yếu nhất trong con người mình. Anh chọn trở thành kẻ không thể bị tổn thương thêm lần nào nữa.
Và anh đã giữ đúng lời thề ấy.
Chỉ trong thời gian ngắn, Gia Hưng lột xác thành một CEO trẻ tuổi khiến cả giới thương trường phải dè chừng. Thành công, giàu có, và lạnh lùng đến mức không gì chạm tới được. Nhưng anh leo càng cao, sự cô đơn mà anh cố tình phớt lờ càng lộ rõ. Cha mẹ anh chỉ biết đứng nhìn con trai xây lên bức tường cao chọc trời, từ chối mọi người phụ nữ dám bước lại gần.
Họ sợ. Sợ rằng nếu Gia Hưng cứ tiếp tục như thế, rồi sẽ đến lúc anh thật sự đánh mất trái tim của một con người, mãi mãi sống trong cô độc. Cha mẹ anh không chấp nhận để con trai mình sống mà không còn biết cảm nhận.
Đêm nay, Gia Hưng lại trở về nhà lúc khuya khoắt sau nguyên một ngày quần quật tại Tập đoàn Gia Hưng — công ty gia đình chuyên về bất động sản. Bước chân anh nặng trĩu khi bước vào ngôi biệt thự nguy nga. Bộ vest đen trên người đã nhàu, chiếc cà vạt nới lỏng nơi cổ là bằng chứng cho chuỗi ngày làm việc không ngơi nghỉ.
Đèn pha lê trong sảnh chính vẫn rực sáng. Ngôi nhà to lớn này như chẳng bao giờ thật sự chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng giữa xa hoa bủa vây, cái lạnh lẽo và trống trải mới là thứ bám riết lên từng bức tường. Gia Hưng tháo khuy cổ áo, thở dài một hơi — anh chỉ muốn lên phòng, buông mình xuống giường, thoát khỏi thế giới đang bào mòn anh từng ngày.
Nhưng vừa bước lên vài bậc cầu thang, một giọng trầm quen thuộc khiến anh khựng lại.
"Gia Hưng."
Anh nhắm mắt một thoáng. Giọng nói đó — anh không thể cự tuyệt hay lờ đi. Từ từ ngoái lại, anh bắt gặp cha mình đang đứng đó.
Ông Trần Quốc Vinh. Người đàn ông ngoài năm mươi vẫn toát lên vẻ uy phong và quyền lực, dáng đứng thẳng tắp mang dấu ấn của hàng chục năm cầm lái tập đoàn.
"Bố muốn nói chuyện với con."
Ông ra hiệu bằng cái gật đầu, ý bảo Gia Hưng đi theo. Nét mặt ông khó đoán, nhưng trong ánh mắt ấy, có thứ gì đó hiện lên rõ ràng — sự lo lắng.
"Bố, con mệt lắm rồi. Để sáng mai nói được không?"
Gia Hưng thở dài nặng nề.
"Bố bảo bây giờ là bây giờ. Xuống đây, đi với bố một lát."
Không còn cách nào khác, Gia Hưng bước xuống cầu thang, theo cha về phía phòng làm việc ở cánh đông tầng trệt. Cánh cửa gỗ lớn tối màu mở ra, phô bày căn phòng như một tấm gương phản chiếu chính chủ nhân của nó.
Phòng rộng rãi, tường kín kệ sách. Chiếc bàn gỗ gụ đồ sộ đặt giữa phòng, mặt kính bóng loáng, đèn bàn tỏa ánh sáng ấm. Tấm thảm Ba Tư sang trọng trải giữa sàn, mang lại cảm giác cổ điển và đẳng cấp.
Phía bên kia, khung cửa sổ cao sát trần nhìn ra đêm tối bên ngoài. Ông Vinh bước chậm rãi về phía cửa sổ, đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau. Ông không vội lên tiếng. Ông đang cân nhắc từng lời, sao cho không khiến con trai tổn thương thêm.
Gia Hưng dừng lại cách cha vài bước. Im lặng chờ đợi. Dù mắt và người đều rã rời, anh biết cha không gọi mình giữa đêm chỉ để nói chuyện phiếm. Nhưng bất cứ điều gì liên quan đến tình yêu hay mối quan hệ — anh ghét cay ghét đắng.
Gió đêm lùa qua khe cửa sổ hé mở, thổi nhẹ mành rèm, đẩy bầu không khí căng thẳng thêm một bậc. Sau một hồi lâu suy nghĩ, ông Vinh cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng ông trầm thấp nhưng từng chữ vang rõ mồn một.
"Con định sống kiểu này đến bao giờ, Gia Hưng? Hai năm rồi đấy. Bố không muốn nhìn con sống như thế này nữa."
Gia Hưng hơi cau mày.
"Bố muốn nói gì?"
Ông Vinh không quay lại. Mắt ông vẫn hướng ra màn đêm bên ngoài — tăm tối, lạnh lẽo, chẳng chút hơi ấm.
"Con còn muốn tự hành hạ mình đến bao giờ nữa hả con?"
Gia Hưng quay mặt đi, cố che giấu sự bực bội trước câu hỏi của cha.
"Con không tự hành hạ mình, bố. Con đang làm hết sức cho công ty."
Ông Vinh thở dài nặng nề.
"Không tự hành hạ? Con thử nhìn lại mình đi. Con làm việc như người chạy đua với thời gian. Đi trước lúc mặt trời mọc, về khi đêm đã khuya. Con không cho mình cơ hội nào để nghỉ ngơi, để sống cho chính mình."
Ông quay lại. Ánh mắt sắc bén nhưng đầy quan tâm khi nói với con trai.
"Con từ chối mọi người phụ nữ muốn đến gần. Con đóng chặt cánh cửa trái tim, không cho ai bước vào."
Gia Hưng nhìn cha, mặt không biểu cảm.
"Con không cần phụ nữ để hạnh phúc, bố. Con sống được mà không cần họ."
Updated 83 Episodes
Comments