Nhiệm vụ bất khả kháng

Chương 2: Nhiệm vụ bất khả kháng

Tác giả: Ninh Ninh

Bên trong phòng bệnh yên tĩnh, ánh sáng trắng từ cửa sổ hắt vào khiến không khí trở nên sáng sủa hơn. Bà cụ Doãn Thu sau khi được kiểm tra xong đã trở lại tinh thần, ngồi tựa vào gối, đôi mắt vẫn long lanh ý cười. Bên cạnh, con dâu bà - Lâm Lan, thì vẫn chưa hết hồi hộp. Vừa may mắn thoát một kiếp nạn, nay lại có cơ hội nhận một cô gái tốt bụng, giỏi giang về làm cháu dâu.

“Để con gọi nó ngay.”

Lâm Lan nói xong liền tìm điện thoại trong túi, thoăn thoắt bấm số quen thuộc.

Con trai bà – Phó Đình Thâm, một quân nhân chính quy, hiện đang đóng quân tại đơn vị. Tính tình anh vốn nghiêm túc, ít nói, lại đặt nhiệm vụ lên hàng đầu. Dù là con trai duy nhất trong nhà, nhưng từ năm 18 tuổi rời nhà đi học quân sự đến giờ, thời gian anh ở nhà cộng lại chắc chưa đầy một năm.

Tín hiệu kết nối, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

“Mẹ, sao thế?”

Giọng anh trầm, gọn gàng, xen chút nghi hoặc khi thấy mẹ gọi vào lúc đang bận công tác.

Lâm Lan chưa kịp nói gì thì đã bật ra câu khiến bất kỳ ai cũng phải sốc.

“Đình Thâm, tuần này… về nhà kết hôn nhé.”

Phó Đình Thâm đứng hình mất ba giây. Anh liếc lại màn hình xem có đúng là mẹ mình gọi không. Sau khi xác nhận đúng thật, anh mới hỏi lại:

“…Mẹ say à?”

“Con mới say ấy!” Lâm Lan gằn giọng mắng yêu.

“Mẹ nói thật đấy! Bà nội con suýt đi đời rồi. Hôm nay bị xe tông, ngã một cái mà may có một cô gái tốt bụng cứu giúp. Cháu dâu tương lai của mẹ đó!”

Từ “kết hôn” bị lặp lại hai lần khiến đầu óc Phó Đình Thâm hoàn toàn không theo kịp. Nhưng khi nghe đến chuyện bà nội, anh lập tức nghiêm túc.

“Bà có sao không mẹ?”

Doãn Thu ở bên cạnh nghe thấy, lập tức đưa tay giật lấy điện thoại, áp sát vào tai. Dù giọng bà run run nhưng vẫn đầy sức sống.

“Không có cô gái đó, thì cháu đợi dọn xác cho bà cũng được rồi đấy! Bây giờ cái tay bà đau lắm, chân cũng đau… mà quan trọng hơn, cô bé cứu bà đang bị ép cưới một thằng khốn. Cháu nhất định phải giúp!”

Phó Đình Thâm thở dài, bóp mi tâm: “Bà nội, kết hôn không thể qua loa như vậy được. Chuyện này…”

“Không được cái gì mà không được!”

Bà cắt ngang luôn, giọng nghiêm như ra lệnh.

“Con gái người ta đang gặp nguy hiểm, cháu là quân nhân, cháu phải có nghĩa vụ bảo vệ nhân dân, nghe chưa?”

“Nhưng...”

“Không nhưng nhị gì cả!” Bà cụ gằn mạnh. “Cháu mà không đồng ý, bà khỏi chữa bệnh luôn. Để não xuất huyết chết quách cho rồi.”

“Bà!!”

Phó Đình Thâm thật sự bất lực. Cả đời là quân nhân, anh chưa từng sợ kẻ địch, nhưng lại sợ nhất chính là bà nội của mình. Cứ gặp bà, chưa nói được ba câu là ý kiến của mình bị ép thành ý kiến của bà ngay lập tức.

“Còn nữa,” anh nói, cố gắng giải thích hợp lý: “Trong quân đội, kết hôn phải nộp hồ sơ, phải xét duyệt, không thể trong một tuần… mà tuần này cháu không về đơn vị được.”

“Chuyện đó để bà lo!”

Giọng bà cụ như thể việc chỉ cần phẩy tay là xong. “Muộn nhất ngày kia cháu phải xuất hiện ở cửa nhà. Nếu không… thì coi như bà chết.”

“Con…”

Phó Đình Thâm chưa nói được gì đã nghe bên kia tiếng bà cụ “Ôi da” một cái rồi rên rỉ.

“Đau quá… ôi đầu bà… không ổn rồi…”

Ngay sau đó, điện thoại bị chuyển cho Lâm Lan.

“Con nghe chưa?” Lâm Lan còn chưa nói gì, bà đã tiếp lời. “Bà con mà bị gì thật, con lo mà về nhà lo tang cho bà đó nhé.”

Rồi tút… tút…

Cuộc gọi tắt ngang. Trên màn hình chỉ còn lại dòng chữ "Cuộc gọi đã kết thúc".

Phó Đình Thâm đứng trong phòng làm việc, môi giật giật. Một tay cầm điện thoại, một tay chống hông, gương mặt biểu cảm vô cùng bất lực.

“…Haizzzz.”

Anh thở dài như trút ra cả ngàn nỗi niềm của quân nhân bị ép cưới.

Bên trong phòng bệnh, Lâm Lan chưa kịp đặt điện thoại xuống thì bà cụ đã ngồi phắt dậy, bật cười.

“Trời ơi mẹ ơi, mẹ diễn xuất tuyệt thật đó!” Lâm Lan giơ ngón cái khen ngợi.

Doãn Thu vô cùng tự hào nói: “Lúc trẻ mẹ còn đoạt giải diễn xuất cấp thành phố đó con! Diễn vài câu là nó sợ liền.”

Hai người nhìn nhau, cười sảng khoái như vừa hoàn thành một phi vụ trọng đại.

Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, Lâm Lan lại chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

“Nói chứ… Đình Thâm nó lạnh lùng lắm. Tên nhóc đó mà mở miệng nói chuyện tử tế với ai chắc trời sắp mưa ngược. Không biết bác sĩ Cố có thích được tính nó không? Có khi nào thiệt cho cô bé quá không mẹ?”

Bà cụ thở dài: “Đúng là cũng hơi thiệt một chút. Thằng đó chẳng biết lãng mạn, chẳng biết dỗ dành ai. Cả đời nó chỉ biết quân lệnh với súng đạn thôi.”

Nhưng rồi bà cụ lại phất tay một cái, ra vẻ không đáng lo.

“Nhưng mà kệ đi. Chuyện cấp bách lắm rồi. Cứ cưới trước đi đã. Sau này chúng ta bù đắp cho cô bé ấy nhiều chút là được.”

Lâm Lan lập tức nở nụ cười sáng rỡ: “Đúng rồi! Vẫn là mẹ cơ trí. Một mũi tên trúng hai đích, vừa trả được ơn cứu mạng vừa giải quyết chuyện chung thân của thằng nhóc đó.”

Nói đến đây, bà lại chợt lo lắng: “Nhưng… nhỡ đâu cưới rồi mà hai đứa nó vẫn chẳng thích nhau thì sao?”

Bà cụ lập tức vung tay: “Ai da, con đừng lo xa. Tục ngữ có câu kịch giả tình thật. Hai đứa cưới rồi, sống chung một thời gian… kiểu gì chẳng nảy sinh tình cảm.”

Lâm Lan nghe vậy thì bật cười ha hả.

“Haiz, mẹ nói cũng phải. Cố tiểu thư xinh đẹp như vậy, lại đúng gu của Đình Thâm. Nhìn là biết nó sẽ không thể không rung động. Biết đâu… còn chủ động theo đuổi người ta ấy chứ.”

Hai người nhìn nhau, cười đến mức đôi mắt cong lên thành hai vầng trăng.

Trong lòng họ giờ chỉ còn một ý nghĩ.

Cuối cùng, nhà họ Phó cũng sắp có cháu dâu xinh đẹp và hiền lành rồi!

Hot

Comments

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

cô gái nhỏ này vừa mắt hai phụ huynh nên họ mới ép quân nhân 🤣🤣🤣

2025-12-18

3

Sakura

Sakura

kkk kiểu này cháu của bà ko bao h thoát đc r

2025-12-19

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play