Anh Minh ghim mắt vào Khánh Linh không chớp, cơ thể căng cứng dù chỉ ngồi trên xe lăn. Căn phòng chật đến nghẹt thở, im lặng đến rợn người. Gia Bảo ngồi cạnh cha, vẻ mặt lo lắng, cắn môi liên tục liếc sang Khánh Linh — như sợ mất đi người phụ nữ mới quen vài phút nhưng đã dẹp yên được mọi cơn thịnh nộ của mình.
"Gia Bảo, ra ngoài trước đi," Anh Minh nói nhẹ nhưng sắc. Gia Bảo lắc đầu nguầy nguậy. "Con không muốn. Con muốn ở đây với Mommy…"
"Trung," giọng Anh Minh trầm xuống, "đưa nó ra."
Trung gật đầu. Gia Bảo lập tức cứng người. "Daddy, con không muốn! Con…"
"Gia Bảo." Chỉ hai chữ thốt ra từ miệng Anh Minh — lạnh và phẳng — đủ khiến Gia Bảo tụt xuống ghế ngay. Thằng bé im bặt. Đôi mắt bé xíu ngấn nước, rồi cúi đầu bước theo Trung ra khỏi phòng. Mỗi bước chân nhỏ ấy vọng lên như tiếng đập vào lồng ngực Anh Minh, nhưng anh không được phép lung lay. Cửa đóng lại, căn phòng chìm trở về im lặng.
Giờ chỉ còn Anh Minh, Khánh Linh, và sợi dây căng thẳng có thể đứt bất cứ lúc nào. Anh Minh ngắm Khánh Linh thật lâu. Cô trông bồn chồn, nhưng không né tránh. Có gì đó trong ánh mắt Khánh Linh có thể thuần phục Gia Bảo. Đó là sự thật — sự thật khiến Anh Minh quyết định làm một điều mà bấy lâu nay anh chưa bao giờ muốn.
"Ngồi xuống," anh nói.
Khánh Linh nghe lời, hai tay đan chặt trên đùi.
"Cô biết không," giọng Anh Minh khẽ mà nặng trĩu, "Gia Bảo chưa bao giờ ngoan như thế. Nó không bao giờ ngừng trốn chạy. Không bao giờ ngừng… tìm kiếm hình bóng một người mẹ."
Khánh Linh cúi đầu, để những lời ấy chạm vào điều gì đó sâu trong lồng ngực. Anh Minh tiếp tục: "Tôi không còn lựa chọn nào khác."
Khánh Linh ngước lên. "Ý anh là…?"
Anh Minh khóa chặt ánh mắt cô. "Kết hôn với tôi."
Khánh Linh giật bắn, ghế suýt xê dịch. Hơi thở nghẹn lại như bị ai giáng một đòn vào ngực.
"G-gì cơ?" giọng cô gần như không thành tiếng.
Gương mặt Anh Minh cứng lại trước phản ứng sửng sốt ấy. Ngay lập tức, ánh mắt anh chuyển sang lạnh — tổn thương — cay đắng. Như thể Khánh Linh vừa cười vào mặt sự thật rằng anh bị giam trên xe lăn, hay cái tin đồn ác ý lan truyền kể từ vụ tai nạn.
Người ta bảo có một phần quan trọng trên cơ thể anh không còn hoạt động được nữa. Lời đồn ấy đâm vào lòng tự trọng của anh mỗi ngày. Và phản ứng của Khánh Linh vừa rồi cắt sâu hơn nữa.
"Tôi không cần lòng thương hại," Anh Minh gằn giọng. "Đây không phải hôn nhân thật."
Khánh Linh đứng hình.
"Hợp đồng," Anh Minh dứt khoát. "Vì Gia Bảo, cô ở trong nhà này với tư cách vợ tôi cho đến khi nó đủ lớn để hiểu mọi chuyện. Sau đó cô tự do ra đi."
Khánh Linh vừa há miệng thì Anh Minh đã nói tiếp, không cho chen lời:
"Tôi sẽ trả bao nhiêu cũng được, theo ý cô."
"Chúng ta ngủ riêng," anh tiếp, giọng lạnh như thép. "Tôi chỉ cần cô ở đây vì nó — không phải vì tôi."
Khánh Linh nhìn người đàn ông ấy thật lâu. Khoảnh khắc này, thế giới của họ mắc kẹt giữa tuyệt vọng và tia hy vọng mong manh. Sau vài giây, cô gật đầu.
"Vâng… em đồng ý."
Không tự biết, nét mặt cô lộ ra điều gì đó giống như nhẹ nhõm. Có chút vui mừng nhỏ nhoi thoáng qua — vì cô thật sự cần một nơi để ở. Cần sự ổn định. Làm mẹ kế — cô nghĩ đó chỉ là một công việc.
Anh Minh nhìn thấy sự thay đổi ấy. Thấy nụ cười khẽ hiện ra mà cô không giấu nổi. Toàn thân anh căng lên, và trong lòng, anh lẩm bẩm lạnh lùng:
'Đúng mà… phụ nữ nào cũng giống nhau. Rốt cuộc, thứ họ tìm kiếm chỉ là tiền. Không phải tôi, không phải Gia Bảo — chỉ là… thứ tôi có thể cho.'
Ánh mắt Anh Minh tối sầm, nhưng giọng vẫn phẳng lặng:
"Được, hợp đồng bắt đầu từ hôm nay."
Và ngay khoảnh khắc ấy, Khánh Linh nhận ra — cuộc đời cô vừa bước vào một cơn bão sẽ không bao giờ như cũ.
Anh Minh nhấn nút intercom trên bàn làm việc. Giọng đều đều, không một chút do dự.
"Trung, vào đây."
Chưa đầy một phút, cửa mở, Trung bước vào. Khuôn mặt nghiêm lại — anh biết, mỗi khi bị gọi vào phòng làm việc, chắc chắn có mệnh lệnh quan trọng.
"Dạ, Tổng?"
Anh Minh không trả lời. Anh chỉ gạt chồng hồ sơ trên bàn sang một bên, tạo khoảng trống — như thể căn phòng phải sạch sẽ trước khi tuyên bố một quyết định lớn.
"Chúng tôi sẽ kết hôn," Anh Minh nói đột ngột.
Trung nhấc chân lên nửa bước, suýt vấp cả không khí. Ánh mắt anh đảo qua đảo lại giữa Anh Minh và Khánh Linh đang ngồi trên sofa.
"K-kết hôn ạ, thưa Tổng?"
"Ừ." Anh Minh hừ nhẹ. "Lo liệu mọi thứ ngay. Đăng ký kết hôn, lịch phòng hộ tịch, và soạn hợp đồng."
Giọng lạnh, cứng, một quyết định cuối cùng không chừa chỗ bàn cãi.
Trung nuốt nước bọt. "Thưa Tổng… xin lỗi, nhưng…"
"Trung." Anh Minh cắt ngang mà không quay đầu. "Tất cả là vì Gia Bảo."
Im lặng treo lơ lửng. Bất ngờ thay, câu nói ấy mềm đi. Có gánh nặng cuộn chặt trong lồng ngực Anh Minh mỗi lần nhắc đến đứa trẻ ấy — gánh nặng mà chỉ anh và ông trời biết.
Nhưng trước khi Trung kịp đáp, một tiếng động nhỏ vang lên. Lanh lảnh xé tan bầu không khí căng thẳng. Tiếng bản lề cửa kẽo kẹt.
Tất cả quay đầu. Gia Bảo đứng đó — nửa người trốn sau cánh cửa, má áp lên mặt gỗ, đôi mắt tròn xoe lấp lánh. Thằng bé đã rình nghe từ nãy, nuốt từng lời về chuyện kết hôn.
Vừa nghe thấy "vì Gia Bảo," cậu nhóc lập tức lao vào, chạy đến bên Khánh Linh như gà con tìm mẹ.
"Mommy! Mommy!" Gia Bảo ôm chặt chân Khánh Linh, khuôn mặt bé xíu rạng rỡ, hoàn toàn không hiểu quyết định người lớn vừa đưa ra phức tạp đến nhường nào.
Khánh Linh chỉ biết đáp lại bằng nụ cười méo xệch — nửa buồn cười, nửa lo lắng, nửa không tin nổi.
'Trời ơi… có ai biết con nhóc này nghĩ gì trong đầu và nghịch ngợm cỡ nào không?' cô thầm nghĩ, tay vuốt tóc Gia Bảo.
Từ trên xe lăn, Anh Minh lặng lẽ theo dõi cảnh tượng ấy. Ngón tay anh bấu chặt thành xe.
Bởi lần đầu tiên sau bao lâu, ngôi nhà này vang lên tiếng cười trẻ thơ không sinh ra từ nỗi đau.
Và cũng lần đầu tiên, Anh Minh đưa ra một quyết định không phải vì bản thân mình — mà vì cậu nhóc đang cười trong vòng tay người phụ nữ xa lạ kia.
Updated 109 Episodes
Comments