Sáng hôm sau.
Bầu trời vẫn xám xịt khi cánh cửa phòng đăng ký hộ tịch mở ra. Gió sớm lạnh se quét qua ba người vừa bước ra — Trung đẩy xe lăn, Anh Minh trong bộ vest đen chỉn chu, và Khánh Linh đi bên cạnh, tay nắm chặt một cuốn sổ nhỏ bìa đỏ thẫm.
Giấy đăng ký kết hôn. Còn mới tinh, còn phảng phất mùi mực in, nhưng nặng trong tay Khánh Linh như ngọn núi. Còn với Anh Minh, nó chỉ là giấy tờ pháp lý.
Trung đặt cuốn sổ kết hôn phần của Anh Minh lên đùi anh.
"Mọi thứ đã hoàn tất, thưa Tổng."
Anh Minh gật đầu lạnh nhạt. Không vẻ hạnh phúc, không nụ cười tân hôn, không nắm tay. Chỉ có ánh mắt lạnh lùng, sắc bén, đếm từng hơi thở của bất kỳ ai đứng gần.
Anh quay sang Khánh Linh.
"Bắt đầu từ giờ," anh nói khẽ, nhưng dứt khoát như tiếng búa quan tòa, "cô là người trông Gia Bảo."
Bước chân Khánh Linh khựng lại.
Anh Minh tiếp: "Nhiệm vụ đơn giản. Chăm sóc nó, để mắt đến nó. Đừng hành động vượt quá giới hạn, cô không phải…"
Khánh Linh xoay người, nhìn thẳng vào Anh Minh, giọng cao lên.
"Dừng lại."
Trung giật nảy. Khánh Linh siết chặt cuốn sổ kết hôn hơn.
"Đừng gọi em là người giữ trẻ."
Anh Minh nhướn một bên mày. "Thực tế là vậy."
"Không." Khánh Linh bước tới, đứng sát ngay trước mặt anh — mắt đối mắt, một bên rực lửa, một bên đóng băng.
"Em là vợ anh, anh Minh. Và em là mẹ kế của Gia Bảo — anh thích hay không. Hôn nhân này hợp pháp. Tên em ghi trên cuốn sổ kia. Em sẽ không giả vờ làm bảo mẫu."
Anh Minh ngưng thở một nhịp. Kể từ vụ tai nạn, chưa có người phụ nữ nào dám cãi lại anh ở khoảng cách này. Ánh mắt anh cứng lại.
"Đây là hợp đồng."
"Hợp đồng hay không, em vẫn là vợ anh." Khánh Linh hơi nghiêng người tới, hai lông mày nhướn lên thách thức. "Và em sẽ yêu thương Gia Bảo… anh muốn nói gì thì nói."
Trung hóa đá. Trên cành, chim như cũng ngừng hót. Anh Minh nheo mắt, rõ ràng không hài lòng.
"Cô…"
"Thích hay không," Khánh Linh cắt ngang, "em không phải robot chạy theo danh sách việc của anh. Em sẽ ôm nó nếu nó khóc. Em sẽ mắng nó nếu nó hư. Em sẽ cư xử như một người mẹ — không phải bảo mẫu mà anh có thể đuổi lúc nào không vừa ý."
Anh Minh im, chỉ có hàm nghiến chặt.
Gió sớm thổi bay đuôi tóc Khánh Linh. Cô đứng thẳng, không lùi, không run — dù đang đối mặt với vị CEO mà không ai dám chạm tới.
Cuối cùng, Anh Minh chỉ cau mày rồi ngoảnh đi.
"Trung, về nhà."
Vai anh căng cứng, giọng lạnh tanh, nhưng trong mắt lại có gì đó khác — thứ mà anh không thừa nhận. Kinh ngạc, chút bực bội, và không hiểu sao lẫn trong đó là… hứng thú.
Khánh Linh lặng lẽ bước theo phía sau, tay cầm cuốn sổ kết hôn. Bước chân vững vàng, trái tim chưa chùn một nhịp.
Họ vừa định hướng về phía xe thì một chiếc sedan sang trọng phanh két ngay trước cổng phòng hộ tịch. Cửa xe bật mở, bước ra là một thanh niên com-lê bảnh bao cùng một cô gái xinh đẹp trang điểm đậm.
Khánh Linh đông cứng. Cô nhìn thấy anh ta — Gia Huy, người yêu cũ mà cô từng hết lòng trước khi bị đâm sau lưng.
Và người phụ nữ bên cạnh — Mỹ Dung, đứa em kế đã đuổi cô ra khỏi nhà sau khi cha cô mất.
Thế giới như thu nhỏ lại. Gia Huy thấy Khánh Linh, liếc xuống cuốn sổ kết hôn trên tay cô, vẻ khinh bỉ lập tức phủ lên mặt hắn.
"Ồ," hắn cười nhạt, "ra đây là cách cậu vươn lên sau khi bị tôi bỏ hả, Khánh Linh? Tìm một thằng tàn phế để bòn rút tiền?"
Mỹ Dung thúc khuỷu tay Gia Huy, cười rúc rích.
"Trách nào biến mất khỏi nhà. Hóa ra chị bán mình kiểu mới à. Đàn ông tàn phế mà giàu? Ôi, Khánh Linh, phải công nhận… vì tiền chị làm được đủ thứ."
Trung nhìn Khánh Linh bằng khuôn mặt căng thẳng, chờ đợi cô nổi giận, hay khóc, hay bỏ chạy. Anh Minh không phản ứng — ánh mắt trống rỗng, phẳng lặng, nhưng hàm nghiến chặt. Khánh Linh hít một hơi, rồi ngẩng cao đầu.
"Quan trọng là," cô nói dõng dạc, "chồng em bây giờ giàu nứt đố đổ vách."
Gia Huy cứng đờ. Khánh Linh tiến nửa bước, khóe môi cong lên nhẹ.
"Còn cậu, Gia Huy? Thằng đàn ông nghèo suốt đời chỉ biết bám váy phụ nữ. Có tư cách gì nói về tôi?"
Mặt Gia Huy đỏ bừng. Mỹ Dung há hốc, không ngờ Khánh Linh có thể cay cú đến vậy.
Gia Huy bước tới, quát: "Cậu sẽ hối hận, Khánh Linh! Vì từ hôm nay, tôi chính thức hợp tác với tập đoàn lớn — Mission Bar! Công ty sẽ đưa tôi lên cao hơn cậu nhiều!"
Trung từ từ quay đầu sang Anh Minh. Gương mặt vị CEO không đổi, chỉ một chi tiết — Anh Minh hơi nhíu mày. Mission Bar — công ty ấy là của anh. Nhưng Anh Minh im lặng. Không cần giải thích điều gì với người ngoài. Không cần đáp trả. Phạm Anh Minh không hạ mình xuống cùng đẳng cấp. Khánh Linh, không hề biết điều đó, cười khẽ.
"Ồ?" Cô hơi nghiêng người. "Tốt thôi. Nhưng đừng quên… từ trước đến giờ cậu chỉ vào được công ty khi có người cõng."
Gia Huy sắp bùng nổ. Nhưng trước khi hắn kịp tiến thêm, Khánh Linh đã nhanh chân hơn. Cô đứng bên cạnh xe lăn của Anh Minh, đặt tay lên thành tựa, rồi cất giọng ngọt ngào đầy khinh miệt:
"Về nhà thôi, anh yêu."
Cô liếc Gia Huy và Mỹ Dung một cái.
"Đừng bận tâm mấy người điên."
Trung suýt bật cười — thật sự suýt — khi thấy Khánh Linh đối đầu cả người yêu cũ lẫn em kế mà không lùi một bước.
Gia Huy đứng trân. Mỹ Dung hừ một tiếng, mặt đỏ ửng như quả cà chua thối. Khánh Linh bước lên xe với dáng vẻ thanh lịch, coi như hai người kia không tồn tại trong cuộc đời cô. Trung đẩy xe lăn Anh Minh vào xe, nhẹ nhàng đóng cửa.
Gia Huy vẫn la hét phía ngoài, nhưng tiếng ấy nhạt dần khi xe bắt đầu lăn bánh.
Trong xe, im lặng. Im lặng đến nghẹt thở. Khánh Linh nhìn thẳng phía trước, nhưng cảm nhận được ánh mắt Anh Minh đang đâm xuyên từ bên cạnh.
Ánh mắt khó đọc — không rõ đang trân trọng sự can đảm của cô, hay đang đánh giá sự liều lĩnh.
Nhưng hôm ấy, trước mặt người yêu cũ và đứa em kế, Khánh Linh cuối cùng cũng cảm nhận được thứ đã mất đi rất lâu.
'Người phụ nữ này khó đoán thật. Cô ấy… khóc sao?' Anh Minh thầm nghĩ khi thấy Khánh Linh lặng lẽ lau khóe mắt.
Updated 109 Episodes
Comments