Chương 2. Tìm người

Đinh Trình Hâm nhìn theo bóng thiếu niên nhỏ khuất dần trong con hẻm tối chỉ kịp thở ra một câu: "Thật kỳ lạ…"

Rồi anh không nghĩ thêm, cố gượng đứng dậy, rời khỏi đó. Đến trước cổng Lục gia thì đồng hồ đã chỉ hơn mười giờ đêm.

Cửa mở ra, phòng khách chỉ còn Tống Á Hiên và Nghiêm Hạo Tường. Một người đang soạn giáo án, một người xem báo cáo. Cả hai ngẩng lên thì giật mình.

"Đinh ca! Anh có sao không?" - Á Hiên bật dậy.

Nghiêm Hạo Tường cau mày: "Ai đánh anh thành ra vậy?"

Trên người Đinh Trình Hâm toàn là máu, nhưng thần sắc lại bình tĩnh đến lạnh người. Anh chỉ khua tay:

"Không sao. Bị kẻ lạ tấn công. Hai đứa lo việc của mình đi."

Nói xong, anh quay người lên lầu.

Tống Á Hiên nhìn theo bóng lưng Đinh Trình Hâm khuất lên cầu thang, lông mày nhíu chặt. Anh thở hắt một hơi rồi quay sang Hạo Tường:

"Mày thấy Đinh ca lạ không?"

Nghiêm Hạo Tường gập máy tính lại, dựa lưng vào ghế:

"Lạ gì?"

Á Hiên trừng mắt:

"Ủa chứ trên người đầy máu vậy mà sắc mặt ảnh tỉnh queo. Mày nhìn có thấy ảnh bị thương chỗ nào không?"

Hạo Tường im lặng vài giây, ánh mắt thoáng hoảng:

"…Hình như…không thấy."

Á Hiên chỉ thẳng lên cầu thang:

"Thì đó! Người bình thường mà bị đâm chém kiểu đó là nằm viện rồi, chứ đâu có bước vô nhà ung dung kiểu này."

Hạo Tường nuốt khan, giọng nhỏ lại:

"Anh à… hay Đinh ca giấu bọn mình?"

Á Hiên khoanh tay, nhíu mày sâu hơn:

"Giấu gì tầm này. Tao thấy áo rách banh, máu mới luôn. Vậy mà…"

Hạo Tường chen vào, giọng hoang mang thật sự:

"Vậy rốt cuộc ai cứu anh? Người kiểu gì mà chữa lành nhanh được như vậy?"

Á Hiên liếc Hạo Tường:

"Tao cũng muốn biết y chang mày. Mà quan trọng… Đinh ca về với ánh mắt kì lắm. Có cái gì đó không giống thường ngày."

Hạo Tường xoa gáy, bật cười gượng:

"Anh đừng làm em sợ."

Á Hiên hừ nhẹ:

" Sợ hay không thì để mai gặp lại Đinh ca rồi tính. Chứ chuyện này… không bình thường chút nào."

_

Trong phòng, Đinh Trình Hâm đặt quần áo xuống ghế, tháo từng cúc áo dính máu. Khi tấm áo rơi xuống, ánh đèn phản chiếu hình một dấu ấn lạ ngay ngực trái. Nó thoáng sáng lên một cái rồi mờ dần như chưa từng tồn tại.

Anh đứng lặng vài giây.

" …Người đó… không phải người."

Giọng anh trầm xuống, đầy cảnh giác lẫn hiếu kỳ.

Anh bước vào phòng tắm, mở nước. Dòng nước nóng cuốn sạch lớp máu. Làn da dưới ánh đèn hoàn toàn lành lặn, không có lấy vết cắt nào. Mọi đau đớn khi nãy cũng biến mất sạch sẽ.

" Không lẽ… là thật." - Anh tự nhủ.

Sáng hôm sau, trời chưa kịp nắng, Đinh Trình Hâm đã đứng trong căn cứ bang. Không còn vẻ mệt mỏi, khí thế của anh khiến ai cũng im re.

Anh ngồi xuống ghế chủ vị, lạnh lùng ra lệnh:

"Đi tìm một thiếu niên. Khuôn mặt trắng, mắt lục bảo, dáng nhỏ, đi chân trần..."

Thuộc hạ nghe mô tả đã rùng mình, dáng vẻ đó quá nổi bật, chỉ cần nhìn là nhớ.

Một người hỏi nhỏ:

"Lão đại...cần đưa người đó về bằng mọi cách không?"

Đinh Trình Hâm nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như dao:

"Bằng mọi cách."

"Rõ!"

Thuộc hạ tản đi, không ai dám hỏi thêm.

Còn Đinh Trình Hâm, anh siết nhẹ cổ tay, trong đầu chỉ hiện lên đôi mắt màu lục bảo ấy, đôi mắt như nhìn xuyên cả linh hồn người ta.

Nhất định phải tìm được.

_

Được lệnh của lão đại, đám thuộc hạ tản ra tìm quanh khu vực hôm qua. Quả đúng như đoán chân trần thế kia thì Chân Nguyên làm gì đi xa được.

Một tên phát hiện cậu đang ngủ dưới gốc cây lớn gần công viên, liền khoát tay gọi cả đám. Chúng túm lại xì xào:

"Ra đi."

" Không, mày ra."

" Mày gan lắm mà?"

" Mày mới phải đi!"

Cãi qua cãi lại như đàn vịt, không ai dám bước lên vì nghĩ cậu là "người được lão đại để ý", lỡ đắc tội thì ăn đủ.

Cuối cùng một tên bực quá, phồng mang:

"Tránh ra. Để tao."

Hắn xách theo cái bao tải bự tổ chảng, rón rén lại gần. Cậu ngủ say như chết, hơi thở đều, mặt đẹp đến mức hắn đứng hình vài giây.

"Đẹp thật… kiểu đẹp đến phát sợ ấy" - Hắn lẩm bẩm.

Đám kia nghe vậy thì nhao nhao chạy tới nhìn ké:

“Má… đúng đẹp thật.”

Chúng nhìn nhau ba giây rồi chốt hạ:

"Thôi, bỏ vô bao. Nhanh gọn lẹ."

Thế là cậu bị chùm bao, vác về bang như một túi gạo.

Đến nơi, một tên hí hửng đặt bao xuống trước mặt Đinh Trình Hâm:

"Lão đại, chúng tôi mang người về rồi!"

Rầm!

Trình Hâm đạp cho hắn một cú bay vài mét:

"Ta bảo tìm người, ai bảo các ngươi bắt cóc? Đúng là lũ ngu!"

Đám thuộc hạ run bần bật rồi kéo nhau chuồn lẹ trước khi bị anh cho ăn cháo.

Đinh Trình Hâm thở dài một cái, cuối cùng tự mình cúi xuống mở dây buộc. Bao tải vừa hé ra, một mùi hương nhẹ thoảng lên không phải mùi nước hoa, mà là kiểu thơm mát lạnh.

Bên trong, Trương Chân Nguyên nằm cuộn lại như con mèo nhỏ. Mái tóc mềm rũ xuống trán, làn da trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh đèn yếu. Hàng mi dài khẽ run theo từng nhịp thở, môi hơi mím lại trông ngoan đến mức muốn bế về nhà cất trong tủ kính.

Đinh Trình Hâm đứng chết lặng vài giây.

Đẹp… đẹp theo cái kiểu không giống người bình thường.

Hôm qua nhìn đã đẹp rồi, ngủ còn đẹp hơn… cái này là muốn mạng tôi đúng không?

Anh ngồi xuống gần hơn, không nhịn được đưa tay nâng nhẹ mái tóc khỏi gò má cậu.

Thở đều như vậy… đúng là ngủ say thật. Nhưng sao lại đáng yêu đến mức này?

Khoảnh khắc đó, sự lạnh lùng của bang chủ bay sạch. Chỉ còn lại một người đàn ông bất ngờ bị sắc đẹp đánh vào giữa ngực.

Anh lẩm bẩm rất nhỏ, sợ làm cậu tỉnh:

"…Tìm thấy rồi."

"Người cứu mạng tôi… hóa ra lại đẹp đến mức này."

Hot

Comments

em út nhà TNT ><

em út nhà TNT ><

thiện tai thiện tai🙏🙏🙏🙏
ko đc cười
ko đc cười
ko đc cười
điều quan trọng phk nhắc lại 3 lần thiện tai thiện tai🙏🙏🙏🙏

2025-12-16

0

em út nhà TNT ><

em út nhà TNT ><

bt ck iem đẹp rùi anh hok cần khen âu(◍•ᴗ•◍)

2025-12-16

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play