Dạo này Thục Hiền toàn mơ thấy ác mộng. Những gì đã phải trải qua khi bị đuối nước cứ lặp đi lặp lại hàng đêm, sống động y như thực kể cả nỗi sợ hãi lẫn đau đớn. Dù cô cố gắng để không ngủ cũng vô ích, Thục Hiền vẫn cứ thiếp đi vào một lúc nào đấy trong đêm.
Ở thời này người ta đi ngủ rất sớm, không giống thời hiện đại, tám giờ tối đã là muộn lắm rồi. Và để tiết kiệm, những ngọn đèn dầu lạc được tắt đi gần hết, bóng tối như nuốt chửng vạn vật vào trong cái bụng tham lam của nó.
Chính vì lẽ đó cô có thời gian lên giường kéo dài có khi phải gấp ba gấp tư hồi còn ở nhà, ác mộng tha hồ diễn ra.
Đêm nay cũng thế. Thục Hiền tưởng đâu mình đã tỉnh giấc sau khi mơ giấc mơ kinh hoàng ấy một lần thì chợt thấy có rất nhiều người nằm xung quanh cô, những kẻ không hề có bất cứ cái gì trên mặt: mắt, mũi, mồm...
Còn đang ghê tởm vô cùng thì bọn chúng ngọ nguậy như những con sâu rồi bò lên người cô. Không thể cử động hay la hét gì dù đã cố gắng, Thục Hiền lại đắm chìm vào cơn ác mộng khủng khiếp.
Vừa ngoi lên khỏi mặt nước sau khi bị kéo tuồn tuột từ tương lai về quá khứ, cô thấy mình vẫn tỉnh táo không hề ngất đi. Cả một đám người xa lạ đứng lố nhố quan sát cô với ánh mắt hằn học. Rồi họ kéo Thục Hiền lên bờ với cung cách đầy thô bạo.
Cả người cô bị tẩm dầu tùng hương và keo vỏ gai. Bóc miếng vỏ gai ra thì thấy da đã bị dầu tùng ăn loét. Từng nơ ron thần kinh đều rung lên vì đau đớn. Sau đó cô bị rưới nước sôi, người toàn máu, đau đến nghẹt cả thở.
"Đêm qua không ngủ được hay sao mà trông sắc mặt kém thế?" Vừa hỏi bà địa chủ Thị Nhài, mẹ của Thương Huyền vừa dòm lom lom vào giữa mặt Thục Hiền.
"Vâng ạ!" cô đáp, gắng gượng nở một nụ cười.
Câu hỏi ấy không xuất phát từ sự quan tâm, lo lắng vì cô biết tình trạng thảm hại của mình mấy tuần qua là do nhà họ Lê gây ra.
LÊ THƯƠNG HUYỀN
Mụn nhọt không chỉ nổi đầy trên mặt mà cả người Thương Huyền cũng có, tập trung thành từng cụm gây đau đớn, khó chịu. Tiếp đến, cô ta tự dưng bị liệt. Nhìn vị tiểu thư lết lết trên giường cứ như nàng tiên cá bị mắc cạn, Thục Hiền tự hỏi không biết hôn phu của cô ấy có đui què mẻ sứt gì không mà lại chấp nhận lấy một người mình còn chưa từng tiếp xúc.
Thương Huyền tính cách khá đặc biệt. Như kẻ khác thì đã ép người hầu trong nhà phải phục vụ tận răng, nhưng không, cô ấy cứ âm thầm chịu đựng rồi tự làm một mình. Thục Hiền có giúp thì giúp, nếu không cô ấy tự xoay sở.
Lại đủ thày thuốc với bác sĩ được mời đến chữa chạy, châm cứu, bấm huyệt ngày nào cũng vài cữ mà chẳng được tích sự gì. Đó là lúc vợ chồng ông bà địa chủ yêu cầu cô giúp đỡ.
Với cách nói nửa đe dọa nửa cậy nhờ, họ nhắc cho Thục Hiền nhớ rằng cô được họ cứu sống và cưu mang, nhưng ẩn sau những câu chữ là sự đe dọa, hàm ý cô phải làm vì chẳng có quyền lựa chọn. Họ muốn Thục Hiền là cô dâu thế thân.
Từ lúc biết mình xuyên không cô cũng hiểu những kẻ cho mình sống nhờ không phải người bình thường dù họ chẳng thể hiện ra. Và nay có thể khẳng định: chính bọn họ bắt cô từ tương lai về đây để nhét vào cuộc hôn nhân sắp diễn ra. Tại sao lại là Thục Hiền mới được cơ chứ?
Dẫu biết là một âm mưu, dẫu đánh hơi thấy mùi nguy hiểm nhưng cô làm cách nào để chối từ? Khi ông địa chủ Văn Lập yêu cầu cô thế chỗ Thương Huyền kết hôn với Renee Grande, cô đã khéo léo chối từ. Lão ta im lặng chẳng nói đi chẳng nói lại câu nào. Và rồi đêm ấy những cơn ác mộng bắt đầu ghé thăm cô.
Để vài ngày cho Thục Hiền thấm đòn rồi bà Thị Nhài lại tới lặp lại yêu cầu. Tuy biết mình không thể từ chối, cô vẫn cố:
"Tôi hơn cô út nhiều tuổi lắm, người ta nhìn ra khác biệt ngay."
"Không đâu, cô trông trẻ hơn so với tuổi nhiều. Với lại nhà đó cũng có biết mặt Thương Huyền đâu."
"Tôi không còn là trinh nữ, họ có chấp nhận không?"
"À, việc ấy đối phó dễ mà!"
Mẹ của Thương Huyền đáp, mặt dãn ra. Vậy là xong bước đầu rồi. Quày quả đi lên phòng trên bà ta tìm chồng để bàn thảo việc tiếp theo cần làm.
"Dễ? Bà ta biết dịch vụ vá màng trinh chắc!" Nhìn Thị Nhài đi khuất sau dãy cây cảnh, Thục Hiền cáu kỉnh nghĩ thầm.
PHẠM THỤC HIỀN
Nhẹ nhàng hết mức có thể, cô giúp cho ái nữ nhà họ Lê lau người. Ngày trước Thục Hiền ghét loại con gái này nhất, ù lì, thụ động. Khi ai đấy bị ép làm gì, cô sẽ hỏi người ta: "Sao lại chấp nhận? Sao không phản kháng?"
Đó là vì cô chưa từng bị ép buộc, không hiểu cái khó của kẻ lâm vào tình cảnh ấy. Nay Thục Hiền hiểu rõ rồi. Cô là con mồi bị bắt nhốt trong lồng, thú dữ lượn lờ bên ngoài. Cố thủ trong chuồng thì chết dần chết mòn, lao ra ngoài thì chết ngay lập tức.
Cô cố gắng quan sát nét mặt Thương Huyền đoán xem cô ấy nghĩ gì. Tiểu thư nhà họ Lê đã biết nàng dâu trong đám cưới sắp tới là cô chứ không phải cô ta.
"Không biết Renee là người thế nào..." Thục Hiền buông một câu bâng quơ.
Ái nữ họ Lê ngẩng đầu nhìn cô chăm chú rồi đáp:
"Anh ấy rất đẹp trai!"
Kinh ngạc tột độ Thục Hiền trợn mắt nhìn cô học trò nhỏ rồi tò mò hỏi:
"Hai người đã từng tiếp xúc với nhau rồi sao?"
"Không, nhưng em đã nhìn lén anh ấy mấy lần!"
"Nếu em không đồng ý với quyết định của thày u thì cứ nói thẳng với họ. Đâu dễ gì tìm được người mình ưng ý trong cuộc đời bao la này!"
Nhìn thẳng vào mặt Thục Hiền với ánh mắt mang đầy cảm xúc, cô út nhà họ Lê trả lời với giọng bình thản:
"Không, em đồng ý mà!"
Rồi thấy vẻ mặt sửng sốt của cô, Thương Huyền đáp:
"Nhìn em đi, em còn tự thấy kinh tởm, huống hồ là anh ấy!"
Updated 72 Episodes
Comments
Kaiiii
Chương này đọc mà thấy rợn cả người, nhất là đoạn tả bóng tối thời xưa đặc quánh như muốn nuốt chửng mọi thứ. Tác giả miêu tả tâm lý Thục Hiền sau vụ đuối nước rất thật, không phải cứ xuyên không là quên hết sợ hãi được ngay. Cái cảm giác bất lực khi biết ác mộng đang chờ mà vẫn phải nhắm mắt ngủ vì không gian quá tĩnh mịch làm mình thấy thương nhân vật vô cùng. Việc lồng ghép chi tiết đèn dầu lạc vừa thực tế vừa làm tăng thêm sự âm u cho ngôi nhà cổ. Cảm giác cô độc của một người hiện đại bị ném vào bóng đêm quá khứ hiện lên rõ mệt mỏi và ám ảnh. Đúng là một bước ngoặt tâm lý cần thiết để thấy hành trình này không hề dễ dàng chút nào.
2026-05-10
0
Kaiiii
Cái vibe chương này đúng kiểu kinh dị tâm linh làm mình nổi hết da gà. Đoạn tả mấy người không có mắt mũi miệng rồi bò lổm ngổm như sâu đúng là đỉnh điểm của sự ám ảnh luôn. Thục Hiền vừa xuyên không đã bị bóng đè xong lại còn gặp ngay dàn nhân vật phụ nhìn với ánh mắt hằn học kiểu bất ổn thực sự. Tác giả xây dựng tình tiết này làm mình thấy lo cho số phận của nữ chính vì gặp toàn người đâu đâu. Đúng là một sự khởi đầu không hề chill chút nào cho hành trình về quá khứ này. Mấy cái ác mộng lồng trong ác mộng này đúng là bài toán tâm lý cực khó nhằn.
2026-05-10
0
Kaiiii
Đọc đoạn này mà thấy tức thay cho nữ chính luôn ấy, nhà địa chủ Thị Nhài đúng kiểu trà xanh phiên bản đời xưa. Cái kiểu hỏi han thảo mai trong khi chính gia đình mình là thủ phạm gây ra nỗi đau cho người khác nhìn mà chỉ muốn thoát nick. Tác giả tả cảnh bị tẩm dầu tùng với nước sôi thực sự quá dã man, đọc đến đâu đau thay cho Thục Hiền đến đấy. Một người hiện đại mà phải chịu đựng những màn tra tấn thể xác lẫn tinh thần như vậy thì đúng là không còn gì để nói về độ nhẫn tâm. Thục Hiền vẫn phải gắng gượng nở nụ cười đáp lại đúng là bản lĩnh thép trong cái ổ độc này. Mong chờ ngày nữ chính vùng lên chứ nhìn cảnh này xót hết cả ruột.
2026-05-07
0