Đổi Mệnh

Đổi Mệnh

Chương 1 Xuyên không

"Ê, rảnh không mày, xuống bãi giữa chơi đi!"

Tiếng con bạn thân Vi Cầm vang lên lanh lảnh trong điện thoại. Đương nhiên có người rủ đi chơi thì cô phải đi rồi. Đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm mà lại từ chối thì bất lịch sự và chẳng thân thiện chút nào. Vừa nhận lời Thục Hiền vừa vội vã thay đồ.

Dạo gần đây bãi giữa sông Hồng nổi lên như một tụ điểm ăn chơi mới. Nói vui vậy thôi chứ cũng chẳng phải là cái gì đặc biệt, chỉ là mấy doi đất nổi lên khi sông Hồng cạn nước mà thôi. Chắc có lẽ bởi người ta mệt mỏi vì sự ngột ngạt, chật hẹp nơi phố thị quá nên mới muốn tìm tới thiên nhiên như một sự trốn tránh.

Thục Hiền thì không đi trốn cái gì hết, cô quen sống ở đô thị này rồi, cái bất tiện cũng trở thành thứ gắn bó, chẳng hề mang tới sự khó chịu. Cô ra bãi giữa chơi là để ngắm các anh cơ bụng sáu múi đá bóng.

Bóng đá phủi nên thường là những nhóm người không quen biết tụ tập lại thành một đội. Và đội nào thua trước hay bốc thăm phải cái que ngắn hơn sẽ phải cởi trần. Nhìn thật đã con mắt.

Không như lũ bạn đi làm về rồi vẫn chẳng được yên, nửa đêm gà gáy vẫn bị dựng dậy vì tin nhắn của khách hàng hoặc sếp, Thục Hiền đã tan sở là bỏ hết mọi thứ lại đằng sau. Cô là một thủ thư mà, có việc gì để lôi về nhà làm nữa. Nghĩ cũng hay, lương thấp thì sống thảnh thơi, chẳng bị áp lực gì lắm.

PHẠM THỤC HIỀN

Nhìn con gái hí ha hí hửng dắt xe ra cổng chuẩn bị đi chơi, bà Thục Chi chép miệng, nhắc nhở:

"Đi đến mấy cái chỗ sông nước vừa thôi con, nguy hiểm lắm."

"Lo gì, con có xuống nước đâu, con chỉ ở trên bãi cạn thôi. Thêm vào đó con biết bơi kia mà."

"Biết bơi với biết tránh đuối nước nó khác nhau đấy. Sông Hồng lắm xoáy nước lắm, đừng có nhìn nó mùa này cạn cạn mà coi thường."

"Con không xuống nước đâu, mẹ an tâm." Thục Hiền đáp nhỏ nhẹ.

"Còn nhớ trên đường lên Tây Thiên có con suối cạn, có một cái khe không? Người ta bảo có một bà già dưới đấy toàn dụ dỗ các trinh nữ theo bà ấy. Các cô gái cứ tự đến bên con suối rồi sau đó thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, dở điên dở dại vì bị bắt mất hồn."

Cô ngỡ ngàng nhìn mẹ, có đôi chút bối rối. Năm nay Thục Hiền đã hai mươi tư, là năm tuổi nên mẹ cô luôn thường trực một mối lo lắng rằng con gái bà có thể bị tai nạn. Tuy nhiên, viện ra lí do như vậy để ngăn Thục Hiền đi chơi thì xem ra quá lố rồi.

Sắp trễ giờ hẹn với đám bạn cho nên cô chỉ trả lời mẹ qua loa:

"Vâng, con sẽ cẩn thận."

Bị những lời nói của mẹ dọa sợ, Thục Hiền bần thần suốt buổi đi chơi, đầu óc cứ mãi nghĩ ngợi vẩn vơ. Hầu như chỉ ngồi một chỗ, cô không còn hào hứng cười đùa như bình thường. Lúc đứng dậy lấy lon 7ups, Thục Hiền vấp suýt ngã, cát phù sa chui đầy vào bên trong dép. Bực bội, cô tiến về phía mép nước để rửa chân.

Khua khua chân trong làn nước nông, mãi cô vẫn chẳng thấy sạch, cứ có cảm giác có thứ gì đó dinh dính ở dép. Bực mình, Thục Hiền lùi ra xa hơn.

Ngay tức thì cô có cảm giác như một cái hố sâu hun hút mở ra trên bãi đất phù sa và mình bị hút xuống dưới. Mọi thứ diễn ra nhanh đến không tưởng, còn chưa kịp nhận thức rõ ràng, cả người Thục Hiền đã ở trọn trong hố sâu tối đen. Cô cố vùng vẫy, hét to kêu cứu nhưng có vẻ như chẳng có tác dụng gì.

Xung quanh chỗ Thục Hiền gặp nạn trẻ con vẫn chạy nhảy chơi đùa. Đằng xa, đám bạn của cô đang vui vẻ tán gẫu. Cô biết bơi, bơi giỏi nữa là đằng khác, hôm nào Thục Hiền cũng đến bể bơi cả tiếng dù trời nóng hay lạnh vì muốn tăng chiều cao mà. Thế nhưng lúc này đây cô bị đuối nước và không chống lại được.

Có một lực hút cực mạnh lôi Thục Hiền tuồn tuột xuống đáy sông, không cách gì cưỡng nổi. Nước tràn vào phổi đau rát, ngộp thở vì thiếu ôxy, kinh hoàng, bất lực, sợ hãi, cô ngất đi với một loạt ảo giác, hình ảnh bố mẹ và anh trai hiện lên trong đầu.

Thục Hiền tỉnh dậy thấy mình nằm trên một cái giường xa lạ trong một căn phòng nhìn thật lạ lẫm. Tưởng đâu cô không còn ở bãi giữa sông Hồng nữa mà được di dời về làng cổ Đường Lâm.

Phổi vẫn đau rát nhắc cô nhớ mình vừa chết hụt. Vậy là Thục Hiền vẫn còn sống sao? Tuy nhiên cô nhận ngay ra điều vô lí. Nếu được cứu thì cô phải nằm trong bệnh viện chứ sao lại nằm ở nơi kì quặc này.

Để cho chắc là mình chưa chết, Thục Hiền tự véo tay tới mấy cái liền. Đau đến chảy cả nước mắt, vậy là chưa chết. Nếu thế cô đang ở đâu?

Đang nằm suy ngẫm, mắt láo liên nhìn quanh Thục Hiền hơi giật mình khi một người đàn ông mặc áo tứ thân màu đen bước vào phòng.

"Ô, đã tỉnh rồi sao, cô thấy trong người thế nào?"

Để không phải trả lời, Thục Hiền ậm ừ giả vờ họng đang bị đau.

Người đàn ông lại cất tiếng, nghe qua âm sắc giọng nói có vẻ không phải của người Hà Nội.

"Cô may mắn lắm đấy, khúc sông ấy nước chảy rất dữ, người bỏ mạng vô số kể chứ chả đùa đâu."

Theo như lời kẻ xa lạ mà hình như là chủ căn nhà này, Thục Hiền đột ngột nổi lên giữa sông và được người làm thuê cho ông ta vớt về. Nhìn phục trang cô mặc theo kiểu phương Tây nhưng khá sang trọng và đắt tiền, ông ta đoán cô xuất thân trong gia đình khá giả. Vậy thì cưu mang Thục Hiền chỉ có lợi mà thôi.

Hot

Comments

Nhi Tran Tuyet

Nhi Tran Tuyet

nghe sợ vậy, chuyện này có thật à tác giả😰

2026-03-16

1

Tí nị

Tí nị

Theo tôi thấy dùng từ gò đất hoặc bãi bồi, thì độc giả sẽ dễ hiểu hơn ấy. Doi đất chị có người miền Bắc hay miền Trung gì mới hiểu thôi. Nhưng nếu bạn muốn để cho tất cả mọi người đều hiểu thì hãy dùng gò đất nhé.

2026-02-15

1

Kieuloan

Kieuloan

Làng Đường Lâm là quê của Lê Lợi đúng hog ta

2026-03-09

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 Xuyên không
2 Chương 2 Nhà họ Lê
3 Chương 3 Ác mộng
4 Chương 4 Lần đầu gặp mặt
5 Chương 5 Khởi đầu mới
6 Chương 6 Khởi đầu mới( tiếp theo)
7 Chương 7 Chỗ dựa của em
8 Chương 8 Chỗ dựa của em(tiếp theo)
9 Chương 9 Lần đầu
10 Chương 10 Chia tay
11 Chương 11 Bị thương
12 Chương 12 Cô út nhà địa chủ
13 Chương 13 Ai cũng có kế hoạch của riêng mình
14 Chương 14 Áp lực sinh con
15 Chương 15 Sinh con
16 Chương 16 Mâu thuẫn
17 Chương 17 Bí mật của mẹ chồng
18 Chương 18 Những bí ẩn chưa lời giải
19 Chương 19 Sự thật
20 Chương 20 Khó khăn
21 Chương 21 Vật lộn với cuộc sống
22 Chương 22 Phạm tội
23 Chương 23 Ra khỏi tù
24 Chương 24 Khởi nghiệp
25 Chương 25 Gia đình địa chủ
26 Chương 26 Tạm nghỉ làm
27 Chương 27 Đối đầu với chằn tinh
28 Chương 28 Cuộc sống bình dị
29 Chương 29 Quyến rũ
30 Chương 30 Bị trừng phạt
31 Chương 31 Dằn mặt
32 Chương 32 Thị Sim Thị Nhài
33 Chương 33 Những bí mật
34 Chương 34 Những bí mật (tiếp theo)
35 Chương 35 Những thay đổi
36 Chương 36 Cuộc sống không mấy bình thường
37 Chương 37 Dạ Long
38 Chương 38 Bi kịch
39 Chương 39 Chằn tinh cũng không phải đối thủ xứng tầm
40 Chương 40 Bí mật của chằn tinh
41 Chương 41 Bạn mới
42 Chương 42 Nhóc siêu quậy
43 Chương 43 Đối mặt với chằn tinh, lần nữa
44 Chương 44 Bí mật kinh hoàng
45 Chương 45 Amou và Blanche (phần 1)
46 Chương 46 Amou và Blanche (phần 2)
47 Chương 47 Amou và Blanche (phần 3)
48 Chương 48 Cuộc sống mới
49 Chương 49 Hổ thành tinh
50 Chương 50 Hùm Xám
51 Chương 51 Săn cọp thành tinh
52 Chương 52 Hùm Xám bị tiêu diệt
53 Chương 53 Chúng ta là một gia đình
54 Chương 54 Lũ dữ
55 Chương 55 Sau cơn mưa trời lại sáng
56 Chương 56 Liếm quan tài
57 Chương 57 Lễ tang
58 Chương 58 Chuyện xưa kể lại
59 Chương 59 Sợi dây oan nghiệt nối từ quá khứ
60 Chương 60 Có biến
61 Chương 61 Trừ tà
62 Chương 62 Trừ tà (tiếp theo)
63 Chương 63 Kết thúc
64 Chương 64 Phúc đức tại mẫu?
65 Chương 65 Phúc đức tại mẫu? (tiếp theo)
66 Chương 66 Thực hay mơ?
67 Chương 67 Ở nơi chẳng biết là nơi nào
68 Chương 68 Kết thúc trong viên mãn
69 Chương 69 Huyết hải thâm thù 1
70 Chương 70 Huyết hải thâm thù 2
71 Chương 71 Huyết hải thâm thù 3
72 Chương 72 Ngoại truyện: Bắn không nên thì đền đạn
Chapter

Updated 72 Episodes

1
Chương 1 Xuyên không
2
Chương 2 Nhà họ Lê
3
Chương 3 Ác mộng
4
Chương 4 Lần đầu gặp mặt
5
Chương 5 Khởi đầu mới
6
Chương 6 Khởi đầu mới( tiếp theo)
7
Chương 7 Chỗ dựa của em
8
Chương 8 Chỗ dựa của em(tiếp theo)
9
Chương 9 Lần đầu
10
Chương 10 Chia tay
11
Chương 11 Bị thương
12
Chương 12 Cô út nhà địa chủ
13
Chương 13 Ai cũng có kế hoạch của riêng mình
14
Chương 14 Áp lực sinh con
15
Chương 15 Sinh con
16
Chương 16 Mâu thuẫn
17
Chương 17 Bí mật của mẹ chồng
18
Chương 18 Những bí ẩn chưa lời giải
19
Chương 19 Sự thật
20
Chương 20 Khó khăn
21
Chương 21 Vật lộn với cuộc sống
22
Chương 22 Phạm tội
23
Chương 23 Ra khỏi tù
24
Chương 24 Khởi nghiệp
25
Chương 25 Gia đình địa chủ
26
Chương 26 Tạm nghỉ làm
27
Chương 27 Đối đầu với chằn tinh
28
Chương 28 Cuộc sống bình dị
29
Chương 29 Quyến rũ
30
Chương 30 Bị trừng phạt
31
Chương 31 Dằn mặt
32
Chương 32 Thị Sim Thị Nhài
33
Chương 33 Những bí mật
34
Chương 34 Những bí mật (tiếp theo)
35
Chương 35 Những thay đổi
36
Chương 36 Cuộc sống không mấy bình thường
37
Chương 37 Dạ Long
38
Chương 38 Bi kịch
39
Chương 39 Chằn tinh cũng không phải đối thủ xứng tầm
40
Chương 40 Bí mật của chằn tinh
41
Chương 41 Bạn mới
42
Chương 42 Nhóc siêu quậy
43
Chương 43 Đối mặt với chằn tinh, lần nữa
44
Chương 44 Bí mật kinh hoàng
45
Chương 45 Amou và Blanche (phần 1)
46
Chương 46 Amou và Blanche (phần 2)
47
Chương 47 Amou và Blanche (phần 3)
48
Chương 48 Cuộc sống mới
49
Chương 49 Hổ thành tinh
50
Chương 50 Hùm Xám
51
Chương 51 Săn cọp thành tinh
52
Chương 52 Hùm Xám bị tiêu diệt
53
Chương 53 Chúng ta là một gia đình
54
Chương 54 Lũ dữ
55
Chương 55 Sau cơn mưa trời lại sáng
56
Chương 56 Liếm quan tài
57
Chương 57 Lễ tang
58
Chương 58 Chuyện xưa kể lại
59
Chương 59 Sợi dây oan nghiệt nối từ quá khứ
60
Chương 60 Có biến
61
Chương 61 Trừ tà
62
Chương 62 Trừ tà (tiếp theo)
63
Chương 63 Kết thúc
64
Chương 64 Phúc đức tại mẫu?
65
Chương 65 Phúc đức tại mẫu? (tiếp theo)
66
Chương 66 Thực hay mơ?
67
Chương 67 Ở nơi chẳng biết là nơi nào
68
Chương 68 Kết thúc trong viên mãn
69
Chương 69 Huyết hải thâm thù 1
70
Chương 70 Huyết hải thâm thù 2
71
Chương 71 Huyết hải thâm thù 3
72
Chương 72 Ngoại truyện: Bắn không nên thì đền đạn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play