Dao Động
Ào…
Một làn nước lạnh như băng dội thẳng từ trên cao xuống, trút trọn lên người Hạ Dao ngay khoảnh khắc cô vừa đẩy cửa lớp 12A1.
Toàn thân cô ướt sũng.
Áo đồng phục mỏng dính sát vào người, tóc mái bết nước nhỏ tong tỏng xuống trán. Hạ Dao đứng chết lặng giữa cửa lớp, hai bàn tay siết chặt đến mức run rẩy.
Trong lớp, tiếng cười bỗng nổ tung.
“Ha ha ha.”
“Trời ơi, nhìn mặt cậu ta kìa!”
“Đúng là quê mùa thật, vào trường quốc tế mà tưởng đi tắm ao hay gì?”
Một nhóm nữ sinh ngồi gần cửa lớp cười phấn khích, ánh mắt tràn ngập khoái trá. Có người còn che miệng cười, có người thản nhiên khoanh tay xem kịch hay.
Hạ Dao ngẩng đầu lên, giọng cô khàn đi vì lạnh lẫn tức giận:
“Là ai làm?”
Không có câu trả lời.
Những ánh mắt trong lớp đồng loạt lảng đi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Có người cúi đầu bấm điện thoại, có người giả vờ nói chuyện riêng, có người thậm chí còn nhếch môi cười khinh.
Một giọng nữ chua chát vang lên từ phía sau:
“Vào đây theo diện học bổng mà tưởng mình là công chúa à?”
“Đúng đó, nghèo thì nên biết thân biết phận, bày đặt học trường quốc tế.”
Hạ Dao đứng tại chỗ thêm vài giây, cuối cùng không nói thêm lời nào. Cô cúi đầu, lặng lẽ rời khỏi lớp trong khi tiếng cười vẫn còn vang vọng ở phía sau lưng.
Nhà vệ sinh nữ.
Hạ Dao đứng trước gương, dùng giấy lau qua loa mái tóc ướt đẫm, rồi vắt áo cho bớt nước. Quần áo không có máy sấy, chỉ có thể tạm thời hong tạm bằng quạt thông gió yếu ớt.
Phía sau lưng, tiếng cười nói vẫn vọng vào không dứt.
“Học sinh mới à? Sao ướt hết vậy?”
“Nhìn quê mùa thế kia, chắc là học bổng.”
Hạ Dao cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt vạt áo ướt. Cô không khóc, cũng không phản bác. Chỉ là trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tủi nhục vừa uất ức.
Đây là Starlight International High School. Trường cấp ba quốc tế đạt chuẩn – nơi tiền bạc và gia thế quyết định tất cả. Một học sinh nghèo như Hạ Dao vào được đây cũng là nhờ nỗ lực học tập, cô được xét duyệt theo dạng học bổng nên mới may mắn trở thành học sinh của trường. Ngày khai giảng, cô đã bị đám nữ sinh nhà giàu ngó trúng nên cô mới có bộ dạng thảm hại trong ngày đầu tiên đi học như hôm nay.
Hạ Dao chỉ muốn yên bình học hành, nhưng xem ra… rất khó.
Sau khi quần áo khô bớt, Hạ Dao quay trở lại lớp. Vừa bước đến hành lang cuối tầng, một cảnh tượng đập vào mắt cô khiến bước chân khựng lại.
Bốp!
Một cú đấm nặng nề giáng thẳng xuống.
Một nam sinh gầy gò bị ai đó đạp ngã lăn ra đất, lưng va mạnh vào tường, đau đến mức không thốt nổi lời nào.
“Xin… xin hãy tha cho tôi.”
Giữa đám nam sinh đang đứng thành vòng tròn, một chàng trai cao ráo đứng thẳng người, dáng vẻ ngông nghênh đến chói mắt. Áo sơ mi mở hai cúc, cà vạt nới lỏng, hai tay đút túi quần. Gương mặt đẹp, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo và bất cần.
Trần Nghiêm Vũ.
Cái tên xuất hiện liên tục trong group chat của học sinh toàn trường: “Thiếu gia họ Trần”, “đẹp trai nhưng khó đụng”, “không nên gây sự với cậu ta” … toàn bộ từ khóa ấy đều chỉ Trần Nghiêm Vũ. Ban đầu, Hạ Dao chỉ nghe loáng thoáng thế nhưng hôm nay đã tận mắt nhìn thấy anh.
Trần Nghiêm Vũ đạp mạnh chân lên người Lâm Bằng, cúi xuống túm cổ áo cậu ta, giọng trầm lạnh:
“Mày lại ăn trộm tiền của tao hả?”
“Tôi không có… thật sự không có…” Lâm Bằng run rẩy lắc đầu.
Nghiêm Vũ bật cười, nụ cười đầy khinh miệt. Anh xoay cổ tay, chuẩn bị tung cú đấm tiếp theo.
“Dừng tay lại!”
Bỗng dưng có một giọng nói vang lên dứt khoát.
Hạ Dao không kịp suy nghĩ, lao tới nắm chặt cổ tay Trần Nghiêm Vũ từ phía sau. Không khí xung quanh như đông cứng. Đám nam sinh đi cùng Nghiêm Vũ đồng loạt sững người, quay sang nhìn cô gái nhỏ bé nhưng ánh mắt lại cứng rắn lạ thường.
Nghiêm Vũ quay phắt lại, đập vào mắt anh là một nữ sinh trông xinh xắn nhưng cái gan cũng to.
“Cậu là ai?”
“Tôi là ai không quan trọng.” Hạ Dao buông tay anh ra nhưng vẫn đứng chắn trước mặt Lâm Bằng. “Quan trọng là cậu không được đánh bạn bè.”
Một tràng cười khẩy vang lên. Nghiêm Vũ cũng không nhịn nổi, anh khó chịu:
“Sao tự nhiên xen vào chuyện người khác vậy?”
Đám nam sinh kia vỗ nhẹ người Nghiêm Vũ, nhắc anh rằng Hạ Dao là học sinh mới lớp mình. Do ngày khai giảng anh không đi nên không biết lớp mình có thêm học sinh mới.
Nghiêm Vũ nheo mắt, ánh nhìn dừng lại trên bộ quần áo vẫn còn ẩm nước của cô, đáy mắt thoáng tia chế giễu:
“Bộ cậu không thấy nó trộm tiền của tôi à?”
“Tôi chỉ thấy cậu đang cậy quyền bắt nạt người khác.”
Lời nói vừa dứt, bầu không khí lập tức căng thẳng. Trần Nghiêm Vũ lạnh lùng nhìn Hạ Dao, anh định tính sổ với cô luôn thì bỗng nhiên có một giọng nói nghiêm khắc vang lên:
“Mấy em học sinh kia, đang làm gì vậy?”
Giáo viên xuất hiện. Hạ Dao tưởng rằng công lý cuối cùng cũng tới, nhưng cô đã quá ngây thơ.
Văn phòng giáo viên.
Hạ Dao vô cùng bất ngờ khi thấy Trần Nghiêm Vũ ngồi tựa lưng vào ghế như thể đây là nơi quen thuộc, mặt anh không tỏ ra một chút hối lỗi nào cả. Đám bạn anh thì đứng bên ngoài, cười đùa mà chẳng hề lo lắng gì.
Cô Ninh Tuyết Liên – giáo viên phụ trách kỉ luật nhìn Nghiêm Vũ thở dài, dù là những lời quở trách nhưng nghe lại không hề có chút ác ý.
“Nghiêm Vũ, lần này lại là chuyện gì thế? Lần sau em không được vậy nữa không là ba em lại nổi giận đấy.”
Trần Nghiêm Vũ gật đầu cho qua, mặt anh thoáng chút khó chịu.
“Còn em, Hạ Dao, em là học sinh mới đúng không?” Đột nhiên giọng cô trở nên đanh thép khi gọi tên Hạ Dao.
“Dạ, thưa cô…”
“Ngày đầu tiên đến trường em không được gây rắc rối cũng không nên can thiệp đánh nhau, đây là lần đầu nên cô nhắc nhở nhẹ thôi.”
Hạ Dao cảm thấy thật quá đáng, cô tính giải thích nhưng rồi kịp nhận ra: Đây là SIHS – nơi công bằng không tồn tại với những người được vào trường theo diện xét học bổng như cô.
Nhìn bộ dạng khép nép của Hạ Dao, Trần Nghiêm Vũ khẽ cười khẩy, anh cảm thấy hả dạ và khinh bỉ cô vô cùng. Anh phủi quần đứng dậy, nhếch miệng cười với cô như thể đã biết rõ những gì sẽ xảy ra.
Rời khỏi văn phòng, Hạ Dao bị Trần Nghiêm Vũ chặn lại.
“Tự nhiên xen vào chuyện người khác đòi làm anh hùng? Này đồ học bổng, tính tới đây để dạy đời người khác à? Mấy đứa như cậu vào trường này, chưa có ai ngạo mạn như cậu.”
Hạ Dao siết chặt tay, cô không chịu nhún nhường mà nói thẳng:
“Tôi chỉ không thích bạo lực nên mới can thiệp. Còn tôi cũng chưa thấy ai đã cậy quyền còn vô lý như cậu.”
Trần Nghiêm Vũ và bạn của anh phá lên cười, cô lúc này chẳng khác gì trò cười của đám nhà giàu như anh.
“Không thích bạo lực hả? Vậy thì lo mà tránh xa tôi ra nhé. Bye bye…”
Hạ Dao nghiến răng nhẫn nhịn, cô nhìn theo bóng lưng ngạo mạn của anh mà trong lòng không khỏi căm ghét. Trong mắt cô, anh thực sự là một kẻ ngông cuồng, đáng ghét và tự cao.
Vào lớp, sau khi học sinh đã ổn định, giáo viên chủ nhiệm – cô Hà Vy đứng trên bục giảng phổ biến quy định năm học mới.
“Được rồi, như thường lệ khi bắt đầu năm học mới chúng ta sẽ bầu lớp trưởng. Cô sẽ cho các em tự ứng cử nếu không có ai thì Minh Triết sẽ tiếp tục làm lớp trưởng của lớp chúng ta.”
Không khí im lặng.
Đương nhiên là chẳng ai dám cạnh tranh với Phó Minh Triết – con nhà danh giá, vừa đẹp trai vừa học giỏi, cậu ta chính là học sinh đứng đầu trường.
Cho đến khi…
Hạ Dao đột nhiên giơ tay, cô tự ứng cử bản thân mình.
Cả lớp ngơ ngác, tiếng cười cũng dần dần to hơn.
Trần Nghiêm Vũ lộ rõ vẻ mặt khinh thường liếc nhìn cô từ phía sau lưng, anh không thể tin một kẻ vào trường theo diện học bổng lại có thể tự tin được đến vậy.
“Em chắc chứ?” Chủ nhiệm Hà nhìn Hạ Dao hỏi một cách nghiêm túc.
“Em chắc ạ.”
Lúc này tiếng cười đã bật ra thành tiếng, từng người từng người nhìn cô với ánh mắt chế giễu cười cợt. Hạ Dao không hề lung lay, ở trường cũ cô cũng từng làm lớp trưởng, việc làm lớp trưởng ở trường mới cũng là một thế mạnh.
Không ngoài dự đoán, Hạ Dao không được phiếu bầu nào hết ngoài phiếu bầu của chính mình. Cô Hà gượng cười mời Hạ Dao ngồi xuống, tiếng xì xào xung quanh cô to tới mức như cố tình muốn cô nghe thấy
“Xem cậu ta tự tin chưa kìa.”
“Loại người như cậu ta mà cũng dám đối đầu với Minh Triết, đúng là không biết lượng sức mình.”
Chủ nhiệm vừa ra khỏi lớp, cả lớp lập tức trở nên ồn ào. Tất cả bọn họ đều là con nhà giàu, người như Hạ Dao mới tới đã tự tin như vậy, chẳng trách họ có cái nhìn không tốt về cô.
Rầm!
Đột nhiên có tiếng ghế va chạm mạnh dưới sàn vang lên ở phía cuối lớp, khiến Hạ Dao giật bắn mình. Cô quay đầu nhìn lại thì thấy Trần Nghiêm Vũ đang ngạo mạn liếc nhìn cô, nụ cười trên môi vẫn là kiểu khinh thường đó.
“Sao không khí hôm nay khó ngửi thế? Cái mùi… giống mấy cái đứa học bổng không biết thân biết phận toả ra ấy.” Nghiêm Vũ đột nhiên nói lớn.
Cả lớp bật cười, tiếng cười như muốn xé tan lòng tự trọng của Hạ Dao.
Trần Nghiêm Vũ đi đến chỗ ngồi của cô, anh vẫn còn ghim vụ cô ra tay bảo vệ Lâm Bằng.
“Này.” Anh đẩy mạnh vai của cô, giọng điệu không hề dễ chịu.
“Lần sau gặp thì né tôi ra. Cậu mà chọc tôi lúc tôi đang nổi giận, tôi đánh cả con gái đấy.”
Updated 91 Episodes
Comments
🍓
tác giả ơi vậy còn bộ của An Chi vs Thẩm Hạo Thần thì sao ah? em đợi bộ đó mấy năm r đấy…
2025-12-20
0
So Lucky I🌟
Chào mừng tác giả đã quay trở lại nhé. chúc mừng truyện mới nek/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2025-12-19
3
So Lucky I🌟
Khoảng cách của địa vị và gia thế, khoảng cách của tầng lớp chính là rào cản lớn cho một mối quan hệ, nhưng nếu người trong cuộc đủ có lòng thì khoảng cách ấy sẽ ko là gì
2025-12-19
1