Cả sân bóng rổ bây giờ chỉ còn lại tiếng im lặng, tất cả mọi người đều sửng sốt, có một vài người đã khóc, cảm thương cho Cố Bách Thần...
Cũng có vài người tỏ ra nóng giận, trách móc Dư Mộng Ái là người tham hư vinh, lừa dối tình cảm của Cố Bách Thần...
Nhưng bọn họ lại chẳng dám nói lớn, chỉ thì thầm với nhau, sau đó cũng lặng lẽ rời đi...
Trong sân bóng rổ bây giờ cũng chỉ còn lại một mình Cố Bách Thần vẫn ngồi đó, nhìn những gì mình đã chuẩn bị mà đau đến xé lòng...
Cứ nghĩ là một kết thúc đẹp, ai ngờ lại là đau lòng...
**Ái Ái không phải là người như vậy...**
**Cô ấy chắc chắn có nói khổ riêng, không được mình phải đi tìm cô ấy để hỏi rõ...**
**Ái Ái rất yêu mình, đúng cô ấy yêu mình, cô ấy sẽ không làm như vậy...**
**Chắc chắn đã có chuyện gì, mình phải tìm cô ấy...**
Sau một hồi khóc lóc thảm thiết, Cố Bách Thần vẫn quyết định gọi cho Dư Mộng Ái, vẫn muốn hỏi cô cho rõ ràng tất cả......
Nhưng gọi mãi mà không được, bởi vì cô đã chặn hết mọi sự liên lạc từ anh...
Không chịu từ bỏ, Cố Bách Thần đứng dậy lập tức chạy đi tìm cô ngay...
Mà lúc này, Dư Mộng Ái sau khi rời đi đã khóc rất nhiều, tim cô ấy lúc này cũng đau, Diệp Du Nhiên ngồi bên cạnh cũng chỉ biết vỗ lưng an ủi, chẳng dám thốt lên lời nào...
Bởi cô ấy biết Dư Mộng Ái rất yêu Cố Bách Thần, để nói ra những lời đau lòng như vậy Dư Mộng Ái hẳn phải dằn xé nội tâm rất nhiều...
Diệp Du Nhiên càng ôm càng chặt Dư Mộng Ái vào lòng, nước mắt cũng không ngừng rơi cùng cô bạn thân của mình...
Không biết qua bao lâu cuối cùng Dư Mộng Ái cũng bình tĩnh trở lại, dùng tay lau sạch những giọt nước mắt còn sót lại, cười nhẹ nhìn Diệp Du Nhiên nói..
**Nhiên Nhiên cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì luôn ở bên cạnh mình...**
**Ngốc quá, chúng ta là bạn, dù có chuyện gì đi nữa mình cũng sẽ luôn ở bên cạnh cậu...**
Nhìn thấy cô bạn thân của mình đã không còn khóc nữa, Diệp Du Nhiên cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn...
Cả hai ngồi một lúc thì điện thoại của Dư Mộng Ái cũng rung lên một tiếng, thông báo một tin nhắn mới...
Nhìn thấy số điện thoại vừa xa lạ, nhưng lại có chút quen thuộc, cô liền bấm vào xem...
**Việc của cô, tôi đã giải quyết xong, bây giờ đến lượt cô thực hiện lời hứa rồi đấy...**
**Được, tôi hiểu rồi..**
**Anh yên tâm Dư Mộng Ái tôi không phải người hứa mà không làm...**
Sau khi bỏ điện thoại xuống, Dư Mộng Ái liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhìn sang Diệp Du Nhiên nói...
**Nhiên Nhiên chuyện của gia đình mình giải quyết xong rồi, vài ngày nữa mình sẽ chuyển đến Bắc Thành sống, nhờ cậu thường xuyên đến nhà chăm sóc bố mình nha...**
**Được, cậu yên tâm đi sớm rồi về, mình hứa sẽ chăm sóc bố cậu thật tốt mà...**
**Chúng ta vẫn sẽ thường xuyên giữ liên lạc được không...**
**Ừm...**
Hai người ngồi thêm một lúc nữa, Dư Mộng Ái cảm thấy trong người không thoải mái lắm, vừa kịp nói dứt câu đã bất tỉnh...
**Nhiên Nhiên sao tự nhiên mình cảm thấy mệt quá, mình....**
Diệp Du Nhiên thấy Dư Mộng Ái ngã sang người mình mà hốt hoảng, gọi lớn...
**Ái Ái, cậu làm sao vậy, đừng làm mình sợ chứ..**
**Ái Ái.. **
Dư Mộng Ái sau đó được đưa vào bệnh viện, cô được bác sĩ chuẩn đoán là kiệt sức, lại thiếu dinh dưỡng do bỏ bữa quá nhiều, dẫn đến cơ thể không chịu nổi nữa mà bất tỉnh...
Những ngày sau đó Dư Mộng Ái đều ở lại bệnh viện để được theo dõi, Diệp Du Nhiên cũng luôn ở bên cạnh chăm sóc cho cô...
Mấy ngày nay, Cố Bách Thần luôn đứng ở trước cửa nhà Dư Mộng Ái, nhưng mãi mà vẫn không gặp được cô..
Anh có bấm chuông mấy lần nhưng không có ai ở nhà, đến cả bác Dư bố cô cũng chẳng thấy đâu...
Hỏi hàng sớm xung thì biết được bố cô đã đi nước ngoài rồi, tài sản cũng rao bán hết để chuyển sang nước ngoài để sinh sống...
Căn nhà này cũng đang được rao bán, nhưng vẫn chưa có người đến mua...
Tin tức này như sét đánh ngang tai Cố Bách Thần, chẳng lẽ những gì Dư Mộng Ái nói là sự thật, cô ấy thật sự ra nước ngoài rồi, thật sự sẽ không quay lại đây nữa sao...
Cố Bách Thần tuyệt vọng ngồi gục xuống cánh cổng sắt rộng lớn, hai tay siết chặt tạo thành nấm đấm, gân xanh nổi lên đầy tức giận...
Đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy tia chỉ máu, nổi oán giận bao trùm lấy Cố Bách Thần, khiến anh không kìm nén được nữa mà đấm mạnh xuống đất đến chảy cả máu tươi...
Quyết tâm sẽ gây dựng đế chế mới của riêng mình, sẽ không để người khác xem thường nữa...
Nhất định sẽ trả lại hết những cay đắng cho bọn họ..
**Cố Bách Thần tôi xin thề, tôi nhất định sẽ khiến các người phải trả giá...**
Cố Bách Thần mang nổi oán hận mà rời đi...
Nhưng Cố Bách Thần không biết rằng, tất cả chuyện này đều đã được Diệp gia sắp xếp hết...
Diệp lão gia dùng mối quan hệ của mình, phong tỏa toàn bộ tin tức của Dư gia, sắp xếp mọi thứ một cách rất ổn thỏa, không một chút khe hở...
Comments
So Lucky I🌟
Yêu nhưng lại phải nói lời tổn thương người mình yêu, yêu nhưng lại không thể ở bên nhau... lần rời đi này của Dư Mộng Ái sẽ là bao lâu đây, hai người phải mất mấy năm mới gặp lại/Hey//Hey/
2025-12-24
2