Nhã Kỳ nằm trên giường trằn trọc không ngủ được. Ngày hôm sau tinh thần không tốt lắm, vệ sinh cá nhân rồi đem một ít hoa quả , nhang đèn ra mộ cha mẹ cúng bái.
Đốt cho hai người ít tiền giấy, cô trở về nhà nấu cơm cúng. Một mình nên cô cũng không bày biện gì nhiều. Tự nấu rồi tự ăn , hương vị nhạt nhẽo.
Dọn mâm xuống, điện thoại trên bàn đổ chông.
[ Alo! ] Nhã Kỳ áp máy lên tai, vừa nghe vừa lau bàn.
[ Gạo em đặt bọn anh giao tới trước tiệm rồi này. Sao hôm nay lại đóng cửa rồi ?] Bên kia giọng anh Lý oang oang nói to.
Bọn họ là dân buôn bán, ngoài đường xe chạy ồn ào. Nói to đã là bệnh nghề nghiệp, không sửa được.
Nhã Kỳ để việc trên tay xuống, cầm chìa khoá ra mở cửa.
[ Nay giỗ mẹ em nên em đóng cửa, chờ tí em chạy ra mở cửa kho. Anh cứ cho người vác vào rồi xếp gọn vào cho em với. Lát em mời mấy anh em ly cà phê.] Vừa đi Nhã Kỳ vừa trả lời điện thoại.
Tiếng mở cửa vang lên, Nhã Kỳ từ sau cánh cửa đi ra. Men theo hành lang bên cạnh đi ra phía sau nhà. Tra chìa khoá mở cửa kho, sau đó nói với anh Lý.
" Đây , anh xếp vào kho này giùm em, kho bên xưởng mấy nay đang dọn dẹp nên chưa để được."
" Ừ, anh biết rồi, cô đi mua cho anh mấy chai nước. Thời tiết này nóng thế không biết." Lý Hùng kéo vạt áo lau mặt, miệng làu bàu.
Lý Hùng coi Nhã Kỳ như em gái nên thái độ rất tự nhiên. Nhã Kỳ cũng chạy đi mua một thùng nước mát đủ loại.
Lý Hùng cười hì hì , cầm lấy một chai nước mở ra tu ừng ực. Hình tượng ngầu lòi gì đấy đều mất sạch. Hai người biết nhau vào một lần anh ta đang đánh người trên phố.
Lúc đó anh ta làm côn đồ, bằng cấp không có. Vì miếng cơm manh áo mà phải nhận tiền rồi đánh thuê.
Lúc đó Nhã Kỳ vô tình gặp anh ta đang đè người ta xuống đánh trong hẻm nhỏ. Anh ta cứ tưởng một cô gái nhỏ khi thấy cảnh này sẽ sợ hãi, khóc lóc rồi la hét kêu cứu cơ.
Nhưng cô không làm vậy, còn tiến tới hỏi anh ta:
" Anh biết đánh nhau à ? Đánh người đau không đó ? "
Lúc đó anh ta trả lời như nào nhỉ ? Quên mất rồi, chỉ biết sau đó Nhã Kỳ cho anh ta 2 triệu. Bảo anh ta đi tìm một cậu nhóc học trung học hù doạ nó một chút. Bảo nó về nhà nói mẹ nó nên ngoan ngoãn.
Nghe tới đánh trẻ vị thành niên, Lý Hùng không muốn. Nhã Kỳ lại nói chỉ cần hù nó thôi, không cần động tay chân. Lỡ có chuyện gì cô sẽ chịu trách nhiệm.
Lý Hùng lúc ấy đang không có tiền ăn, Nhã Kỳ lại trả tiền sảng khoái nên đã cắn răng nhận lấy.
Sự thật chứng minh Nhã Kỳ là một con nhóc không biết sợ. Lý Hùng dẫn đám anh em tới chỗ thằng nhóc kia, còn chưa kịp mở miệng đã doạ nó sợ té đái.
Lý Hùng hăm doạ nó y chang những gì Nhã Kỳ dặn, sau đó dẫn huynh đệ đi ăn hủ tiếu . Mọi chuyện sau đó ra sao Lý Hùng cũng không quản.
Mấy ngày sau Nhã Kỳ lại cầm tiền tới tìm anh ta, cô nói bản thân muốn thuê người chấn bãi.
Nói cho sang chứ thực ra là đi tìm mấy họ hàng kia gây rối, hù doạ bọn họ. Tiền lương cô trả rất hậu hĩnh, bọn họ chỉ cần đi lượn một vòng rồi trở về nhận tiền.
Nói thật, thời gian đó là quãng thời gian làm côn đồ sung sướng nhất của cả bọn.
Hai người cứ giao dịch qua lại, sau đó Nhã Kỳ mở tiệm bánh. Quán lúc đó thiếu người làm bảo vệ. Nhã Kỳ đã hỏi bọn họ có muốn làm hay không ?
Lý Hùng thực ra không thích cái nghề đầu trâu mặt ngựa này, vậy nên đã đồng ý tới làm việc. Anh em của hắn không muốn nên hắn cũng không ép.
Thời gian sau Nhã Kỳ mở xưởng bánh, nguyên liệu mua được nhưng không có ai nhận chở hàng. Cuối cùng Nhã Kỳ bỏ tiền ra cho Lý Hùng đi học bằng lái xe. Chuyên chạy xe chở hàng và vật dụng cần thiết.
Mấy năm nay hắn cũng đã cưới vợ, có hai đứa con. Tiền lương đủ nuôi sống gia đình, hắn còn dành tiền mua được nhà và xe.
Nhã Kỳ mừng cho hắn, hắn cũng ra sức làm việc cho cô. Bây giờ nhà hắn cũng thuê người làm nhưng chỉ cần Nhã Kỳ nhờ hắn cho người đi lấy hàng , hắn đều xung phong đi.
Không có cô thì không có Lý Hùng hắn bây giờ. Hắn rất biết ơn cô gái nhỏ hơn hắn gần chục tuổi này.
Mạnh mẽ, quyết đoán, có lúc còn rất liều lĩnh. Trong mắt hắn Nhã Kỳ là anh em , huynh đệ. Nói thật , ngoài khuôn mặt và cái giới tính ghi trên CCCD ra thì cái tính nết này không dính tí gì tới con gái cả.
Hai người trò chuyện một lúc lâu, Lý Hùng biết tình trạng gia đình của Nhã Kỳ, hắn không hỏi nhiều.
Vỗ vỗ vai cô coi như an ủi, sau đó đưa hoá đơn qua. Nhã Kỳ cầm lấy, kiểm tra lại một chút. Sau đó chuyển tiền qua cho hắn, cô nói:
" Sắp trung thu rồi, em cho mấy cháu ít tiền đi chơi trung thu. Anh đừng từ chối."
" Vậy anh thay mấy đứa cảm ơn em . Có gì cần anh chị giúp thì cứ gọi cho anh, đừng ngại." Lý Hùng cũng không từ chối, bọn họ vẫn có qua có lại như vậy.
Nhã Kỳ dùng tay day thái dương, gật gật đầu. Cũng không trả lời, Lý Hùng là một tên thô lỗ nhưng rất tinh ý. Thấy sắc mặt cô trắng bệch hắn lo lắng hỏi :
" Em làm sao vậy ? Sắc mặt không tốt lắm ?"
" Chỉ có hơi đau đầu thôi, dạo này nghỉ ngơi không tốt nên vậy. Lát nữa em nghỉ ngơi là khoẻ, anh đừng lo lắng. Về trước đi kẻo chị dâu lại lo lắng." Nhã Kỳ lắc lắc đầu, hạ tay xuống xoa xoa mặt , hàm hồ nói.
" Không sao ? Anh về muộn cũng không bị mắng, em đó, hay anh mày đưa đi khám xem sao ? Sắc mặt em không tốt lắm đâu."' Lý Hùng lo lắng nói.
Nhã Kỳ phì cười
" Em có phải là trẻ con đâu, em tự biết chăm sóc bản thân. Nếu không được thì em bắt xe đi bệnh viện. Anh đừng lo, mau về đi."
Cô xua xua tay, đóng cửa nhà kho phía sau. Tiễn Lý Hùng lên xe rồi vào nhà đóng cửa đi ngủ. Đầu càng ngày càng đau, nhưng hai mắt làm cách nào cũng không mở ra được. Nhã Kỳ cảm thấy bản thân sắp chết vì đau mất.
Khi mở mắt ra thì cả người toát mồ hôi lạnh, cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ chưa tan. Ngoài trời đã tối mịt, tiếng xe cộ chạy ngoài đường,còi bấm inh ỏi.
Đầu Nhã Kỳ càng đau hơn, cô gọi một chiếc tắc xi tới thẳng bệnh viện.
Updated 70 Episodes
Comments
meiu
hay quá ạ
2026-01-02
0