Mang Theo Tiệm Bánh Xuyên Tới Cổ Đại
" Chị Kỳ, xe hàng hôm nay giao tới rồi. Em cho người xếp hàng vào kho rồi. Hoá đơn ở đây."
Cậu thanh niên thân hình to lớn thô kệch, đưa một sấp hoá đơn qua. Nhã Kỳ cầm lấy , cũng không nhìn qua, nhàn nhạt bảo:
" Chị biết rồi, lát chị kiểm tra sau. Em thông báo cho mọi người ngày mai nghỉ một ngày nhé."
" Vâng, em biết rồi. Mai giỗ bác gái, chị không mời ai sao ?" Cậu thanh niên gãi đầu hỏi.
" Mời ai ? Mấy người họ hàng muốn cướp tài sản của nhà tôi sao ? Hay là mấy người thấy chết không cứu ?"
Nhã Kỳ cười kinh miệt, dù cha mẹ cô đã mất mấy năm rồi nhưng đám thân thích kia chưa ngày nào chịu yên. Nếu không phải cô mạnh mẽ làm loạn thì cái tiệm này cũng chẳng còn hoạt động tới giờ.
Cậu thanh niên chỉ im lặng không nói, mọi người bảo chị Nhã Kỳ lãnh tâm lãnh tính, giàu có rồi họ hàng cũng không nhận. Cậu mới không tin lời nói bịa đặt kia, chị Nhã Kỳ là người tốt, sao có thể làm chuyện quá đáng như vậy chứ.
Nhã Kỳ cầm sấp hoá đơn đi vào nhà, chờ mọi người về hết mới đóng cửa. Cả căn nhà to rộng như thế , thoáng chốc trở nên vắng vẻ.
Tiếng bước chân nặng nề gõ trên sàn nhà, Nhã Kỳ mở cửa kho. Kiểm tra qua số lượng ghi trên hoá đơn.
Sau khi xác nhận không có sai lầm thì khép cửa kho, leo cầu thang lên lầu hai.
Nhà có hai lầu, riêng mặt tiền dài hơn 50m, chiều sâu khoảng 100m. Bên phải có một hành lang dài , phía trước là tiệm bán bánh. Đằng sau là nhà kho, lầu hai là nơi nghỉ ngơi. Nơi này may mắn được giải toả mặt bằng nên cũng được bồi thường chút ít.
Đám thân thích kia nhắm vào mặt tiền này nên muốn tới đây chèn ép chia chén canh.
Đùa sao ? Dù cô có nhiều tiền, thà mang đi làm từ thiện chứ quyết không cho đám người kia một xu.
Nhã Kỳ đứng trong phòng ngủ rộng rãi, trong phòng trống trải. Cả căn nhà lớn như vậy bây giờ chỉ có cô ở.
Nhã Kỳ là con một trong nhà, bố là người từ nơi khác đến đây làm ăn. Về sau gặp mẹ , hai người phải lòng nhau rồi nên duyên vợ chồng.
Nhà ngoại có đông anh chị em, mẹ lại là con gái nên không được ông bà ngoại thương yêu. Khi gả đi gần như tay trắng ra khỏi nhà.
Hai người nương tựa vào nhau, phấn đấu làm ăn . Sau này họ mua được đất, xây được nhà, họ hàng nhà ngoại mới lui tới.
Nói trắng ra là tới đòi tiền, cậu mợ thường vay tiền không trả. Chú dì thì thường tới hỏi này hỏi kia, còn muốn hai người góp tiền mua cho bọn họ một miếng đất.
Nếu không phải cha cô cứng rắn có lẽ bọn họ càng được nước lấn tới. Mẹ cô tính tình quá mềm mỏng, bị bên kia chèn ép một chút là nhả ra.
Không phải cô nói bà quá mềm yếu, nhưng tính nết này bị bên kia dày vò là đáng đời.
Sau khi bố mất, bên ngoại lại bảo cô là con gái không duy trì được hương khói. Có ý định bắt mẹ cô đi bước nữa, tài sản đưa cho bọn họ giữ hộ.
Tính toán thật hay, tiếc là gặp cô. Năm ấy vừa tròn 18, bọn họ muốn lừa phỉnh mẹ cô. Nhưng Nhã Kỳ không ngu, miếng mỡ vào miệng mèo còn có chuyện sẽ nhả ra sao ?
Cô tự đứng ra làm giấy tờ chuyển nhượng sang tên mình. Đám người kia tìm tới đều bị cô đâm đơn kiện ra toà vì tội chiếm đoạt tài sản.
Bọn họ tìm đến nhà gây rối, mẹ cô lúc ấy vừa khóc vừa xin cô bỏ qua cho bọn họ.
Nhã Kỳ quyết tâm cho bọn họ một bài học, không những bắt bên kia đền bù một số tiền phí tổn thất tinh thần. Cô còn thuê người đánh đám người tới gây sự.
Đám người kia tới trước nhà mắng cô là vô nhân tính, đứa máu lạnh, cả đời gả không ra.
Hừ ! Bà đây có tiền còn sợ gả không ra sao ? Chọn người ở rể là được rồi, bà dì ruột là người chửi mắng cô thậm tệ nhất.
Nhã Kỳ lúc ấy không nói gì, trong âm thầm lại thuê người tới tìm cậu con trai bảo bối của bà ta tâm sự.
Sau đó không có ai dám tới cửa tìm cô phiền toái, mẹ của cô lại tránh cô như rắn rết. Thật chả hiểu ra làm sao, dần dần mấy năm qua đi ,hai người lại trở lại cuộc sống như bình thường.
Cô vẫn chăm lo cho mẹ, còn mở một tiệm bánh nhỏ để buôn bán. Về sau có tiền bồi thường, cô lại xây nhà, mướn người làm. Cuộc sống cũng coi như trải qua suôn sẻ.
Mấy năm nay thịnh hành buôn bán qua mạng, cô lại đổi cách kinh doanh. Nhận đơn qua mạng, sau đó làm và đóng gói sản phẩm gửi đi.
Tất nhiên việc đóng thuế và kiểm nghiệm vệ sinh an toàn thực phẩm cũng không quên làm. Tuy tai tiếng của cô hơi nhiều nhưng ít nhiều gì cũng là công dân gương mẫu , tuân thủ pháp luật đó nha.
Bây giờ cô có một xưởng làm bánh nho nhỏ , nguyên liệu nhập về lại để trong kho đằng sau nhà.
Sắp tới trung thu, Nhã Kỳ đã sớm nhận được đơn làm bánh. Tới giữa tháng là bắt đầu làm bánh gửi đi là được.
Nhã Kỳ ăn xong bữa tối rồi trở về phòng mình, sau đó chợt nhớ bản thân chưa thắp nhang cho ba mẹ, lại ngồi dậy chạy sang phòng cách vách.
Từ ngày ba mất, mẹ luôn giữ thói quen thắp nhang hàng ngày, báo cho ông mọi việc. Tới khi mẹ mất thì Nhã Kỳ làm chuyện này. Mặc dù giữa hai mẹ con có nhiều chuyện không vui.
Nhất là tính cách hai người chênh nhau quá nhiều, mẹ cô mềm yếu, lại hay mủi lòng. Ai nói gì cũng tin, chịu thiệt nhiều lần vẫn không sửa được.
Nhã Kỳ tính tình táo bạo, nói là làm, nói một không hai. Bởi vậy nhiều lúc hai người hay xảy ra tranh cãi.
Nhã Kỳ không muốn khắc khẩu với bà, nhưng đám người kia từng bước ép sát. Giống như con đỉa, chỉ cần bám vào hút máu là sẽ không nhả ra.
Cô không còn cách nào khác, làm mọi việc cũng chỉ mong có thể giữ lại cho bọn họ một nơi an cư mà thôi.
Dù biết mẹ sẽ trách mình nhưng nếu được chọn lại cô vẫn sẽ làm như vậy.
Updated 70 Episodes
Comments
LILYS
lúc không tiền thì không thèm dòm ngó, giúp đỡ, lúc có tiền thì lại bắt đầu đến
2026-01-02
0
LILYS
người mẹ cũng xui lắm mới sinh ra trong gia đình thiên vị này
2026-01-02
0
LILYS
có người con đáng đồng tiền bát gạo quá chừng luôn
2026-01-02
0