Sáng ngày hôm sau, cậu sau một đêm hôn mê thì cuối cùng cũng tỉnh, đôi mắt bừng mở, đập vào mắt là một nơi xa lạ. Căn phòng màu trắng, cơ thể của cậu cũng đã được làm sạch và được mặc một bộ đồ mới.
"Tỉnh rồi à?"_một người mở cửa đi vào, anh ta có mái tóc màu xanh, trên tay còn có một bộ quần áo.
"Anh...anh là ai?"_cậu sợ hãi, phải chăng cậu đã bị bán rồi. Cậu nhớ đêm qua có một đám người xông vào nhà, không chỉ bắt cả cậu mà còn bắt cả lão già khốn kiếp đó nữa.
"Đừng sợ! Tôi là Hải Dương! Bọn tội đã cứu cậu hôm qua đó!"_Hải Dương nhìn cậu. Hôm qua đã chọn ra một căn phòng trống để cho cậu nghỉ ngơi, định là vào xem cậu thế nào, sẵn tiện đem đồ của mình cho cậu mượn thay, ai ngờ cậu tỉnh luôn rồi.
"Cứu..cứu tôi sao?"_cậu vẫn còn đề phòng người trước mặt. Cứu cái gì chứ, bắt cóc người trái phép thì có.
"Nếu đã tỉnh rồi thì vệ sinh cá nhân đi! Cùng bọn này ăn sáng!"_Hải Dương nói xong liền để bộ đồ xuống bàn, quay lưng rời đi, không quên đóng cửa hộ cậu.
Cậu ngồi trên giường, nhớ về đêm kinh hoàng hôm qua. Cậu là Hạ Tuấn Lâm, một đứa trẻ sinh ra ở một khu ổ chuột. Mẹ cậu, làm nhân viên ở quán rượu, bà làm phục vụ ở đó và gặp được ba cậu, cả hai đã nảy sinh quan hệ nhưng sau khi biết mẹ cậu mang thai, ông ta lại vứt bỏ mẹ và tìm một người khác, họ của cậu cũng được lấy từ mẹ. Sau khi cậu lên 10, thì mẹ đem về một người đàn ông khác, cũng là người đàn ông hôm qua định cưỡng bức cậu. Ông ta đã ở đấy, nói cách khác là ăn bám mẹ cậu, mẹ cậu vì mang bệnh phổi mà mất, 2 tháng sau khi mẹ mất, ông ta bắt đầu lộ bộ mặt thật, cậu tuy đã đề phòng lão nhưng cuối cùng lại vì một chút lơ là mà bị lão hãm hại và...y như những gì xảy ra tối hôm qua.
Cậu vệ sinh cá nhân, mặc tạm bộ đồ mà Hải Dương lấy cho lúc nãy, rồi mở cửa đi ra, chỉ là nơi cậu đang đứng thôi, nó đã có hơn cả vài chục phòng rồi. Cậu không chọn đi về phía cầu thang, mà lại chọn đi sâu vào dãy phòng kia, đến khi đến đường cục và nơi đó có một cái cửa sổ lớn. Cậu ở trên cao, nhìn xuống khuôn viên ở nơi đây.
"Nơi đây rộng quá! Rộng gấp 4 lần khu ổ chuột mà mình ở!"_cậu nhìn hồi lâu, rồi cũng rời đi. Từ lầu hai đi xuống dưới, hai bên của cầu thang còn có những bức tranh, cậu nhìn thôi cũng đã biết giá trị của nó thế nào rồi.
Cậu đến phòng khách, cả phòng khách cũng được thiết kế rất tỉ mỉ và rất hiện đại, có một bộ sofa cao cấp được đặt ở giữa, xung quanh còn có 1 cặp sừng nai, da hổ và cả đầu của một con hươu, cậu nhìn tổng quát một lượt, rồi nhìn thấy mọi người đang ở khu bếp, vô cùng ồn ào.
"Ể! Nhóc con đó xuống rồi kìa! Nè nhóc, mau qua đây!"_cậu nhìn những người đó, ai ai cũng mặc đồ đen, cũng phải, họ là nhóm đòi nợ thuê, xã hội đen chính hiệu mà.
Cậu đi lại phía họ, những người ở đây tuy là có khuôn mặt khiến cho người ta cảm giác sợ hãi, không mấy an toàn. Nhưng nhìn chung thì cũng không quá đáng sợ, bề ngoài và bên trong con người họ hoàn toàn trái ngược, ồn ào đến mức đau cả tai.
"Hải Dương! Mau lấy cho tao chai nước coi!"_một người đang ăn, chợt lên tiếng.
"Có tay có chân! Tự mà đi đi mày!"_Hải Dương đứng ở cạnh khu bếp, nói.
"Nè nhóc! Ăn đi!"_cậu được một người khác lấy thức ăn cho. Khu bếp này phải nói là siêu rộng, trong khu bếp kia có khoảng 5, 6 người gì đó, họ là người nấu ăn ở đây. Có rất nhiều bàn dài dành cho 10 người và căn phòng này có hơn 40 người đang cùng nhau ăn uống, không tính là ở ngoài còn đang có người canh gác. Những bàn khác đều có người ngồi, chỉ riêng một bàn và một vị trí là không ai dám, vị trí chính giữa của cái bàn dài và là bàn trung tâm, đồ ăn đã để sẵn, nhưng người thì vẫn chưa xuất hiện.
"Ăn được chứ!"_Hải Dương đem cơm của mình, đến ngồi cạnh cậu.
"Dạ! Rất ngon!"_từ lúc mẹ mất đến giờ, đây có lẽ là bữa ăn ngon nhất của cậu.
"Nếu ngon thì ăn nhiều một chút!"_Hải Dương lấy cái đùi gà đang ở trong đĩa của mình, đem sang cho cậu.
"Sao anh không ăn?"_cậu quay sang nhìn Hải Dương.
"Ăn đi! Tôi không thích mấy món này!"_ Hải Dương nhún vai, trả lời.
"Cảm ơn anh! Đã giúp tôi!"_cậu cúi đầu, nếu như không có người xuất hiện, thì chắc là cậu đã...
"Không phải tôi giúp nhóc đâu! Lão đại là người ra lệnh thì mới dám đưa cậu đến đây!"_Hải Dương cắn miếng cà rốt, nói.
"Lão đại?"_cậu không biết người đó.
"Thôi, ăn đi! Đây là bữa cuối đám đầu bếp đó làm ở đây rồi! Nếu thấy ngon thì trân trọng nó đi!"_Hải Dương ăn tiếp phần ăn của mình.
"Là sao ạ?"_cậu khó hiểu.
"Ở đây cứ 1 tuần là sẽ đổi đầu bếp! Do khẩu vị của lão đại khá khó khăn, đám đầu bếp này mới đến hôm nay, nhưng với trình độ nấu ăn như này! Thì chắc hôm nay lão đại sẽ cho một vé ra khỏi đây rồi! "_Hải Dương giải thích thắc mắc cho cậu.
Cậu nhìn lại đĩa thức ăn của mình, trình độ nấu ăn, chả phải là nấu rất ngon sao? Cậu cũng không hỏi gì thêm, tiếp tục ăn phần ăn của mình. Rồi một lúc sau, trong lúc tất cả đang ăn, thì chợt đứng bật dậy, Hải Dương bên cạnh cũng đứng, làm hại cậu không hiểu gì hết.
"Đứng lên đi nhóc!"_Hải Dương khều khều, nhắc nhở cậu.
Cậu bị kêu đứng, cũng ngoan ngoãn đứng theo. Cậu nhìn về phía chiếc ghế đang trống kia, rồi tầm mắt ấy rơi trúng một người, người đàn ông đó, vừa đến chiếc ghế mà không ai dám ngồi, đám người ở đây liền hô lớn.
"Buổi sáng tốt lành! Lão đại!"
Đây là lão đại mà Hải Dương lúc nãy nhắc đến sao? Người đàn ông đó, với chiếc áo sơ mi trắng, băng lãnh mà ngồi xuống ghế của mình.
"Được rồi! Ngồi xuống ăn sáng đi!"_ người được gọi là lão đại lên tiếng, mấy người kia theo lệnh mà ngồi, tiếp tục ăn phần ăn của mình.
"Này nhóc! Ăn đi! Đứng đó chi vậy?"_Hải Dương gọi cậu, cậu lúc này vẫn còn đang đứng.
"Dạ!"_cậu nhanh ngồi xuống nhưng ánh mắt của cậu lại hướng về người đàn ông kia. Tuy ở xa, nhưng cậu có thể nhìn thấy rất rõ những đường nét trên khuôn mặt kia.
"Đẹp quá!"_cậu vô thức lên tiếng. Hải Dương bên cạnh cũng có nghe thấy, quay sang hỏi.
"Chuyện gì vậy nhóc? Ai đẹp?"_Hải Dương nhìn xung quanh, chợt thấy cô đầu bếp ở trong kia.
"Haha! Khen cô gái trong đó à? Thằng nhóc này, được được!"_Hải Dương cười, vỗ vỗ vai của cậu.
"Không có! Tôi đâu...!"_cậu định giải thích, nhưng lại cảm nhận được có một đôi mắt đang nhìn về phía mình. Cậu theo linh cảm mà quay về phía hắn, rồi chợt phát hiện ra, hắn là đang nhìn cậu.
"Người đó! Đang nhìn mình!"_cậu cố né tránh ánh mắt kia.
Nhìn những hành động của cậu, người ở bên này, vô thức mĩm cười. Hắn vẫn luôn nhìn cậu, còn đứa trẻ nhát gan ấy vẫn luôn cúi đầu không dám ngước lên.
"Lão đại! Kho hàng lần này được lưu thông rất thuận lợi! Tiền cũng đã được chuyển!"_ Cần Vũ, người ngồi gần hắn, phía bên trái, nói.
"Ừ!"_hắn gật đầu, ánh mắt vẫn đang nhìn con thỏ kia.
"Hạ Thiên! Ăn xong, dẫn đứa nhóc đó lên thư phòng của tôi!"_hắn không động địa gì số thức ăn kia, chỉ nhâm nhi ly rượu vang rồi đứng dậy, dặn dò đàn em xong thì cũng rời đi.
"Lão đại định làm gì đây?"_Hạ Thiên nhìn theo bóng lưng của hắn, có chút lo lắng.
"Đừng lo! Sẽ không làm gì quá đáng với một nhóc con chưa đủ tuổi đâu!"_Cần Vũ bên cạnh, mĩm cười, nhìn người kia.
Ai mà biết được lão đại của họ sẽ làm gì cậu chứ, dù sao hắn cũng là một tên xã hội đen nguy hiểm mà.
----------------------
Updated 28 Episodes
Comments
Táo nhỏ🍎
Yêu cầu cô ngày ra 10 chap cho toi đọc/cầm 2 tỉ/
2026-01-02
3
Smile Delphiniums
À ko sao ảnh lm thịt thui😇😇😇
2026-01-02
2