Lục Duật Thần ngồi yên lặng như tượng, tách biệt hoàn toàn khỏi tiệc cưới rộn rã tiếng cười, lặng lẽ liếc nhìn đôi tân lang đang đứng cách bàn tiệc vài bước.
Bất chợt, Lục Duật Thần đặt ly rượu chưa uống xuống bàn rồi đứng dậy. Kỳ Vân ngồi bên cạnh nhìn sang, thấy sắc mặt của ông hơi nhợt nhạt, bèn đứng dậy đặt tay lên lưng ông: “Anh mệt à?”
Lục Duật Thần quay đầu ho nhẹ một tiếng, Kỳ Vân lo lắng vỗ nhẹ lưng ông.
Lục Duy Thần ngồi ở đối diện vội hỏi: “Bố đi luôn sao?”
Lục Duật Thần gật đầu, không đáp thêm câu nào. Ông quay người rời đi, Kỳ Vân nhìn theo bóng chồng, đành vội vàng bước theo sao.
Nhưng hai người vừa đi được mấy bước, phía sau lại có tiếng giày hấp tấp truyền đến.
“Bố lớn!”
Lục Duật Thần dừng bước, chậm rãi quay lại.
Lục Vân Tinh không biết chạy qua từ lúc nào, đôi mắt xinh đẹp nhìn qua nhìn lại hai bố rồi mới cẩn thận bước gần thêm vài bước.
“Hai bố về sớm vậy à?”
Kỳ Vân dịu dàng mỉm cười: “Ừ, bố lớn của con không được khỏe, hai bố về trước.”
Lục Vân Tinh mím môi nhìn sắc mặt nhợt nhạt của bố lớn, ngập ngừng nói nhỏ.
“Vâng, nhưng mà... bố lớn, con vẫn chưa nhận được lời chúc phúc của bố...”
Lục Duật Thần nhìn con út một lúc lâu, ánh mắt không giận dữ nhưng cũng chẳng thể chạm đến hai chữ “dịu dàng”. Sau đó lại nhìn sang Cố Cảnh Uy đã đi đến đứng phía sau Lục Vân Tinh, vững chãi như bức tường kiên cố luôn có thể bảo bọc Lục Vân Tinh, bố lớn vẫn chỉ cảm thấy nặng lòng.
Im lặng kéo dài.
Lục Vân Tinh miết nhẹ vạt áo, ánh mắt nhìn bố lớn vẫn chất chứa mong chờ.
“Giữ gìn sức khỏe.”
Lục Vân Tinh lặng người.
Lục Duật Thần nói xong, quay người bước đi ngay.
Kỳ Vân thở dài một hơi, nhìn ánh mắt thất vọng của con trai đang dõi theo bóng lưng thẳng thừng của bố, trong lòng cũng xót. Ông đưa tay lên xoa đầu cậu, cố nở nụ cười: “Con đừng buồn, đợi bố con bình tĩnh lại, ông ấy sẽ gọi cho con thôi.”
Lục Vân Tinh mím môi nhìn bố nhỏ, máy móc gật đầu.
Kỳ Vân hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó quay người bước nhanh theo chồng.
Lục Duật Thần rời đi rất nhanh, đợi Kỳ Vân bước kịp đến nơi, ông đã ngồi vào xe riêng được mấy giây. Thấy phu nhân đã đến, vệ sĩ cung kính mở cửa xe, bố nhỏ ngồi xuống ngay bên cạnh chồng.
Lục Duật Thần quay sang, định mở miệng nói gì đó thì bất ngờ đưa tay lên che miệng, ho khù khụ mấy tiếng. Kỳ Vân giật mình, lo lắng vỗ lưng chồng.
Lục Duật Thần cố nén tiếng ho sót lại trong cổ họng, xua tay ý nói không sao.
Kỳ Vân nhìn chồng, đưa tay xoa nhẹ mái tóc đã điểm bạc của người đã chung sống với mình cả nửa cuộc đời. Mấy tháng này thì chuyện của con trai liên tục làm ông đau đầu, tóc của Lục Duật Thần bạc đi rất nhanh, Kỳ Vân càng nhìn càng xót.
“Duật Thần, anh đừng nặng lòng quá. Hôm nay là ngày vui của con, anh cứ lạnh nhạt vậy, nó cũng buồn đấy.”
Lục Duật Thần không trả lời, ông thở dài một hơi thật sâu, đôi bả vai mệt mỏi trùng xuống.
“Em biết anh không thích Cảnh Uy, nhưng Vân Tinh đã chọn cậu ta rồi, cậu ta cũng đã là người nhà chúng ta. Dù trong lòng không thích, bên ngoài cũng nên nể mặt con, anh...”
“Khụ! Khụ--!”
Không đợi Kỳ Vân nói hết lời, Lục Duật Thần chẳng buồn nén ho nữa, cứ thế liên tục ho một tràng dài dọa bố nhỏ tái mặt.
“Anh...” Kỳ Vân bất lực xoa lưng chồng: “Được rồi được rồi, em không nói nữa.”
Buổi tiệc cưới kéo dài đến tận chiều muộn, mặt trời đỏ nhuộm một màu cam ấm lên lớp kính lớn của sảnh tiệc. Khách khứa vẫn còn rộn rã vui cười, mà tâm trạng của Lục Vân Tinh lại chẳng dịu đi được, bóng lưng bố lớn rời đi vẫn còn vương lại trong đáy mắt khiến cả ngày vui bị phủ một lớp mây mỏng không tan.
Tạ Xuyên bước đến, đặt tay lên vai cậu: “Vân Tinh, em đi nghỉ trước đi, cứ để Cảnh Uy tiếp khách thêm lúc nữa.”
Lục Vân Tinh mím môi gật đầu, ngoan ngoãn theo anh dâu ra khỏi đám đông ồn ào.
Hai anh em rời khỏi sảnh tiệc, đi dọc theo hành lang trải thảm nhung đỏ của khách sạn. Hành lang yên tĩnh hơn nhiều, nhân viên khách sạn đi ngang qua thấy Lục Vân Tinh thì cúi đầu chào. Khách sạn này do Cố Cảnh Uy xây dựng, ba tầng trên cùng thuộc khu vực riêng tư, mỗi tầng đều có mật mã khác nhau, ngăn cách hoàn toàn với khu thường.
Thang máy dừng lại ở tầng cao nhất, hai anh em bước ra ngoài. Đến trước cửa phòng cưới treo một dải ruy băng đỏ điểm xuyết hoa anh đào, Tạ Xuyên dừng bước, quay sang nháy mắt trêu chọc em trai.
“Nghỉ ngơi trước đi, tối nay còn dài lắm.”
Lục Vân Tinh “khụ” nhẹ một tiếng.
Tạ Xuyên mỉm cười, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc giấy lụa trắng ngà, thắt nơ vàng nhạt trong túi trong của áo vest, đưa cho Lục Vân Tinh.
“Quà cưới của em.”
Lục Vân Tinh nhận lấy, cười nhẹ: “Cảm ơn anh dâu.”
“Không phải cảm ơn anh, em phải cảm ơn hai bố.”
Lục Vân Tinh ngơ ngác mở to mắt, Tạ Xuyên nhéo má cậu.
“Hai bố chọn mua cho em đấy.”
Lục Vân Tinh sững sờ: “Cả bố lớn ấy ạ?”
Tạ Xuyên dịu dàng bật cười: “Bố lớn bắt người ta sửa đi sửa lại đấy, chê ỏng chê eo mãi mới ra được thành phẩm. Ngoan, không buồn nữa, bố lớn thương em nhất đấy.”
Lục Vân Tinh ôm hộp quà vào lòng, đôi mắt long lanh phủ một tầng ấm áp. Cậu cong khóe môi, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến không gian sáng bừng.
Trời đất, sao bố lớn vẫn đáng yêu thế chứ?
Lục Vân Tinh giòn tan nói: “Em biết rồi, em cảm ơn anh dâu.”
Tạ Xuyên đẩy nhẹ cậu: “Thôi vào đi, chắc lát nữa Cảnh Uy cũng lên rồi.”
Lục Vân Tinh liếc yêu anh dâu một cái, đôi mắt long lanh có chút nghịch ngợm: “Anh dâu về đi, anh hai đợi lâu lại sốt ruột.”
Dứt câu, Lục Vân Tinh đẩy cửa bước vào phòng, gót giày dẫm nhẹ lên sàn nhà đang phủ một lớp hoa anh đào mỏng, rải từ cửa đến trên giường như một dòng suối hồng. Hương hoa thơm dịu lan khắp không gian, thoang thoảng gợi nhắc hơi thở mùa xuân.
Nến vàng lay động nhẹ nhàng, phản chiếu ánh sáng ấm áp lên mặt kính trong suốt. Đèn chùm pha lê được điều chỉnh xuống mức thấp nhất, để lại một lớp sáng vàng hồng vừa đủ tôn lên vẻ đẹp của người trong phòng.
Giường tân hôn nằm ngay giữa phòng, ga giường trắng tinh thêu hình đôi hạc đối mặt nhau, đường kim mũi chỉ đều cực kỳ tỉ mỉ, tượng trưng cho chung thủy trọn đời. Hai gối được buộc chặt bằng một sợi chỉ đỏ, nguyện ước hai người gắn bó bền chặt.
Lục Vân Tinh ngây người nhìn quanh phòng mất mấy giây, vô thức mỉm cười nhẹ.
Cậu đặt hộp quà lên bàn, bước vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy lanh lảnh vang lên, Lục Vân Tinh ngâm mình trong làn nước ấm rất lâu, đợi cậu bước ra, hơi nước vẫn bám mỏng trên người, đuôi tóc mềm dính nhẹ lên da thịt mỏng manh sau gáy.
Lục Vân Tinh lâu khô người, thay một bộ áo choàng lụa màu trắng bạc, mỏng đến mức gần như xuyên thấu. Mép áo buộc bằng một dải dây lụa nhỏ, ôm vừa khít vòng eo mảnh khảnh ẩn hiện dưới ánh sáng. Bộ đồ này không cần hỏi cũng biết là ai đã chọn, đúng kiểu Cố Cảnh Uy yêu thích.
Đôi chân trần giẫm lên lớp hoa anh đào mềm mịn, mỗi cử động đều khiến đường cong bên trong lờ mờ lộ ra, gợi cảm đầy vô tình. Lục Vân Tinh thong thả ngồi xuống mép nệm, đôi chân lộ dưới lớp áo choàng, làn da trắng mịn được ánh nến vàng óng phủ thêm một lớp mật ngọt.
Lục Vân Tinh cầm lấy hộp quà, từ từ mở ra. Trong hộp là một chiếc hồ lô vàng nhỏ, phần đầu buộc dây đỏ có một viên ngọc trắng nhỏ xíu, phần thân thì khắc họa tiết song hỷ thêm hình một đôi hạc đang xoải cánh, theo phong tục nước V, món đồ nhỏ bé này đã bao hàm đủ lời chúc. Hạnh phúc viên mãn, đông con nhiều cháu, vợ chồng hòa thuận, gia đình bình an.
Lục Vân Tinh mân mê món quà, ngón tay lướt theo đường cong tinh xảo.
Cạch.
Ngọn nến gần cửa lay nhẹ theo luồng gió, Cố Cảnh Uy bước vào.
Hắn cẩn thận đóng cửa lại, vừa đi vừa cởi áo vest rồi ném đại lên ghế sofa đơn trong phòng. Hắn tiếp tục kéo lỏng cà vạt, cởi nút áo sơ mi, để lộ yết hầu nam tính, đôi mắt như biển đêm dán chặt vào người đang khoác áo choàng lụa mỏng như sương, hờ hững ngồi trên giường.
Cố Cảnh Uy chậm rãi đến gần, nhìn cậu từ cổ xuống xương quai xanh, dọc theo mép áo choàng mềm nhìn xuống đôi chân trắng thon.
Đợi đến gần, hắn ngồi xuống bên cạnh, vòng hai tay qua eo nhỏ kéo cậu áp sát vào lòng mình. Hắn chạm mũi lên mái tóc mềm, trượt xuống cổ rồi hít sâu một hơi, hương hoa anh đào quen thuộc nở bung trong lồng ngực hắn như lửa bén củi khô.
Lục Vân Tinh quay sang, Cố Cảnh Uy nghiêng đầu thấy món quà nhỏ trong tay cậu.
“Ai tặng em đấy?”
“Hai bố tặng.”
Cố Cảnh Uy nhướng mày: “Có ý nghĩa gì à?”
Lục Vân Tinh chê bai liếc hắn: “Anh đúng là chẳng biết gì về phong tục quê mẹ.”
Cố Cảnh Uy yêu chiều hôn nhẹ lên má cậu: “Em dạy anh đi.”
Lục Vân Tinh bĩu môi, nghiêng người dựa vào vai Cố Cảnh Uy. Cậu đè hồ lô lên ngực người đàn ông, ngẩng lên thì thầm vào tai hắn.
Từng chữ rơi vào tai Cố Cảnh Uy như thêm dầu vào lửa, đôi tay ôm ngang eo cậu càng lúc càng siết lại. Lục Vân Tinh vừa dứt lời, hắn đã nhanh tay giữ cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng mình. Hơi thở nóng rực luẩn quẩn bên môi, Lục Vân Tinh hơi lùi lại, lập tức bị Cố Cảnh Uy cưỡng ép kéo sát gần hơn.
“Vậy có phải...”
Enigma cười nhẹ, kéo cậu dán sát vào da thịt nóng rực của mình, giọng khàn khàn đầy nguy hiểm. Lục Vân Tinh đối mặt ánh nhìn si mê kia, trái tim nhỏ bé đập mạnh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“… chúng ta nên thực hiện lời chúc của hai bố không?”
Updated 27 Episodes
Comments
Hoa Liên
có khi nào LDT bị ảnh hưởng do ngày xưa bị biến đổi gen thành Egima ko/Cry/
2026-01-05
0
Thúy Hằng
công cuộc lấy lòng bố vợ có vẻ gian lan
2025-12-31
0