Cô gái trẻ có hơi ngạc nhiên khi nghe anh hỏi như vậy vì tưởng Trầm Vũ đang đùa, giả vờ không nhận ra hoặc chẳng biết đây là bệnh viện. Tuy nhiên, khi thấy đôi mắt ánh lên sự cảnh giác lẫn chân thật của anh thì cô đoán rằng anh thật sự không rõ bản thân mình đang ở đâu và hoàn cảnh nào. Có điều, cô bắt đầu nổi da gà vì thấy ánh mắt anh không giống người thường cho lắm.
Nhưng dù gì người ta đang hỏi cô, cô cũng phải trả lời cho phải phép. Cô bèn cố gắng chậm rãi giải đáp cho anh:
- Bệnh viện ạ. Anh đang ở khoa Ngoại tổng hợp.
Những từ ngữ “bệnh viện” hay “Ngoại tổng hợp” ấy khá xa lạ khiến anh phải ngẫm nghĩ một lúc. Cùng với đó, anh cũng giương đôi mắt để quan sát không gian xung quanh thêm lần nữa một cách chậm rãi, như muốn tìm ra điểm bất thường nào đó. Nó không bất thường, nó lạ.
Rồi sau đó anh lại tiếp tục hỏi:
- Ta đã ở đây bao lâu rồi? Và ai là người đã đưa ta tới?
Mặc dù khá bỡ ngỡ về cách xưng hô của anh nhưng cô cũng kệ, người ta vẫn hỏi lịch sự mà. Cô lập tức trả lời một cách thành thật cho anh hay:
- Hơn một ngày rồi ạ. Tại tối kia em tan làm về, thấy anh ngất ở ven đường, đã thế người lại đầy máu. Em hoảng quá, sợ có chuyện nên em gọi cấp cứu luôn.
Trầm Vũ khẽ gật đầu:
- Cảm ơn ngươi.
Lần này anh nhẹ giọng xuống mặc dù nó vẫn toát ra sự lạnh lẽo. Bỗng nhiên, cô đặt một túi đựng to ở bàn bên cạnh. Động tác có phần cứng ngắc như sợ gì đó. Cô hơi do dự, thế rồi vẫn nói:
- À, có chuyện này nữa ạ. Bộ đồ của anh ngày qua em có mang đi sửa lại nhưng rách nhiều quá nên họ không làm được. Vì sợ lỡ may xuất viện, anh không có gì mặc nên em có mua tạm anh hai bộ đồ.
Cô nói đến đây thì ngập ngừng, bàn tay vô thức siết chặt vào mép áo.
- Không biết nó có... vừa với anh không nữa...
Trầm Vũ nghe vậy liền nhìn túi đồ đặt bên cạnh giường, rồi lại nhìn cô. Ánh mắt anh trầm xuống một chút, không còn sắc lạnh như ban đầu. Anh im lặng vài giây, dường như đang cân nhắc điều gì đó, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng:
- Ngươi không nhất thiết phải làm vậy đâu.
Cô vội vàng lắc đầu, đáp:
- Không sao đâu ạ, giúp người thì phải giúp cho trót chứ. Dù gì cũng là em đưa anh tới đây, thấy anh nằm vậy... em không yên tâm lắm.
Anh im lặng không nói gì lúc này khiến cô khựng người và thầm nghĩ: "Có phải mình nói và bao đồng quá không nhỉ?". Điều này làm cô khá lúng túng, chẳng biết nên làm gì tiếp theo, chỉ biết đứng đó mà thôi.
Không khí lại lần nữa im lặng. Tuy nhiên, chỉ trong vài phút tiếp theo, khi cô gần như nghĩ rằng anh sẽ không nói thêm gì nữa thì anh bất ngờ cất giọng:
- Cho ta hỏi, nay ngày bao nhiêu rồi?
Cô không nghĩ nhiều mà đáp lại:
- Nay ngày thứ Ba, ngày 6 tháng 1 năm 20X6 ạ.
Không phải năm Xích Mạn, mà là năm 20X6. Vậy là quá rõ ràng, đây là một thế giới khác, chắc chắn không phải Thú Tộc. Ở đây sử dụng ngày tháng na ná Ân Lâm Huyễn nhưng lại khác năm, tuy nhiên, vẫn là một thứ lịch khác nơi của anh. Anh gật đầu, suy nghĩ gì đó rồi lên tiếng hỏi thêm:
- Nơi này... ờm... ý ta là vùng đất các ngươi đang ở gọi là gì?
Cô thoáng ngẩn ra, từ nãy nói chuyện với anh, cô đã ngờ ngợ gì đó rồi. Giờ cô đoán được phần nào đó luôn, tại hiện rõ quá. Nhưng mà mẹ dạy cô rồi, phải tôn trọng đối phương dù đó là người kỳ lạ đến mức nào đi nữa. Người ta không biết thì có thể giải đáp giúp.
- Dạ, đây là thành phố Hoa Mai, thuộc nước Hạ Đông.
Cô còn phân tích thêm:
- Nước có thể gọi là quốc gia ạ.
Nước? Quốc gia? Không hoàn toàn khó hiểu. Anh tỏ vẻ ghi nhớ rồi bảo:
- Cảm ơn vì đã nói cho ta biết.
Cô cười tít mắt, nói:
- Dạ, có gì đâu ạ.
Rồi cô tiến tới mở túi đồ đặt ở trên bàn ra và dặn dò anh một số thứ vì bây giờ cô phải về rồi, chiều còn có tiết học ở trường. Hơn nữa, thấy anh đã tỉnh hẳn, cô cũng không tiện ở lại thêm lâu.
- Khi nào anh cần giúp thì cứ báo chuông gọi cho bác sĩ và y tá là được. Bây giờ em phải về đây, chắc không ghé lại nữa đâu. Chúc anh mau khoẻ.
Nói rồi cô đi thẳng, về phía cánh cửa, cô mở và đi ra ngoài. Tưởng cứ thế mà đi nhưng cô lại đứng chừng hững, một phần là thấy anh hơi kỳ lạ, như nhân vật cổ trang, một phần là vì cô quên hỏi tên người ta là gì rồi. Ý nghĩ đó làm cho cô chỉ biết cười thầm. Mà thôi, chắc gì đã gặp lại nhau, thời gian trôi qua rồi cũng sẽ quên thôi.
Quay lại với Trầm Vũ, sau khi cô gái trẻ rời đi, căn phòng trở về trạng thái tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng máy móc đều đều và mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Bỗng chốc anh đưa tay ra xoa trán bất lực, sực nhớ ra mình không hỏi tên cô ấy. Vì ở Ân Lâm Huyễn, tên là một dấu ấn đặc biệt.
- Thiệt tình...
Tuy nhiên, anh vẫn sẽ nhớ gương mặt hiền hoà, xinh đẹp ấy, nhớ từng hành động tử tế của cô dành cho một người xa lạ như anh. Tuy nhiên, có gặp lại không thì anh chưa dám chắc, bởi thế giới này anh phải tìm hiểu trước đã.
Rồi tiếp đó, anh lại nhớ đến ba cận vệ của mình, không biết là họ có ở đây không nhỉ? Mà thôi, giờ thân ai nấy lo, gặp lại thì tính sau. Chắc gì họ có ở đây mà gặp, mỗi người mỗi nơi cùng nên, anh nghĩ vậy. Cuối cùng, anh nhắm mắt để cảm nhận xem linh lực trong người. May là nó còn nhưng khá yếu.
- Kệ đi, đâu có việc gì cần dùng nó nữa.
...****************...
Đến chiều, anh được bác sĩ và y tá kiểm tra sức khỏe. May mắn là không có gì đáng ngại nữa nhưng vẫn phải theo dõi thêm nên đành ở lại vài ngày. Anh cố gắng hiểu vì từ ngữ của mấy người mặc áo trắng này cao siêu. Đó là đối với anh thôi, chứ người khác bình thường.
Bên cạnh đó, anh cũng được y tá rút cái thứ gọi là kim truyền đó ra. Bác sĩ bảo anh đã ổn nên không cần phải truyền dịch nữa.
Tất nhiên trong vài ngày ở bệnh viện anh sẽ trải nghiệm nhiều cái thú vị, muốn hú hồn con chồn luôn. Bắt đầu từ buổi xế chiều ngày 6 tháng 1 năm 20X6 này, anh tới phòng vệ sinh theo chỉ dẫn của những người xung quanh, nhìn cái chỗ rửa tay, rửa mặt là anh hoang mang. Bên ngoài nhìn anh bình tĩnh nhưng bên trong hỗn loạn dữ lắm. Cái gương trước mặt anh may ra anh còn biết nó gì. Anh nhìn vào gương mà thở dài, ngũ quan hay đường nét thì vẫn vậy nhưng sắc mặt quá nhợt nhạt chứ vòi nước rửa tay thì chịu.
Vì thế, phải nghiên cứu thôi!
Khi anh đang loay hoay tìm cách mở vòi nước ra thì bỗng nhiên có người đi tới đứng cạnh anh, anh nhìn theo từng hành động của người đó và cuối cùng hiểu ra.
- Anh có dùng xà phòng không?
Updated 30 Episodes
Comments
დ𝐇𝐎𝐀 𝐍𝐇Ư 𝐌Ậ𝐓🕊️
mất ghế êm rồi thôi em trèo vào tim Mino ngồi vào vị trí em bé được sủng ái cho êm 🤣🤣
2026-01-06
1
Phạm Nhung
ui ra chương đúng ngày trong đây luôn nha, c đag đọc chương này cũng 6/1😆
2026-01-07
1
ʟᴇᴏɴ ʏᴇ̂ᴜ ꜱᴜ̛́ᴀ🌽
ghế xịn🌽
2026-03-15
0