Chàng Sói Của Em

Chàng Sói Của Em

Chương 1: Mở đầu

Có một thế giới kỳ lạ gọi là Ân Lâm Huyễn - thuộc lãnh địa của Thú Tộc. Tại đây không có con người sinh sống, chỉ có những sinh linh mang huyết mạch thú tộc. Họ có thể tu luyện và tự do biến hóa giữa thú và người.

Đứng đầu là Thú Hoàng - là người nắm uy quyền và giữ cân bằng giữa các tộc. Đồng thời, dưới quyền ngài ấy là các đại tộc lớn nhỏ, mỗi tộc do các Thú Vương cai quản. Họ sống rất hòa bình với nhau, lâu lâu sẽ có những rắc rối nhỏ nhưng vẫn ở mức cho phép. Đương nhiên, trong đó có Lang Tộc - một trong bốn bộ tộc lớn nhất Ân Lâm Huyễn. Xưa nay nhắc đến bộ tộc này, họ sẽ nhắc đến sự kiêu hãnh, sức mạnh đáng gờm và lòng trung thành đối với Thú Hoàng.

Mọi chuyện cứ diễn ra bình thường cho đến ngày 23 tháng 1 năm Xích Mạn, vào một buổi đêm mưa rơi tầm tã, có bốn bóng dáng đang cố gắng lao về phía trước cùng với những vết thương chi chít, hình như phía sau đang có đám người nào đó rượt đuổi họ. Và họ là người của Lang Tộc, cụ thể Lang Vương - Tuyết Trầm Vũ cùng ba cận vệ thân tín nhất là Sói Đen - Hắc Tĩnh Mặc, Sói Xám - Dương Văn Thương và Sói Nâu - Cố Mộc.

Lát sau, bất chợt họ dừng lại vì bên dưới là vực sâu, gió rít lên từng đợt. Ba cận vệ đồng loạt nhìn chủ nhân của mình với vẻ mặt lo lắng. Tuy nhiên, Trầm Vũ lại khác, thần sắc của anh bây giờ không có một chút hoảng loạn nào nữa, như thể đã dự tính được điều gì đó khi bước vào con đường không thấy đáy. Anh bình tĩnh quay đầu lại nhìn nhóm người đã đuổi mình, ba người còn lại lập tức đứng tách ra, chắn trước mặt Lang Vương, linh lực âm thầm vận chuyển, sát khí dâng lên không hề che giấu.

- Lang Vương, ngươi hết đường chạy rồi. Ta đây sẽ chăm sóc Lang Tộc thật tốt.

Một giọng nói trầm thấp vang lên ở phía kia, mang theo sát ý lẫn có chút che giấu. Nghe vậy, Trầm Vũ hít một hơi thật sâu, bàn tay siết chặt, mở miệng hỏi một câu với chất giọng lạnh như băng:

- Tuyết Dương Lĩnh, ngươi dám giết chết anh trai mình để cướp ngôi vị ư? Lương tâm của ngươi làm bằng rác rồi sao?

Vẻ mặt của Dương Lĩnh vô cùng bình thản, hắn cười khẩy một cái rồi nói:

- Lương tâm? Thứ đó ta đã không quan tâm từ lâu rồi.

Rồi hắn lại lên tiếng lần nữa:

- Ta đã âm thầm chuẩn bị kế hoạch và chờ đợi cơ hội này rất lâu, bây giờ ta đã thành công rồi. Cảm giác này thật tuyệt!

Dứt lời, hắn ta cười lớn, nó vang vọng giữa đêm mưa. Còn bên phía Trầm Vũ nghe xong liền khẽ gật đầu như đã hiểu ra vấn đề, anh chỉ lạnh lùng nói một vài câu như thế này:

- Nếu ngươi đã muốn thế, ta đành cho ngươi toại nguyện vậy. Nào, ra tay đi!

Dương Lĩnh nhếch mép, giơ tay ra về phía trước, linh lực bắt đầu cuộn lại ở lòng bàn tay và rồi liền tung đòn nhắm thẳng về phía nhóm Trầm Vũ. Họ chấp nhận bị trúng đòn và cuối cùng cùng nhau lao xuống vực. Ngay lúc đó, ở nơi vực sâu bỗng lóe lên một tia sáng kỳ dị, trận pháp cổ xưa âm thầm thức tỉnh, không gian chấn động dữ dội như có thứ gì đó bị cưỡng ép mở ra, cuối cùng hút họ vào bên trong. Liệu họ đi đâu được nhỉ?

...****************...

Tích tắc, tích tắc.

Chẳng biết qua bao lâu, Trầm Vũ mới tỉnh lại. Anh không nghe thấy tiếng mưa, anh không cảm nhận được mình rơi xuống vực. Thay vào đó là một căn phòng xa lạ, không gian vô cùng yên tĩnh, nhịp tích tắc đều đặn lạnh lùng, cùng những âm thanh kim loại xa lạ vang lên bên tai, khiến tim anh khẽ chấn động. Anh chống tay, cố gắng nâng người lên để ngồi dậy thì có một cơn đau ập tới làm anh chau mày lại.

Sau khi ngồi dậy đầy khó khăn, anh dựa vào thành giường rồi đảo mắt nhìn xung quanh. Những vật dụng lạ lẫm bày biện gọn gàng bên cạnh: khung giường kim loại lạnh ngắt, màn chắn kéo hờ, chai thủy tinh treo cao với chất lỏng nhạt màu đang nhỏ giọt đều đặn.

Anh mới nhớ lại khoảnh khắc bị rơi xuống vực đó, hình như có một trận pháp đã hút anh và ba cận vệ vào bên trong. Kết quả là anh ở đây. Vì chưa biết đây là nơi nào nên anh vẫn phải cẩn trọng một chút. Tại còn đau nên anh không dám cử động nhiều. Anh để ý mỗi vết thương của anh được băng bó một cách kỹ lưỡng và chỉn chu. Bên cạnh đó, anh thấy mu bàn tay mình đang gắn một ống nhỏ trong suốt, chất lỏng nhạt màu theo đó nhỏ giọt đều đặn xuống, nối liền với một chai thủy tinh đặt bên cạnh.

Anh tính lấy nó ra thì có một giọng nữ vang lên cùng bước chân đi tới cực kỳ gấp gáp:

- Anh ơi, anh đừng tự ý rút ra như thế, bác sĩ sẽ mắng đó.

Anh nghe thấy giọng của người khác liền ngẩng lên và có chút khựng lại. Bóng dáng của một cô gái mặc đồng phục của một quán cà phê, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, gương mặt có chút tái đi vì vội vàng lọt vào mắt anh. Cô bước đến giường anh rồi dứt khoát nắm lấy cổ bàn tay đang có ý định rút kim truyền ra. Anh nhăn mặt lại, theo bản năng anh muốn rút tay về, nhưng bàn tay cô gái đó vẫn nắm chặt ở cổ tay anh nên anh lạnh giọng thốt lên:

- Buông ra.

Nhận ra được phản ứng ấy, cô gái liền có chút giật mình, vội ngừng lại và thả lỏng nó, cô cười trừ, bảo:

- Em không có ý đụng chạm vào anh đâu nhưng tại em sợ anh rút kim ra, lỡ có chuyện thì phiền lắm.

Nói xong, cô thu tay lại, đứng lùi ra một bước, giữ khoảng cách vừa đủ. Vẻ mặt cô hơi ngượng, nhưng ánh mắt lại mang theo sự chân thành khó che giấu. Cô đưa tay chỉnh lại tà áo đồng phục, như để tự trấn an mình. Còn anh thì rút tay về theo bản năng và cũng không ý định rút kim truyền ra nữa, chỉ lặng lẽ quan sát cô như một sinh linh hoàn toàn xa lạ. Chốc lát, căn phòng rơi vào im lặng. Cả hai không ai nói gì cho đến khi Trầm Vũ lên tiếng trước. Giọng anh khàn đặc, lạnh tanh và mang theo sự cảnh giác.

- Đây là đâu?

Hot

Comments

Phạm Nhung

Phạm Nhung

hihi đọc cái này c lại gợi nhớ đến bộ phim Chồng tôi là người thời xưa của e😁😁

2026-01-04

2

Phạm Nhung

Phạm Nhung

ghế đầu, chúc mừng truyện mới của e😆😆

2026-01-04

1

დ𝐇𝐎𝐀 𝐍𝐇Ư 𝐌Ậ𝐓🕊️

დ𝐇𝐎𝐀 𝐍𝐇Ư 𝐌Ậ𝐓🕊️

ủa ra rồi hả chị iu :)))) sao bảo đợi em..... thoi Happy truyện mới của chị iu 💞💞💞

2026-01-04

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play