"Sao bà dám ném con gấu bông ba mẹ tặng tôi hả??loại người như bà tôi không cần phải khách khí!"
"Mày... trời ơi!! ông coi nó đánh tôi này!!"
Trương Công Tôn bên cạnh đang xem tài liệu gì đó, liếc mắt qua nhìn rồi buông một câu
"Thôi đi! nó đai đỏ đen taekwondo đấy! Học từ nhỏ nên giỏi võ lắm đấy,đừng động tới nó"
Lê Phương Mai tức muốn trào ngược ra,đánh cho Trương Công Tôn một cái
"Tôi nói với ông để ông bênh tôi, vậy mà ông nói với tôi như vậy à?"
Trương Công Tôn lắc lắc đầu bất lực, lại ôm bà ta một cái,vỗ về
"Thôi thôi bớt giận đi, nó cũng sắp bị tống cổ đi rồi còn gì,chờ khi nào anh lấy được tập đoàn, sẽ đuổi nó đi ngay"
Lê Phương Mai nghe vậy cũng dịu lại một chút, liếc nhìn Tịnh Nghi đang nhặt con gấu bông lên rồi"hứ" một cái
Bỗng có một cô bé từ trên lầu chạy xuống,vẻ mặt hớn hở, là Trương Minh Thư - con gái duy nhất của Trương Công Tôn và Lê Phương Mai
Trương Minh Thư chạy lại ôm lấy mẹ,nhảy nhảy lên nói
"Ba mẹ về rồi!! ba mẹ có mua bánh cho con không?"
Lê Phương Mai xoa đầu Minh Thư "Có chứ!mẹ mua cả đóng bánh cho con đây này,ăn cơm xong mẹ sẽ cho con ăn nhé!?"
Minh Thư vùng vẫy,lắc đầu không chịu
"Không con muốn ăn bánh trước cơ!con không muốn ăn cơm"
Lê Phương Mai bế Minh Thư lên, giọng nhẹ nhàng
"Rồi rồi!vậy hai mẹ con mình vào nhà ăn bánh trước nha!?"
Nghe vậy Minh Thư mỉm cười gật đầu,cả gia đình ba người đi vào nhà
Tịnh Nghi nhìn cả gia đình người khác đi khuất bóng, rồi nhìn còn gấu bông trên tay mình, khẽ nói
"Bé Gấu cũng nhớ ba mẹ chúng ta lắm phải không... "
Kể từ ngày ba mẹ cô mất,đêm nào cô cũng mơ thấy ác mộng, Tịnh Nghi ngồi trên giường, tay cầm gấu bông trên tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, làn gió mát thổi vào làm tóc cô bé bay bay, thật dễ chịu
"Có phải ba mẹ đang an ủi con không? ba mẹ sợ con buồn khi không có ba mẹ ở bên đúng không?"
Tịnh Nghi nhìn ra bầu trời, hình ảnh ba mẹ cô hiện lên trên nền trời đó,tim cô lại đau khôn xiết
"Cốc!cốc!cốc!". Tiếng gõ cửa cách ngang mạch suy nghĩ của cô bé,Tịnh Nghi bước ra mở cửa, là bà Minh- bà quản gia
"Là bà ạ? bà chưa ngủ ạ?"
Bà Minh cười hiền hậu,tay cầm cốc sữa bước vào
"Chưa,bà biết con giờ này cũng chưa ngủ nên bà đem sữa nóng cho con này,con uống đi!"
Tịnh Nghi mặt buồn hiu từ chối "Dạ thôi ạ,con không uống đâu"
"Sao vậy con?" bà Minh lo lắng kéo tay Tịnh Nghi ngồi lên giường
"Bé Nghi thích uống sữa nhất mà,sao con lại không uống?"
Tịnh Nghi cụp mắt xuống, giọng lí nhí
"Dạ con không uống đâu,khi con uống con lại nhớ lúc mẹ pha sữa cho con... buồn lắm"
Bà Minh hiểu ra,xoa đầu cô bé
"Tội nghiệp con,còn nhỏ như vậy đã mất cả ba lẫn mẹ, lại còn..."
Nói đến đây bà không nói nữa,sợ làm cô buồn
"Ác mộng...." Tịnh Nghi ngẩng lên nhìn bà Minh với vẻ mặt sợ hãi
"Con luôn mơ thấy ác mộng, cảnh con và ba chơi kéo búa bao, và con đã thua... rồi sau đó là một tiếng "đùng" rất lớn, con thấy cảnh ba mẹ con nằm trong vũng m*u... "
Nói đến đây cô bé run lên vì sợ hãi "Là tại con... tại con thua nên ba mẹ mới ch*t!! tại con.. "
Bà Minh ôm Tịnh Nghi thật chặt vào lòng
"Không! không phải đâu con! con không có lỗi gì hết, lỗi là ở người tài xế kia, đã say rượu lại còn dám lái xe nên mới gây ra cái ch*t cho ba mẹ con, người tài xế đó bây giờ đã chịu hình phạt thích đáng rồi con à, không phải lỗi của con!"
Updated 34 Episodes
Comments