Tôi Nhất Định Phải Thắng (Tôi Tuyệt Đối Không Thể Thua)
Mùa xuân năm 2016
Trong một ngôi biệt thự rộng lớn được bao phủ bởi sự nguy nga và diễm lệ, trong sân trước, có nhiều cây hoa mai được trồng ngoài sân hay trong chậu đều nở bông rực rỡ sắc vàng, những cánh hoa mai rơi xuống đầy sân tạo thành một bầu không khí tràn ngập sắc xuân và sự ấm áp lan tỏa. Bỗng nhiên có một cô bé chạy ùa từ trong nhà ra, đến gần những cây hoa mai cười tít mắt, theo sau là ba mẹ cô bé
"Cẩn thận coi chừng té đó con! " Người phụ nữ có gương mặt hiền hậu nắm tay cô bé cất tiếng
Không biết cô bé có nghe hay không mà sau đó lại nhảy cẫng lên, chỉ vào cây mai to nhất
"Ba mẹ nhìn kìa!! hoa mai nở rồi! thích quá!!"
Gương mặt xinh xắn của cô bé cười với vẻ thích thú lắm, cứ thế lại nhảy nhảy lên
Người đàn ông phía sau với gương mặt vô cùng phúc hậu thấy vậy bế cô bé lên
"Nghi à! nhảy lên như vậy là sẽ té đấy! ba bế con nha"
Cô bé cười, rồi đột nhiên suy nghĩ gì đó, để ngón trỏ lên trán mình, hỏi
"Ba mẹ ơi, hôm nay là ngày mấy vậy ạ?"
Người phụ nữ đứng bên cạnh xoa đầu cô
"Hôm nay là 28 Tết con à"
"Vậy là sắp tới Giao thừa rồi! đến lúc đó cả nhà ta sẽ cùng thức đến 12 giờ để xem pháo bông nha ba mẹ!?"
Hai người bỗng không nói gì, gương mặt thoáng chút buồn
Cô bé thấy thế liền giơ ngón út lên, nghiêm túc nói
"Con hứa! con hứa!.. con biết là trẻ con không nên thức khuya, nhưng chỉ một ngày thôi nha ba mẹ! con muốn được ngắm pháo hoa cùng ba mẹ, cầu cho gia đình mình luôn hạnh phúc!"
Cả ba mẹ cô bé khẽ cười, rồi đặt cô bé xuống, nói với cô bé rằng
"Tịnh Nghi à! xin lỗi con nha! thật ra là.. ngày mai do có công tác đột xuất, nên ba mẹ phải đi ngay, không thể cùng con ngắm pháo bông được, xin lỗi con nha!"
Gương mặt cô bé thoáng chốc trở nên buồn bã
"Sao ba mẹ lại đi công tác lúc này? Tết mà cũng phải đi công tác nữa sao?"
Người mẹ xoa đầu cô, nói với giọng nhẹ nhàng
"Bé Nghi của mẹ ngoan nào! đây là việc không thể tránh khỏi, nên ba mẹ sẽ cố gắng hoàn thành công việc thật sớm để về với con, chịu không!?"
Cô bé lúc này cúi gầm mặt xuống, nước mắt đã bắt đầu rơi từng giọt, môi mếu lại khiến người ta không khỏi mềm lòng
Người ba thấy vậy liền lau nước mắt cho cô bé, giọng ôn hòa
"Thôi nào! Tịnh Nghi của ba không phải ngoan nhất sao? bé Nghi của ba như vậy sao ba mẹ có thể yên tâm đi được? ba mẹ còn phải kiếm tiền mua sữa cho con nữa chứ, nếu ba mẹ không đi kiếm tiền là sẽ không có gì ăn luôn đấy! đáng sợ không?"
Tịnh Nghi ngẩng đầu lên nhìn ba với ánh mắt long lanh, giọng run run nói
"Đáng sợ quá! nhưng mà.... "
Ba cô mỉm cười "Vậy bây giờ như vầy đi!chúng ta sẽ chơi một trò chơi,kéo búa bao nha? nếu con thắng thì ba mẹ sẽ ở nhà với con, còn nếu con thua thì con phải ngoan ngoãn chờ ba mẹ về, có chịu không?"
Ba cô biết cô bé luôn không thắng ông trò chơi này
Tịnh Nghi lưỡng lự một chút rồi vui vẻ gật đầu đồng ý
"Kéo búa bao!!" Hai người cùng ra một lượt, và kết quả là... Tịnh Nghi ra búa còn ba cô ra bao, cô bé đã thua.
Đã mười ngày kể từ khi ba mẹ Tịnh Nghi đi công tác, cô bé đang ngồi ở trước nhà cầm gấu bông mà ba mẹ tặng cô hồi dịp sinh nhật năm tuổi. Gương mặt buồn bã thẩn thờ đang nhìn về một góc vô định
"Tiểu thư à! mau vào trong đi ạ, gió ở ngoài này nhiều lắm, sẽ bị cảm lạnh đấy!" Bà quản gia thấy Tịnh Nghi ngồi một mình giữa cơn gió lạnh thì hốt hoảng
Tịnh Nghi chả buồn ngẩng lên, chỉ nhìn chăm chăm vào con gấu bông
"Bao giờ ba mẹ con mới về ạ? ba mẹ con nói là ba ngày sau họ sẽ về, nhưng đã mười ngày rồi.. qua Tết rồi mà ba mẹ con vẫn chưa về.. "
Cái Tết này là cái Tết buồn nhất, chỉ một mình cô đón Tết, cô bé chỉ lủi thủi một mình. Nước mắt cô bé lại rơi xuống, nhỏ giọt vào con gấu bông làm mặt nó li ti những chấm nước
Bà quản gia đến gần, ngồi xuống bên cạnh cô bé, xoa đầu cô an ủi
"Tiểu thư ngoan nào! chắc là ông bà chủ có việc bận hơn một chút nên về hơi trễ xíu ấy mà, tiểu thư đừng lo quá nha! rồi ông bà chủ sẽ sớm về thôi"
Lúc này Tịnh nghi mới ngẩng mặt lên,hai hàng nước mắt cứ tuôn trào,nghe bà quản gia nói vậy cô khẽ gật đầu
"Dạ con biết rồi!có bà ở đây đợi cùng con mà,đúng không ạ?"
Bà quản gia khẽ cười. "Ừm! bà ở đây đợi ông bà chủ về với tiểu thư mà"
Tịnh Nghi đột nhiên tiến lại ôm bà,khẽ nói
"Bà ơi! bà đừng gọi con là tiểu thư nữa,bà gọi con là bé Nghi được rồi ạ,nghe sẽ tình cảm hơn, con xem bà như người bà của con vậy!"
Bà quản gia nghe được những lời nói này, cảm động ôm Tịnh Nghi vào lòng, giọng run run
"Cảm ơn con! thiên thần của bà! vậy bây giờ bà sẽ gọi con là bé Nghi nhé!? bé Nghi của bà vào ăn cơm nhé?bà có làm nhiều món mà con thích lắm đấy!"
Tịnh Nghi vui vẻ cười tươi. "Dạ vâng ạ!"
Bỗng lúc này tiếng chuông điện thoại từ trong nhà reo lên,bà quản gia lật đật dẫn Tịnh Nghi vào nhà,nhấc máy lên
"Alo! cho hỏi ai vậy ạ? hiện giờ ông bà chủ tôi không có ở nhà, có gì..."
Chưa kịp dứt lời,đầu dây bên kia đã nói những lời khiến bà ấy không thể tin được
"Ông nói cái gì??"
Updated 34 Episodes
Comments
Minh
Hi
2026-03-23
0