Sự yên bình của Đinh Trình Hâm ở lớp Mèo chỉ kéo dài được đúng hai tiếng mười lăm phút.
Khi tiếng chuông báo hết giờ học buổi chiều vừa vang lên, loa phát thanh của nhà trường đột ngột rú lên một hồi còi chói tai, theo sau là giọng nói đầy hốt hoảng của thầy giám thị:
"Thông báo khẩn cấp! Do hệ thống ống nước ngầm của Ký túc xá phía Tây gặp sự cố vỡ đường ống dẫn nước nóng, toàn bộ khu vực hiện đang bị ngập và mất điện diện rộng. Yêu cầu toàn bộ học sinh hệ Miêu tộc thu dọn hành lý cá nhân ngay lập tức để di dời sang khu vực tạm trú!"
Cả lớp học đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Ba giây sau, tiếng la ó vỡ òa như ong vỡ tổ.
"Cái gì cơ? Ngập nước á? Mèo ghét nhất là nước mà!" Tống Á Hiên nhảy dựng lên, hai cái tai trên đầu cụp xuống đầy đau khổ. "Vali quần áo limited của tớ! Đống thức ăn dự trữ của tớ!"
Nghiêm Hạo Tường gấp sách lại, nhíu mày: "Quan trọng là... di dời đi đâu?"
Câu hỏi của Hạo Tường như gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Ở cái học viện này, ngoài khu phía Tây ra thì chỉ còn một nơi đủ sức chứa ngần ấy học sinh.
Khu phía Đông.
Lãnh địa của Sói.
Cảnh tượng trước cổng Ký túc xá phía Đông lúc 5 giờ chiều trông chẳng khác nào một cuộc tị nạn quy mô nhỏ. Hàng trăm sinh viên Miêu tộc tay xách nách mang, mặt mày bí xị, đứng co ro trước tòa lâu đài kiến trúc Gothic đen sì, toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ.
Đinh Trình Hâm kéo cái vali màu bạc, đứng nép vào sau lưng Tống Á Hiên. Cậu có thể cảm nhận được những ánh mắt soi mói từ các cửa sổ tầng trên chiếu xuống. Mùi lãnh thổ ở đây nồng nặc đến mức khiến cậu khó thở.
"Trật tự! Trật tự nào!" Thầy quản lý cầm danh sách, mồ hôi nhễ nhại quát lớn. "Vì số lượng phòng trống có hạn, nên nhà trường đã sắp xếp ở ghép. Hai học sinh Mèo sẽ ở chung một phòng với hai học sinh Sói. Đây là cơ hội tốt để tăng cường tình đoàn kết!"
"Đoàn kết cái khỉ mốc!" Tống Á Hiên lầm bầm, tay bám chặt lấy áo Đinh Trình Hâm. "A Trình, cậu phải ở cùng tớ nhé. Tớ mà bị ghép với mấy tên Sói cơ bắp đó chắc tớ stress rụng hết lông mất."
Đinh Trình Hâm gật đầu trấn an bạn: "Ừ, chắc thầy sẽ xếp theo danh sách lớp thôi."
Nhưng đời không như mơ, và "ghét của nào trời trao của ấy" là định luật không bao giờ sai.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của sảnh chính mở toang. Một nhóm nam sinh bước ra, dẫn đầu không ai khác chính là Mã Gia Kỳ, theo sau là Lưu Diệu Văn và Hạ Tuấn Lâm. Bọn họ mặc thường phục thoải mái, nhưng khí thế áp đảo thì không giảm đi chút nào.
Đám học sinh Mèo đồng loạt lùi lại một bước.
Mã Gia Kỳ cầm một tệp hồ sơ, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua đám đông lố nhố bên dưới, cuối cùng dừng lại ở vị trí của Đinh Trình Hâm trong tích tắc rồi lướt đi.
"Hội học sinh đã nhận được danh sách phân phòng," Mã Gia Kỳ nói, giọng không lớn nhưng đủ vang vọng khắp sân. "Đọc đến tên ai thì người đó tự giác xách đồ vào. Đừng để lộn xộn."
Hạ Tuấn Lâm bước lên một bước, đẩy kính, bắt đầu đọc tên với cái giọng đều đều như máy:
"Phòng 302: Tống Á Hiên."
"Có tớ!" Tống Á Hiên giơ tay, hí hửng quay sang Đinh Trình Hâm, "May quá, chắc tên cậu ngay sau tớ thôi..."
"Ghép với... Lưu Diệu Văn."
Nụ cười trên môi Tống Á Hiên tắt ngúm. Cả không gian im lặng như tờ.
Lưu Diệu Văn đang đứng dựa cột, nghe thấy tên mình thì bật cười, bước ra khoác vai Tống Á Hiên đang hóa đá: "Chào bạn cùng phòng. Hy vọng cậu không rụng lông ra sàn nhà tôi."
"Buông ra! Đồ chó điên!" Tống Á Hiên xù lông, định cào cấu thì đã bị Lưu Diệu Văn xách cổ áo lôi xềnh xệch vào trong như xách một con mèo con.
Đinh Trình Hâm nuốt nước bọt. Khởi đầu tệ thật.
"Phòng 305: Nghiêm Hạo Tường." Hạ Tuấn Lâm đọc tiếp, sau đó tự mình gấp hồ sơ lại, mỉm cười đầy ẩn ý nhìn về phía chàng trai mặc đồ đen ở góc sân. "Ghép với... Hạ Tuấn Lâm. Là tôi."
Nghiêm Hạo Tường nhướn mày, không nói một lời phản đối, chỉ lạnh lùng kéo vali đi thẳng qua mặt Hạ Tuấn Lâm vào trong sảnh. Hai luồng khí lạnh va vào nhau tạo nên tia lửa điện vô hình.
Danh sách cứ thế vơi dần. Từng cặp Sói - Mèo miễn cưỡng nhận phòng trong tiếng thở dài thườn thượt.
Đinh Trình Hâm đứng đợi mãi, đợi đến khi sân trường vắng tanh, chỉ còn lại mình cậu và chiếc vali bạc lẻ loi. Gió chiều thổi qua khiến cậu rùng mình.
"Thưa... thưa thầy," Đinh Trình Hâm rụt rè lên tiếng, "Hình như thiếu tên em ạ?"
Thầy quản lý ngơ ngác lật lại danh sách: "Ủa? Đinh Trình Hâm... Sao lại không có nhỉ? Hệ thống máy tính bị lỗi à?"
Lúc này, Mã Gia Kỳ mới chậm rãi bước xuống bậc tam cấp. Hắn đi đến trước mặt Đinh Trình Hâm, bóng người cao lớn che khuất ánh nắng chiều tà còn sót lại.
"Không lỗi đâu," Mã Gia Kỳ nói, tay đút túi quần, ánh mắt xanh lam nhìn xuống đỉnh đầu cậu. "Hết phòng đôi rồi."
Đinh Trình Hâm ngẩng phắt lên: "Hết? Vậy tôi ngủ ở đâu? Hành lang à?"
"Ký túc xá phía Đông không cho phép ai ngủ lang thang. Mất mỹ quan," Hắn nhếch môi, một nụ cười mà Đinh Trình Hâm thề là trông rất thiếu đòn. "Theo quy định, trường hợp phát sinh sẽ được sắp xếp vào phòng của giám sát viên để tiện quản lý."
Tim Đinh Trình Hâm hẫng một nhịp. Cậu có dự cảm cực kỳ, cực kỳ tồi tệ.
"Giám sát viên là ai?" Cậu hỏi, giọng bắt đầu run.
Mã Gia Kỳ không trả lời ngay. Hắn cúi xuống, cầm lấy tay kéo vali của cậu. Khoảnh khắc ngón tay thon dài lạnh lẽo của hắn chạm vào tay Đinh Trình Hâm, cậu như bị điện giật muốn rụt lại, nhưng hắn đã nắm chặt lấy.
"Là tôi," Mã Gia Kỳ thản nhiên đáp, kéo vali đi về phía cửa lớn. "Phòng 001, tầng cao nhất. Đi nhanh lên, tôi không thích đợi cửa."
Đinh Trình Hâm đứng chôn chân tại chỗ, mắt mở to hết cỡ.
Ở chung với Mã Gia Kỳ? Với cái tên Alpha nguy hiểm nhất cái trường này? Thà cậu ra công viên ngủ ghế đá còn an toàn hơn!
"Thầy ơi! Em phản đối!" Đinh Trình Hâm quay sang cầu cứu thầy quản lý. "Em là bán thú nhân, gen không ổn định, ở chung với Sói đầu đàn rất nguy hiểm!"
Thầy quản lý lau mồ hôi, cười trừ: "À thì... trò Mã là sinh viên ưu tú nhất, khả năng kiềm chế rất tốt. Trò cứ yên tâm. Hơn nữa... cũng đâu còn chỗ nào khác."
Nói xong, thầy quản lý "chuồn" lẹ còn nhanh hơn cả gió, bỏ lại Đinh Trình Hâm bơ vơ.
"Còn không vào?" Tiếng Mã Gia Kỳ vọng lại từ sảnh chính, mang theo chút thiếu kiên nhẫn. "Hay muốn tôi bế cậu vào?"
Đinh Trình Hâm nghiến răng ken két. Cậu hít sâu một hơi, xốc lại balo trên vai. Được rồi, vào hang cọp thì vào hang cọp. Cậu là con trai của nhà khoa học, cậu có trí tuệ, cậu không sợ!
Đinh Trình Hâm dậm chân bình bịch bước theo sau, trong lòng thầm nguyền rủa cái đường ống nước chết tiệt kia ngàn lần.
Phòng 001 không giống ký túc xá sinh viên, nó giống một căn penthouse thu nhỏ hơn.
Sàn gỗ tối màu, nội thất theo phong cách tối giản với tông đen - xám chủ đạo. Cửa sổ sát đất nhìn ra toàn cảnh học viện. Và điều đáng sợ nhất: Nó tràn ngập mùi của Mã Gia Kỳ.
Mùi tuyết tùng lạnh lẽo bao trùm lấy Đinh Trình Hâm ngay khi cánh cửa đóng lại, khiến đầu óc cậu hơi choáng váng. Bản năng bán thú trong cậu bắt đầu e dè, muốn tìm một góc khuất để trốn.
"Giường bên trái là của cậu," Mã Gia Kỳ chỉ tay về chiếc giường trống, sau đó cởi áo khoác đồng phục vắt lên ghế, để lộ sơ mi trắng xắn tay áo hờ hững. "Quy tắc của tôi rất đơn giản: Không ồn ào, không làm phiền, và tuyệt đối không được bước sang khu vực giường của tôi quá một mét."
Đinh Trình Hâm kéo vali vào góc, lầm bầm: "Ai thèm bước sang chứ. Anh đừng có bước sang đây thì có."
Mã Gia Kỳ liếc cậu một cái, rồi đi về phía tủ lạnh lấy một chai nước. Hắn uống một ngụm, yết hầu chuyển động đầy nam tính, sau đó bất ngờ quay sang hỏi:
"Cậu chưa đến kỳ mọc đuôi đúng không?"
Đinh Trình Hâm đang lúi húi xếp đồ thì giật thót mình, mặt đỏ bừng lên: "Hỏi... hỏi cái này làm gì?"
Kỳ mọc đuôi của thú nhân rất nhạy cảm, tương tự như kỳ rụng lông thay da, cơ thể sẽ rất yếu và cần người chăm sóc. Hỏi chuyện này chẳng khác nào hỏi chuyện tế nhị của con gái.
Mã Gia Kỳ nhún vai, thản nhiên nói: "Để biết đường mà chuẩn bị. Tôi không muốn nửa đêm thức dậy thấy một con mèo lai đang cào cấu tôi vì ngứa răng đâu."
"Anh!" Đinh Trình Hâm tức đến mức muốn ném cái gối vào mặt hắn. "Tôi có thuốc ức chế! Không cần anh lo!"
"Tốt nhất là vậy."
Mã Gia Kỳ đặt chai nước xuống, đi về phía bàn học, bật đèn lên bắt đầu xem tài liệu. Hắn hoàn toàn coi Đinh Trình Hâm như không khí.
Đinh Trình Hâm hậm hực ngồi xuống giường mình. Cậu nhìn tấm lưng rộng của Mã Gia Kỳ, rồi nhìn căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo này.
Đêm nay sẽ dài lắm đây.
Cậu vừa định lôi điện thoại ra nhắn tin than thở với Tống Á Hiên thì bên ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng hét thất thanh, nghe giọng thì đúng là của Tống Á Hiên:
"LƯU DIỆU VĂN! Cậu dám vứt gấu bông của ông đây ra ngoài à? Ông liều mạng với cậu!!"
Tiếp theo là tiếng đổ vỡ loảng xoảng và tiếng cười ha hả của Lưu Diệu Văn.
Đinh Trình Hâm thở dài, gục đầu xuống gối. Học viện Hoàng gia cái gì, trại thương điên thì có.
Cậu không hề nhận ra, ở bàn học đối diện, khóe môi Mã Gia Kỳ đang khẽ nhếch lên khi nghe thấy tiếng thở dài của con "mèo nhỏ" sau lưng.
Updated 28 Episodes
Comments
Yann
Không nhiều đâu b, vậy mới thít:)))))
2026-01-11
3
Ume bạn nhỏ Trình✨✨
nhỏ láo láo ở chung với nhỏ láo nháo, combo hủy diệt quá vậy
2026-01-11
13
iu mỗi trai Gió Tuấn💛🖤💛💜
trl lời nhắn phía dưới của tg:
1 chương như này ko nhiều chữ đâu cx đc r chỉ là 1 ngày 1 chương ít quá😭tg có thể ra 2 3 chương 1 ngày ko👉👈/Grievance//Grievance//Grievance/
2026-01-11
3