Chương 2: Không tin tưởng

"Anh ở đây đợi tin tức nha, để em đi tìm phụ mọi người!" Bạch Cẩn Phàm gật đầu, sau đó Bạch Sở Sở nhanh chóng chạy đi tìm người. 

Lạ thật! 

Cô đã đi tìm khắp mọi nơi rồi, sao lại không thấy cho được cơ chứ? Người này rốt cuộc là đi đâu rồi? 

Bạch Sở Sở lần mò mọi ngõ ngách nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của cô gái tên Vy Vy kia. Đến chỗ gầm cầu thang, cô nghe thấy có một tiếng gì đó rất kì lạ, tò mò tiến lại gần. Nhưng dường như đã có người đánh cô từ phía sau làm cho Sở Sở bất tỉnh nhân sự. 

Khi cô tỉnh lại, đầu óc mơ màng, Sở Sở nhìn thấy cả người mình đột nhiên dính đầy máu tươi, trên tay của mình còn đang cầm một con dao sắc nhọn đầy máu. Đặc biệt, nhìn sang bên cạnh, cả người của Vy Vy chảy ra đầy máu, cô hoảng hốt đưa tay chạm vào mũi, không còn hơi thở nữa. 

Bạch Sở Sở quá hoảng sợ, cô kêu toáng lên, "A a a a a a a a a a a a a."

Ngay sau khi tiếng hét của Bạch Sở Sở vang lên, ai nấy trong nhà đều đổ xô về nơi này. Chứng kiến cảnh tượng như thế này, mọi người ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng quỷ dị. Đặc biệt, Bạch Cẩn Phàm chẳng nói chẳng rằng, hắn ta lao đến, giữ chặt lấy hai vai của Bạch Sở Sở, "Cô vậy mà dám ra tay hại chết Vy Vy. Có phải tôi nuông chiều cô quá nên cô mới làm càn như vậy không."

Cả người của Bạch Sở Sở liên tục run lên, đôi mắt ngập nước của cô lộ rõ sự sợ hãi. Đặc biệt là khi nhìn thấy Bạch Cẩn Phàm hai mắt đỏ ngầu, liên tục quát thẳng vào mặt của cô như thế, càng khiến cho Sở Sở sợ hãi đến tột cùng. Chưa bao giờ cô thấy hắn giận dữ đến như thế! 

Bạch Sở Sở lắc đầu, cô khóc lóc nhìn Bạch Cẩn Phàm, "Không, em không có. Em bị người ta đánh ngất, khi tỉnh lại thì đã như vậy rồi." Cô thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra cả, tại sao mọi người ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt như thế?

Bạch Cẩn Phàm tức giận vô cùng, hắn siết chặt lấy cánh tay của Sở Sở, "Cô còn dám nói dối. Trên tay của cô vẫn còn cầm hung khí giết người, vậy mà cô còn dám chối cãi à?" Hắn ta siết chặt lấy cánh tay của người con gái ấy như thể muốn bóp nát cánh tay của cô ra vậy. 

Bạch Sở Sở sợ hãi nhìn con dao dính đầy máu tươi ở trên tay của mình, trái tim trong lồng ngực bất giác run lên, cánh tay đau đớn bị Bạch Cẩn Phàm siết chặt kia bỗng nhiên buông con dao ở trên tay mình ra, khiến cho con dao kia rơi xuống đất, tạo ra một thứ âm thanh vô cùng chói tai. 

Hai bả vai của Bạch Sở Sở run lên không ngừng, trong lòng của cô một nỗi sợ đang bao trùm lấy. Cô hốt hoảng nắm lấy tay của Bạch Cẩn Phàm, lắp bắp giải thích, "Anh à, em không giết người, em thật sự không giết người mà." Sở Sở vừa khóc vừa nói, ai cũng có thể nhận ra trong tiếng khóc ấy của người con gái bao trùm là một nỗi sợ hãi đến tận cùng. 

Nhưng lúc này, lý trí của Bạch Cẩn Phàm đã bị cơn giận dữ ấy thiêu đốt hoàn toàn, hắn chẳng quan tâm đến những lời giải thích kia của Sở Sở, chỉ một mực kết tội cô, "Nhân chứng vật chứng đầy đủ, cô còn dám cãi à?" Hắn ta càng lúc càng siết mạnh cánh tay dính đầy máu kia của người con gái, để lại trên đôi tay ấy những vết hằn đỏ ửng. 

"Đau, Bạch Cẩn Phàm, anh làm em đau đấy!" Gương mặt của Sở Sở bất giác nhăn lại vì đau đớn, những giọt nước mắt long lanh như những viên ngọc cứ thế rơi xuống từ khoé mi ướt át kia của người con gái. Bạch Cẩn Phàm thật sự khiến cho cô cảm thấy rất đau. 

Bạch Cẩn Phàm chỉ hừ lạnh một tiếng, hắn buông tay cô ra, "Đau? Cô cũng biết đau à? Vậy lúc cô ra tay giết chết Vy Vy cô có nghĩ đến cô ấy cũng rất đau không? Hay cho cái bộ mặt giả tạo của Bạch Sở Sở cô, ngoài mặt thì tỏ ra tốt bụng nhưng trong lòng lại ấp ủ một âm mưu lớn đến như thế."

"Không, không phải em, thật sự không phải em mà!" Bạch Sở Sở điên cuồng giải thích, cô gào thét đến khàn cả cổ họng nhưng Bạch Cẩn Phàm vẫn khăng khăng chính cô là kẻ giết người, chính cô là kẻ đã giết chết người con gái mà hắn yêu. 

Mặc cho Bạch Sở Sở gào thét trong vô vọng, Bạch Cẩn Phàm cho người nhốt cô vào trong một căn phòng tối, không cho Sở Sở được phép đặt chân ra bên ngoài. Còn hắn đưa xác của Vy Vy về nhà của cô ấy, ba mẹ Bạch thì ở lại xin lỗi khách khứa vì đã bỏ thời gian ra để đến đây tham dự lễ đính hôn. 

Nhưng thật tiếc rằng lễ đính hôn này không thể diễn ra được nữa, bởi vì một trong hai nhân vật chính của ngày hôm nay đã không còn trên đời này nữa rồi. 

Không chỉ riêng Bạch Cẩn Phàm, ngay cả cha mẹ cũng không tin cô. Hai người luôn miệng chửi mắng cô là loại đàn bà độc ác, là thứ không có nhân tính, thật tốn công bọn họ đã nuôi lớn Sở Sở. Lúc ấy, nhìn cha mẹ vô cùng căm hận mình, Bạch Sở Sở đau đến mức nghẹt thở, ngay cả cha mẹ cũng không chịu tin cô, hai người còn nói rằng thật hối hận vì đã nhận cô về làm con. 

Cha mẹ, ngay cả hai người cũng không tin con hay sao? 

Con thật sự không ra tay giết chị ấy mà! 

Nhưng lúc ấy, cho dù Sở Sở có gào thét, có giải thích, một mực nói rằng bản thân của mình không hề làm điều đó thì cũng chẳng ai tin tưởng cô cả. Trong mắt của bọn họ, Bạch Sở Sở đã trở thành một tội nhân, cô là kẻ đã giết chết chị dâu của mình. 

Giải quyết xong xuôi toàn bộ mọi chuyện, Bạch Cẩn Phàm mới trở về nhà trong bộ dạng vô cùng khó coi. Ánh mắt của hắn ta hằn lên những tia máu đỏ vô cùng đáng sợ, cơn giận mỗi lúc một tăng lên. Tưởng rằng, ngày trọng đại nhất trong cuộc đời hắn lại trở thành ngày hắn cùng với người con gái mình yêu âm dương cách biệt.

Bạch Cẩn Phàm nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ đã hại chết Vy Vy như thế. 

Hắn chẳng nói chẳng rằng, hùng hổ xông vào nơi mà Bạch Sở Sở đang bị nhốt trong đó, lao đến bóp lấy chiếc cổ trắng nõn của người con gái, hai mắt đỏ ngầu giận dữ làm cho Sở Sở vô cùng kinh sợ. 

"Nói, tại sao cô lại giết Vy Vy?" Bạch Cẩn Phàm vừa đến đã lao đến tra hỏi Sở Sở mà chẳng thèm nghe người con gái ấy giải thích. Những đường gân xanh nổi đầy trên trán và cánh tay của người đàn ông, chứng tỏ hắn ta đang vô cùng giận dữ. 

Bạch Sở Sở liên tục lắc đầu, nước mắt cứ ứa ra, từng âm thanh yếu ớt run rẩy truyền đến, "Em không có, em không làm mà, anh tin em đi!" Cô thật sự không làm, vậy mà mọi người cứ luôn miệng định tội cô như thế mà không cho cô giải thích một lời. 

Bạch Cẩn Phàm hừ lạnh, "Bạch Sở Sở, tôi đã cho người đi kiểm tra, trên con dao đã hại chết Sở Sở có dấu vân tay của cô ở trên đó rồi, cô còn dám nói bản thân mình không có làm hay sao?" Vật chứng phơi bày ngay trước mặt, Bạch Cẩn Phàm làm sao có thể không tin. 

Bạch Sở Sở bàng hoàng, "Không thể nào, không thể nào như vậy được. Không phải thế đâu." Cả người của cô vô lực lùi về đằng sau. 

Toàn thân của Bạch Sở Sở không ngừng run lên, trong ánh mắt của người con gái ngập tràn là sự sợ hãi. Cô luôn miệng nói "Không thể nào" không phải là do cô làm, vậy mà dấu vân tay của cô lại ở trên đó. Bạch Sở Sở không hiểu, tại sao lại như vậy được chứ? 

"Hết đường chối cãi rồi phải không? Bạch Sở Sở, đừng hòng lần này tôi bỏ qua cho cô. Hại chết Vy Vy, cho dù có là đứa em gái tôi từng thương yêu, tôi cũng tuyệt đối sẽ không tha cho cô." Âm thanh sắc lạnh phát ra từ miệng của Bạch Cẩn Phàm, lời nói mang đầy sự căm hận ở bên trong lời nói của hắn. 

Bạch Sở Sở ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Bạch Cẩn Phàm, nức nở thốt lên, "Bạch Cẩn Phàm, trong lòng của anh em chỉ là em gái của anh hay sao?" Thanh âm thê lương của người con gái ấy nức nở giữa gian phòng im ắng. 

Cô rất muốn biết, trong lòng của Bạch Cẩn Phàm, Bạch Sở Sở cô rốt cuộc là gì? 

"Tôi đã từng coi cô là đứa em gái tôi thương yêu nhất. Nhưng thật không ngờ cô lại hại chết người con gái tôi yêu. Kể từ nay, giữa tôi và cô chỉ có sự hận thù, ngoài ra không còn gì khác." Bạch Cẩn Phàm lạnh lẽo thốt lên những lời nói ấy. 

Ha! 

Thật tàn nhẫn! 

Thật vô tình! 

Bạch Cẩn Phàm, hóa ra trong lòng anh, em chỉ là một người em gái không hơn không kém. Chẳng lẽ tình cảm bao nhiêu lâu nay em dành cho anh, chẳng lẽ anh lại không nhận ra hay sao? 

Một giọt nước mắt lăn xuống trên gương mặt của Bạch Sở Sở, giọt nước mắt ấy chất chứa bao nhiêu là nỗi đau, nỗi uỷ khuất của Bạch Sở Sở. 

Đúng lúc này, ở ngoài có tiếng gõ cửa. 

"Ai?" Bạch Cẩn Phàm lạnh lùng hỏi. 

Bên ngoài có tiếng vọng vào, "Thưa thiếu gia, ngoài kia có mấy vị cảnh sát nói là đến tìm ngài ạ!" Đó là giọng của mấy người giúp việc trong nhà. 

"Mời họ vào đây."

Rất nhanh chóng, mấy vị cảnh sát kia được người giúp việc dẫn lên đây. Nhìn thấy Bạch Cẩn Phàm, bọn họ cúi đầu chào một tiếng rồi giơ ra một tấm ảnh, "Xin chào, chúng tôi là cảnh sát đến đây để điều tra vụ án giết người vừa mới xảy ra."

Bạch Cẩn Phàm gật đầu, ngón tay chỉ thẳng vào mặt của Bạch Sở Sở, "Không cần phải điều tra, hung thủ giết người chính là cô ta, mấy người mau đưa cô ta về đồn đi."

Bạch Sở Sở rùng mình trước lời định tội kia của Bạch Cẩn Phàm, trái tim như bị ai đó cào nát ra vậy. Bạch Cẩn Phàm, sao anh lại làm như vậy với em? 

Bạch Cẩn Phàm liếc nhìn mấy tên cảnh sát kia, lạnh lùng lên tiếng, "Mấy người còn đứng đấy làm gì, còn không nhanh chóng bắt lấy cô ta đi."

Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play