Đánh Mất Em

Đánh Mất Em

Chương 1: Tội danh giết người

"Nói đi, tại sao cô lại giết chết Vy Vy?"

"Em không có, em không có làm, em không hề giết cô ấy! Xin anh, hãy tin em đi!"

"Còn dám xảo biện à? Chính mắt tôi nhìn thấy mà cô còn dám nói dối hay sao?"

Giữa một căn phòng rộng lớn, sang trọng, một người đàn ông đang khoác trên mình bộ âu phục sang trọng, thế nhưng ánh mắt của người đàn ông đó lộ rõ sự căm phẫn tột độ. Cánh tay của hắn ta dùng sức siết chặt lấy cổ của người con gái đang nức nở thành tiếng, cả người ngã khuỵu xuống sàn nhà kia. 

Bạch Cẩn Phàm đôi mắt sắc lạnh, vài tia máu đỏ hằn lên sâu trong đôi mắt của hắn. Ngọn lửa đang bùng cháy đã hoàn toàn thiêu rụi hết toàn bộ lý trí của người đàn ông này. Hắn tức giận, phải nói là cực kì tức giận. Bạch Cẩn Phàm làm việc trên thương trường bao nhiêu lâu nay, chưa một ai nhìn thấy hắn phát điên lên như thế. 

Cánh tay của hắn càng lúc càng siết mạnh lấy chiếc cổ xinh đẹp của người con gái gương mặt đã ướt đẫm lệ kia, mặc cho người con gái ấy đáng thương đến cỡ nào, Bạch Cẩn Phàm cũng nhất định không chịu buông tha cho cô. Từng lời từng lời thốt ra đều mang theo sự giận dữ tột độ, "Bạch Sở Sở, trước đây gia đình tôi đối xử không tốt với cô hay sao? Vậy mà cô dám ra tay giết chết Vy Vy như thế?"

Bạch Sở Sở liên tục lắc đầu, khóe môi của cô hơi mấp máy không thốt ra được thành tiếng. Nước mắt cứ lã chã rơi xuống làm cho khuôn mặt của cô trở nên ướt đẫm lệ. Từng cơn ho dữ dội cứ liên tục ập đến. Bạch Cẩn Phàm dường như muốn bóp chết cô luôn vậy. Cô muốn lên tiếng, muốn giải thích, nhưng lại không thể nói thành lời. 

Bạch Sở Sở cố gắng dùng chút sức lực của mình để đẩy Bạch Cẩn Phàm ra, "Anh à, em khó thở, tha cho em đi!" Từng âm thanh đau đớn phát ra một cách khó khăn, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt của người con gái ấy. Bạch Sở Sở thều thào van xin, "Anh Cẩn Phàm, em không làm, em thật sự không làm mà. Xin anh buông tha cho em đi!"

Bạch Cẩn Phàm hừ lạnh một tiếng, càng nhìn thấy Bạch Sở Sở bày ra cái bộ dạng như vậy, hắn lại càng khinh bỉ, "Anh Cẩn Phàm sao? Tôi với cô trở nên thân thiết từ khi nào thế?" Bạch Cẩn Phàm tức giận mất hết khống chế, cánh tay nổi đầy gân xanh kia của hắn một lúc càng siết chặt lấy cổ của Bạch Sở Sở.

Bạch Sở Sở thấy mình sắp bị người ta bóp chết rồi, nhưng lúc này cô lại không có cách nào để phản kháng cả. Hai chân, hai tay đều như bị người ta chặt đứt hoàn toàn khỏi người của mình vậy, không cách nào cử động được. 

Đúng lúc tưởng rằng bản thân mình sẽ chết, thì Bạch Cẩn Phàm lại buông Bạch Sở Sở ra. Hắn đẩy mạnh cả người của cô, khiến cho Bạch Sở Sở đau đớn nằm lụi xơ ở trên sàn nhà. Gương mặt của cô áp xuống nền đất lạnh giá ấy, nước mắt cứ tuôn ra như mưa khiến cho sàn nhà nhanh chóng bị nước mắt làm cho ướt đẫm. 

Thân ảnh cao lớn của Bạch Cẩn Phàm sừng sững đứng ở trên cao, đôi mắt sắc bén như chim ưng, toàn thân toát ra khí thế lạnh lẽo khiến cho người ta phải run sợ. Trong đôi mắt của người đàn ông này lộ ra tia lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn nhìn chằm chằm người con gái đang đau đớn quằn quại ở trên sàn nhà rét buốt ấy, trên người của cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng, hai bàn tay thì dính đầy máu tươi. Không chỉ tay, cả chiếc váy màu trắng mà cô đang mặc ở trên người cũng thế, khắp nơi đều là một màu đỏ của máu. 

"Bạch Sở Sở, dù không có quan hệ ruột thịt nhưng chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, vậy mà cô sao có thể ra tay độc ác giết chết Vy Vy, người chuẩn bị trở thành chị dâu của cô chứ?" Bạch Cẩn Phàm cũng rất muốn biết, tại sao người phụ nữ này lại dám làm như vậy. Dù sao Bạch Sở Sở cũng được một tay hắn nuôi nấng, vậy mà người phụ nữ ấy lại dám làm ra chuyện này. 

Bạch Sở Sở vật vã ngồi dậy, cô liên tục thở hồng hộc, đôi mắt đẫm lệ đỏ hoe nhìn lên thân ảnh cao lớn của người đàn ông này. Hai cánh tay của cô bất giác siết chặt lấy chiếc váy dính đầy máu ở trên người mình, không kìm được mà rơi nước mắt.

Trái tim trong lồng ngực của Bạch Sở Sở như là bị ai đó bóp nghẹt lại, đau đến mức không tưởng. Ngay cả bị hàng vạn con dao găm vào trong tim cũng không đau bằng những tổn thương, những tội danh mà Bạch Cẩn Phàm gán cho cô. Bạch Sở Sở khóc nấc lên, tiếng khóc thật thê lương vang lên giữa gian phòng lạnh lẽo ấy, khiến cho người ta thật xót xa cho cô gái đáng thương ấy. 

Khoé môi của Bạch Sở Sở hơi mấp máy, "Anh, em thật sự không làm, em không giết người mà! Chúng ta lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ anh lại không thể tin em hay sao?" Thanh âm đau đớn như muốn chất vấn người đàn ông kia. 

Bạch Cẩn Phàm cong môi, tuy nhiên, sự tức giận ở trên gương mặt hắn vẫn không hề nguôi đi một chút nào cả, "Tin? Tôi lấy gì để tin cô? Chính mắt tôi đã nhìn thấy cô giết Vy Vy, cô còn dám cãi hay sao?" Hắn ta ngồi xuống, dùng tay siết mạnh lấy chiếc cằm xinh đẹp kia của Sở Sở, ép đôi mắt đẫm lệ kia của người con gái phải nhìn thẳng vào trong đôi mắt đen láy của hắn. 

Anh Cẩn Phàm, thật sự không phải là em! 

Em thật sự không hề giết người! 

Em không hề giết chị Vy Vy, sao anh lại có thể nghi ngờ em như thế? Chúng ta lớn lên cùng nhau, em là người như thế nào chắc chắn anh phải là người biết rõ nhất chứ? Anh một tay nuôi em trưởng thành, nhưng sao anh lại giống hệt như những người ngoài kia, đều một mực định tội em như thế? 

Bạch Sở Sở thật sự muốn gào thét lên, cô rất muốn nói rằng, mọi chuyện không phải là do cô làm, cô không hề biết chuyện gì xảy ra cả. Nhưng sao cổ họng của cô lại bị thứ gì chặn lại như thế này? Lời nói chuẩn bị bật ra lên đến cổ họng lại nghẹn ứ, không nói lên lời. 

Cô và Bạch Cẩn Phàm cùng là con của nhà họ Bạch, nhưng hai người khác nhau đó chính là, Bạch Cẩn Phàm là con ruột, Bạch Sở Sở là con nuôi. Năm mười tuổi, Bạch Sở Sở bị cha mẹ bỏ rơi, vứt ra ngoài đầu đường xó chợ, chịu đói chịu rét nhiều ngày. Thật may mắn, lúc ấy, Bạch Sở Sở gặp được cha mẹ của Bạch Cẩn Phàm, hai người họ tốt bụng đưa cô về nhà nuôi. 

Từ đó, Bạch Cẩn Phàm trở thành anh hai của cô, hắn một tay nuôi lớn đứa em gái này. Bạch Sở Sở vô cùng được yêu thương, cô sống trong sự bảo bọc của mọi người, đặc biệt là anh trai, kể từ đó đã sinh ra lệ thuộc. Cô đã lệ thuộc quá nhiều vào Bạch Cẩn Phàm, lúc nào cũng quấn lấy hắn. 

Cho nên khi biết được Bạch Cẩn Phàm có bạn gái, Bạch Sở Sở đã đau khổ như thế nào. Bạch Cẩn Phàm luôn coi cô là em gái của mình, thế nhưng hắn ta đâu có biết rằng Bạch Sở Sở đã yêu hắn từ lâu rồi. Khi Bạch Cẩn Phàm đưa bạn gái, hay nói đúng hơn chính là vợ sắp cưới, Sở Sở đã khóc lóc rất dữ dội, cô còn bắt hắn phải chia tay với bạn gái. 

Bạch Cẩn Phàm dỗ dành mãi không được, hắn bực đến phát cáu. Đó là lần đầu tiên hắn nổi giận với Sở Sở. Cô vì quá sợ hãi, cô rất sợ mỗi khi Bạch Cẩn Phàm tức giận, chỉ có thể ngậm ngùi giữ im lặng, chấp nhận chịu đau đớn.

Nhưng có lẽ, Bạch Cẩn Phàm yêu cô gái tên Vy Vy kia rất nhiều. Hắn săn sóc, ôn nhu, dịu dàng còn hơn cả với Sở Sở trước đây nữa. Chính vì thế, Sở Sở thật sự rất ghen tị khi nhìn người mình yêu yêu thương người con gái khác ngay khi ở trước mặt của mình như thế. Những lúc ấy, cô chỉ có thể cúi gằm mặt xuống, che đi những giọt nước mắt cứ liên tục chảy ra nơi hốc mắt đỏ hoe của mình. 

Nhưng phải công nhận một điều rằng, người con gái tên Vy Vy kia là một cô gái ngoan hiền, nết na, Sở Sở cũng rất thích cô ấy. Ngay cả cha mẹ cũng vô cùng vừa lòng, hận không thể cưới cô gái này về làm con dâu mình ngay lập tức. 

Trong buổi lễ đính hôn của Bạch Cẩn Phàm và Vy Vy, một biến cố đã xảy ra. Trước giờ đính hôn, cô gái tên Vy Vy kia biến đâu mất, làm cho mọi người nhốn nháo lên đi tìm. Đặc biệt là Bạch Cẩn Phàm, hắn không thể nào không cảm thấy lo lắng cho được. 

Lúc ấy, hắn ghì chặt lấy cánh tay của Sở Sở, "Sở Sở, không biết cô ấy có xảy ra chuyện gì hay không nữa? Trong lòng anh cứ thấy rất bất an, lo lắng, khó chịu. Không thể chịu nổi."

Nhìn Bạch Cẩn Phàm lo lắng cho một người con gái khác như thế, làm sao Sở Sở lại không đau lòng cho được. Nhưng cô phải cắn chặt răng mà chịu đựng cơn đau đang ăn mòn bản thân mình kia, nhẹ nhàng vỗ tay lên vai của Bạch Cẩn Phàm, "Chắc không sao đâu anh, mọi người đã chia nhau ra đi tìm rồi, anh không cần phải quá lo lắng. Em tin chị ấy sẽ không gặp chuyện gì đâu."

"Mong là như vậy!" Bạch Cẩn Phàm liên tục trấn an bản thân của mình. 

"Anh ở đây đợi tin tức nha, để em đi tìm phụ mọi người!" Bạch Cẩn Phàm gật đầu, sau đó Bạch Sở Sở nhanh chóng chạy đi tìm người. 

Lạ thật! 

Cô đã đi tìm khắp mọi nơi rồi, sao lại không thấy cho được cơ chứ? Người này rốt cuộc là đi đâu rồi? 

Bạch Sở Sở lần mò mọi ngõ ngách nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của cô gái tên Vy Vy kia. Đến chỗ gầm cầu thang, cô nghe thấy có một tiếng gì đó rất kì lạ, tò mò tiến lại gần. Nhưng dường như đã có người đánh cô từ phía sau làm cho Sở Sở bất tỉnh nhân sự. 

Khi cô tỉnh lại, đầu óc mơ màng, Sở Sở nhìn thấy cả người mình đột nhiên dính đầy máu tươi, trên tay của mình còn đang cầm một con dao sắc nhọn đầy máu. Đặc biệt, nhìn sang bên cạnh, cả người của Vy Vy chảy ra đầy máu, cô hoảng hốt đưa tay chạm vào mũi, không còn hơi thở nữa. 

Bạch Sở Sở quá hoảng sợ, cô kêu toáng lên, "A a a a a a a a a a a a a."

Hot

Comments

Thượng Quan Tịch

Thượng Quan Tịch

宭你還是

2026-02-18

0

ly ly

ly ly

hòng ~~😇

2026-02-01

0

Ngụy Lam Tiêu

Ngụy Lam Tiêu

°=°

2026-02-01

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tội danh giết người
2 Chương 2: Không tin tưởng
3 Chương 3: Chịu tội mười năm
4 Chương 4: Cuộc sống khổ sở
5 Chương 5: Vất vả tìm việc
6 Chương 6: Hầu rượu
7 Chương 7: Gặp lại
8 Chương 8: Tàn nhẫn
9 Chương 9: Hèn hạ
10 Chương 10: Cá chết rách lưới
11 Chương 11: Nổi giận
12 Chương 12: Vị khách đặc biệt
13 Chương 13: Hành động ái muội
14 Chương 14: Dâng tặng
15 Chương 15: Người quen cũ
16 Chương 16: Phối hợp ăn ý
17 Chương 17: Bảo vệ
18 Chương 18: Xử lý
19 Chương 19: Trêu chọc
20 Chương 20: Bình yên trước giông bão (1)
21 Chương 21: Bình yên trước giông bão(2)
22 Chương 22: Bình yên trước giông bão (3)
23 Chương 23: Người quen cũ
24 Chương 24: Say rượu
25 Chương 25: Phát điên
26 Chương 26: Ép buộc
27 Chương 27: Chỉ là khởi đầu
28 Chương 28: Sóng gió ập đến (1)
29 Chương 29: Sóng gió ập đến (2)
30 Chương 30: Sóng gió ập đến (3)
31 Chương 31: Tin tưởng tuyệt đối
32 Chương 32: Dịu dàng
33 Chương 33: Khó khăn
34 Chương 34: Trẻ con
35 Chương 35: Anh nuôi em
36 Chương 36: Theo đuổi
37 Chương 37: Mưu tính
38 Chương 38: Muốn làm gì?
39 Chương 39: Ghen tức
40 Chương 40: Làm tình nhân của tôi
41 Chương 41: Sự tự tin
42 Chương 42: Lần hai phát sinh quan hệ
43 Chương 43: Nỗi đau giằng xé
44 Chương 44: Bị cảm
45 Chương 45: Vô sỉ
46 Chương 46: Vui vẻ hiếm hoi
47 Chương 47: Của tôi
48 Chương 48: Tính chiếm hữu cao
49 Chương 49: Uy hiếp (1)
50 Chương 50: Uy hiếp (2)
51 Chương 51: Dày vò
52 Chương 52: Lo lắng
53 Chương 53: Chạy trốn (1)
54 Chương 54: Chạy trốn (2)
55 Chương 55: Dở trò đồi bại
56 Chương 56: Làm nhục
57 Chương 57: Đau đớn tận cùng
58 Chương 58: Thủ đoạn hèn hạ
59 Chương 59: Thoả thuận
60 Chương 60: Chuyển nhà
61 Chương 61: Đau đến mức nhập viện
62 Chương 62: Tình nhân chính thức
63 Chương 63: Bữa cơm đầu năm
64 Chương 64: Chống đối
65 Chương 65: Quan hệ không chính đáng
66 Chương 66: Người cũ hội ngộ
67 Chương 67: Đấu đá ngầm
68 Chương 68: Lý do thật sự
69 Chương 69: Cảm xúc lẫn lộn
70 Chương 70: Hãm hại
71 Chương 71: Giải thích rõ ràng
72 Chương 72: Rắn độc thảo mai
73 Chương 73: Người tung kẻ hứng
74 Chương 74: Kế hoạch trả thù
75 Chương 75: Gặp lại
76 Chương 76: Âm thầm bảo vệ
77 Chương 77: Ghen tức
78 Chương 78: Bảo mẫu kiêm tình nhân
79 Chương 79: Luật lệ
80 Chương 80: Địa ngục
81 Chương 81: Tức nước vỡ bờ
82 Chương 82: Chống trả
83 Chương 83: Nhất quyết không xin lỗi
84 Chương 84: Chống đối
85 Chương 85: Đều vì em
86 Chương 86: Chân tình
87 Chương 87: Không buông tay
88 Chương 88: Xích mích lớn dần
89 Chương 89: Quyết liệt chống đối
90 Chương 90: Không ngừng tổn thương
91 Chương 91: Chiếm đoạt
92 Chương 92: Cuộc chiến của hai người đàn ông
93 Chương 93: Tình yêu?
94 Chương 94: Cạnh tranh
95 Chương 95: Khi nào kết hôn
96 Chương 96: Niềm vui nỗi buồn
97 Chương 97: Sảy thai
98 Chương 98: Không chấp nhận
99 Chương 99: Bảo vệ đứa trẻ
100 Chương 100: Không có tư cách
101 Chương 101: Sống trong lo lắng
102 Chương 102: Phát hiện
103 Chương 103: Ép buộc
104 Chương 104: Đổ oan
105 Chương 105: Giam cầm
106 Chương 106: Gánh chịu đau khổ
107 Chương 107: Đứa trẻ không còn
108 Chương 108: Sự thật năm xưa
109 Chương 109: Hôn lễ
110 Chương 110: Vạch trần
111 Chương 111: Không thể cứu
112 Chương 112: Bộ mặt thật
113 Chương 113: Hết cách cứu vãn
114 Chương 114: Hai đứa trẻ vô tội
115 Chương 115: Độc tố phát tác
116 Chương 116: Chờ chết
117 Chương 117: Hối hận muộn màng
118 Chương 118: Đánh mất
119 Chương 119: Ngoại truyện 1
120 Chương 120: Ngoại truyện 2
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: Tội danh giết người
2
Chương 2: Không tin tưởng
3
Chương 3: Chịu tội mười năm
4
Chương 4: Cuộc sống khổ sở
5
Chương 5: Vất vả tìm việc
6
Chương 6: Hầu rượu
7
Chương 7: Gặp lại
8
Chương 8: Tàn nhẫn
9
Chương 9: Hèn hạ
10
Chương 10: Cá chết rách lưới
11
Chương 11: Nổi giận
12
Chương 12: Vị khách đặc biệt
13
Chương 13: Hành động ái muội
14
Chương 14: Dâng tặng
15
Chương 15: Người quen cũ
16
Chương 16: Phối hợp ăn ý
17
Chương 17: Bảo vệ
18
Chương 18: Xử lý
19
Chương 19: Trêu chọc
20
Chương 20: Bình yên trước giông bão (1)
21
Chương 21: Bình yên trước giông bão(2)
22
Chương 22: Bình yên trước giông bão (3)
23
Chương 23: Người quen cũ
24
Chương 24: Say rượu
25
Chương 25: Phát điên
26
Chương 26: Ép buộc
27
Chương 27: Chỉ là khởi đầu
28
Chương 28: Sóng gió ập đến (1)
29
Chương 29: Sóng gió ập đến (2)
30
Chương 30: Sóng gió ập đến (3)
31
Chương 31: Tin tưởng tuyệt đối
32
Chương 32: Dịu dàng
33
Chương 33: Khó khăn
34
Chương 34: Trẻ con
35
Chương 35: Anh nuôi em
36
Chương 36: Theo đuổi
37
Chương 37: Mưu tính
38
Chương 38: Muốn làm gì?
39
Chương 39: Ghen tức
40
Chương 40: Làm tình nhân của tôi
41
Chương 41: Sự tự tin
42
Chương 42: Lần hai phát sinh quan hệ
43
Chương 43: Nỗi đau giằng xé
44
Chương 44: Bị cảm
45
Chương 45: Vô sỉ
46
Chương 46: Vui vẻ hiếm hoi
47
Chương 47: Của tôi
48
Chương 48: Tính chiếm hữu cao
49
Chương 49: Uy hiếp (1)
50
Chương 50: Uy hiếp (2)
51
Chương 51: Dày vò
52
Chương 52: Lo lắng
53
Chương 53: Chạy trốn (1)
54
Chương 54: Chạy trốn (2)
55
Chương 55: Dở trò đồi bại
56
Chương 56: Làm nhục
57
Chương 57: Đau đớn tận cùng
58
Chương 58: Thủ đoạn hèn hạ
59
Chương 59: Thoả thuận
60
Chương 60: Chuyển nhà
61
Chương 61: Đau đến mức nhập viện
62
Chương 62: Tình nhân chính thức
63
Chương 63: Bữa cơm đầu năm
64
Chương 64: Chống đối
65
Chương 65: Quan hệ không chính đáng
66
Chương 66: Người cũ hội ngộ
67
Chương 67: Đấu đá ngầm
68
Chương 68: Lý do thật sự
69
Chương 69: Cảm xúc lẫn lộn
70
Chương 70: Hãm hại
71
Chương 71: Giải thích rõ ràng
72
Chương 72: Rắn độc thảo mai
73
Chương 73: Người tung kẻ hứng
74
Chương 74: Kế hoạch trả thù
75
Chương 75: Gặp lại
76
Chương 76: Âm thầm bảo vệ
77
Chương 77: Ghen tức
78
Chương 78: Bảo mẫu kiêm tình nhân
79
Chương 79: Luật lệ
80
Chương 80: Địa ngục
81
Chương 81: Tức nước vỡ bờ
82
Chương 82: Chống trả
83
Chương 83: Nhất quyết không xin lỗi
84
Chương 84: Chống đối
85
Chương 85: Đều vì em
86
Chương 86: Chân tình
87
Chương 87: Không buông tay
88
Chương 88: Xích mích lớn dần
89
Chương 89: Quyết liệt chống đối
90
Chương 90: Không ngừng tổn thương
91
Chương 91: Chiếm đoạt
92
Chương 92: Cuộc chiến của hai người đàn ông
93
Chương 93: Tình yêu?
94
Chương 94: Cạnh tranh
95
Chương 95: Khi nào kết hôn
96
Chương 96: Niềm vui nỗi buồn
97
Chương 97: Sảy thai
98
Chương 98: Không chấp nhận
99
Chương 99: Bảo vệ đứa trẻ
100
Chương 100: Không có tư cách
101
Chương 101: Sống trong lo lắng
102
Chương 102: Phát hiện
103
Chương 103: Ép buộc
104
Chương 104: Đổ oan
105
Chương 105: Giam cầm
106
Chương 106: Gánh chịu đau khổ
107
Chương 107: Đứa trẻ không còn
108
Chương 108: Sự thật năm xưa
109
Chương 109: Hôn lễ
110
Chương 110: Vạch trần
111
Chương 111: Không thể cứu
112
Chương 112: Bộ mặt thật
113
Chương 113: Hết cách cứu vãn
114
Chương 114: Hai đứa trẻ vô tội
115
Chương 115: Độc tố phát tác
116
Chương 116: Chờ chết
117
Chương 117: Hối hận muộn màng
118
Chương 118: Đánh mất
119
Chương 119: Ngoại truyện 1
120
Chương 120: Ngoại truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play