Đánh Mất Em
"Nói đi, tại sao cô lại giết chết Vy Vy?"
"Em không có, em không có làm, em không hề giết cô ấy! Xin anh, hãy tin em đi!"
"Còn dám xảo biện à? Chính mắt tôi nhìn thấy mà cô còn dám nói dối hay sao?"
Giữa một căn phòng rộng lớn, sang trọng, một người đàn ông đang khoác trên mình bộ âu phục sang trọng, thế nhưng ánh mắt của người đàn ông đó lộ rõ sự căm phẫn tột độ. Cánh tay của hắn ta dùng sức siết chặt lấy cổ của người con gái đang nức nở thành tiếng, cả người ngã khuỵu xuống sàn nhà kia.
Bạch Cẩn Phàm đôi mắt sắc lạnh, vài tia máu đỏ hằn lên sâu trong đôi mắt của hắn. Ngọn lửa đang bùng cháy đã hoàn toàn thiêu rụi hết toàn bộ lý trí của người đàn ông này. Hắn tức giận, phải nói là cực kì tức giận. Bạch Cẩn Phàm làm việc trên thương trường bao nhiêu lâu nay, chưa một ai nhìn thấy hắn phát điên lên như thế.
Cánh tay của hắn càng lúc càng siết mạnh lấy chiếc cổ xinh đẹp của người con gái gương mặt đã ướt đẫm lệ kia, mặc cho người con gái ấy đáng thương đến cỡ nào, Bạch Cẩn Phàm cũng nhất định không chịu buông tha cho cô. Từng lời từng lời thốt ra đều mang theo sự giận dữ tột độ, "Bạch Sở Sở, trước đây gia đình tôi đối xử không tốt với cô hay sao? Vậy mà cô dám ra tay giết chết Vy Vy như thế?"
Bạch Sở Sở liên tục lắc đầu, khóe môi của cô hơi mấp máy không thốt ra được thành tiếng. Nước mắt cứ lã chã rơi xuống làm cho khuôn mặt của cô trở nên ướt đẫm lệ. Từng cơn ho dữ dội cứ liên tục ập đến. Bạch Cẩn Phàm dường như muốn bóp chết cô luôn vậy. Cô muốn lên tiếng, muốn giải thích, nhưng lại không thể nói thành lời.
Bạch Sở Sở cố gắng dùng chút sức lực của mình để đẩy Bạch Cẩn Phàm ra, "Anh à, em khó thở, tha cho em đi!" Từng âm thanh đau đớn phát ra một cách khó khăn, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt của người con gái ấy. Bạch Sở Sở thều thào van xin, "Anh Cẩn Phàm, em không làm, em thật sự không làm mà. Xin anh buông tha cho em đi!"
Bạch Cẩn Phàm hừ lạnh một tiếng, càng nhìn thấy Bạch Sở Sở bày ra cái bộ dạng như vậy, hắn lại càng khinh bỉ, "Anh Cẩn Phàm sao? Tôi với cô trở nên thân thiết từ khi nào thế?" Bạch Cẩn Phàm tức giận mất hết khống chế, cánh tay nổi đầy gân xanh kia của hắn một lúc càng siết chặt lấy cổ của Bạch Sở Sở.
Bạch Sở Sở thấy mình sắp bị người ta bóp chết rồi, nhưng lúc này cô lại không có cách nào để phản kháng cả. Hai chân, hai tay đều như bị người ta chặt đứt hoàn toàn khỏi người của mình vậy, không cách nào cử động được.
Đúng lúc tưởng rằng bản thân mình sẽ chết, thì Bạch Cẩn Phàm lại buông Bạch Sở Sở ra. Hắn đẩy mạnh cả người của cô, khiến cho Bạch Sở Sở đau đớn nằm lụi xơ ở trên sàn nhà. Gương mặt của cô áp xuống nền đất lạnh giá ấy, nước mắt cứ tuôn ra như mưa khiến cho sàn nhà nhanh chóng bị nước mắt làm cho ướt đẫm.
Thân ảnh cao lớn của Bạch Cẩn Phàm sừng sững đứng ở trên cao, đôi mắt sắc bén như chim ưng, toàn thân toát ra khí thế lạnh lẽo khiến cho người ta phải run sợ. Trong đôi mắt của người đàn ông này lộ ra tia lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn nhìn chằm chằm người con gái đang đau đớn quằn quại ở trên sàn nhà rét buốt ấy, trên người của cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng, hai bàn tay thì dính đầy máu tươi. Không chỉ tay, cả chiếc váy màu trắng mà cô đang mặc ở trên người cũng thế, khắp nơi đều là một màu đỏ của máu.
"Bạch Sở Sở, dù không có quan hệ ruột thịt nhưng chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, vậy mà cô sao có thể ra tay độc ác giết chết Vy Vy, người chuẩn bị trở thành chị dâu của cô chứ?" Bạch Cẩn Phàm cũng rất muốn biết, tại sao người phụ nữ này lại dám làm như vậy. Dù sao Bạch Sở Sở cũng được một tay hắn nuôi nấng, vậy mà người phụ nữ ấy lại dám làm ra chuyện này.
Bạch Sở Sở vật vã ngồi dậy, cô liên tục thở hồng hộc, đôi mắt đẫm lệ đỏ hoe nhìn lên thân ảnh cao lớn của người đàn ông này. Hai cánh tay của cô bất giác siết chặt lấy chiếc váy dính đầy máu ở trên người mình, không kìm được mà rơi nước mắt.
Trái tim trong lồng ngực của Bạch Sở Sở như là bị ai đó bóp nghẹt lại, đau đến mức không tưởng. Ngay cả bị hàng vạn con dao găm vào trong tim cũng không đau bằng những tổn thương, những tội danh mà Bạch Cẩn Phàm gán cho cô. Bạch Sở Sở khóc nấc lên, tiếng khóc thật thê lương vang lên giữa gian phòng lạnh lẽo ấy, khiến cho người ta thật xót xa cho cô gái đáng thương ấy.
Khoé môi của Bạch Sở Sở hơi mấp máy, "Anh, em thật sự không làm, em không giết người mà! Chúng ta lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ anh lại không thể tin em hay sao?" Thanh âm đau đớn như muốn chất vấn người đàn ông kia.
Bạch Cẩn Phàm cong môi, tuy nhiên, sự tức giận ở trên gương mặt hắn vẫn không hề nguôi đi một chút nào cả, "Tin? Tôi lấy gì để tin cô? Chính mắt tôi đã nhìn thấy cô giết Vy Vy, cô còn dám cãi hay sao?" Hắn ta ngồi xuống, dùng tay siết mạnh lấy chiếc cằm xinh đẹp kia của Sở Sở, ép đôi mắt đẫm lệ kia của người con gái phải nhìn thẳng vào trong đôi mắt đen láy của hắn.
Anh Cẩn Phàm, thật sự không phải là em!
Em thật sự không hề giết người!
Em không hề giết chị Vy Vy, sao anh lại có thể nghi ngờ em như thế? Chúng ta lớn lên cùng nhau, em là người như thế nào chắc chắn anh phải là người biết rõ nhất chứ? Anh một tay nuôi em trưởng thành, nhưng sao anh lại giống hệt như những người ngoài kia, đều một mực định tội em như thế?
Bạch Sở Sở thật sự muốn gào thét lên, cô rất muốn nói rằng, mọi chuyện không phải là do cô làm, cô không hề biết chuyện gì xảy ra cả. Nhưng sao cổ họng của cô lại bị thứ gì chặn lại như thế này? Lời nói chuẩn bị bật ra lên đến cổ họng lại nghẹn ứ, không nói lên lời.
Cô và Bạch Cẩn Phàm cùng là con của nhà họ Bạch, nhưng hai người khác nhau đó chính là, Bạch Cẩn Phàm là con ruột, Bạch Sở Sở là con nuôi. Năm mười tuổi, Bạch Sở Sở bị cha mẹ bỏ rơi, vứt ra ngoài đầu đường xó chợ, chịu đói chịu rét nhiều ngày. Thật may mắn, lúc ấy, Bạch Sở Sở gặp được cha mẹ của Bạch Cẩn Phàm, hai người họ tốt bụng đưa cô về nhà nuôi.
Từ đó, Bạch Cẩn Phàm trở thành anh hai của cô, hắn một tay nuôi lớn đứa em gái này. Bạch Sở Sở vô cùng được yêu thương, cô sống trong sự bảo bọc của mọi người, đặc biệt là anh trai, kể từ đó đã sinh ra lệ thuộc. Cô đã lệ thuộc quá nhiều vào Bạch Cẩn Phàm, lúc nào cũng quấn lấy hắn.
Cho nên khi biết được Bạch Cẩn Phàm có bạn gái, Bạch Sở Sở đã đau khổ như thế nào. Bạch Cẩn Phàm luôn coi cô là em gái của mình, thế nhưng hắn ta đâu có biết rằng Bạch Sở Sở đã yêu hắn từ lâu rồi. Khi Bạch Cẩn Phàm đưa bạn gái, hay nói đúng hơn chính là vợ sắp cưới, Sở Sở đã khóc lóc rất dữ dội, cô còn bắt hắn phải chia tay với bạn gái.
Bạch Cẩn Phàm dỗ dành mãi không được, hắn bực đến phát cáu. Đó là lần đầu tiên hắn nổi giận với Sở Sở. Cô vì quá sợ hãi, cô rất sợ mỗi khi Bạch Cẩn Phàm tức giận, chỉ có thể ngậm ngùi giữ im lặng, chấp nhận chịu đau đớn.
Nhưng có lẽ, Bạch Cẩn Phàm yêu cô gái tên Vy Vy kia rất nhiều. Hắn săn sóc, ôn nhu, dịu dàng còn hơn cả với Sở Sở trước đây nữa. Chính vì thế, Sở Sở thật sự rất ghen tị khi nhìn người mình yêu yêu thương người con gái khác ngay khi ở trước mặt của mình như thế. Những lúc ấy, cô chỉ có thể cúi gằm mặt xuống, che đi những giọt nước mắt cứ liên tục chảy ra nơi hốc mắt đỏ hoe của mình.
Nhưng phải công nhận một điều rằng, người con gái tên Vy Vy kia là một cô gái ngoan hiền, nết na, Sở Sở cũng rất thích cô ấy. Ngay cả cha mẹ cũng vô cùng vừa lòng, hận không thể cưới cô gái này về làm con dâu mình ngay lập tức.
Trong buổi lễ đính hôn của Bạch Cẩn Phàm và Vy Vy, một biến cố đã xảy ra. Trước giờ đính hôn, cô gái tên Vy Vy kia biến đâu mất, làm cho mọi người nhốn nháo lên đi tìm. Đặc biệt là Bạch Cẩn Phàm, hắn không thể nào không cảm thấy lo lắng cho được.
Lúc ấy, hắn ghì chặt lấy cánh tay của Sở Sở, "Sở Sở, không biết cô ấy có xảy ra chuyện gì hay không nữa? Trong lòng anh cứ thấy rất bất an, lo lắng, khó chịu. Không thể chịu nổi."
Nhìn Bạch Cẩn Phàm lo lắng cho một người con gái khác như thế, làm sao Sở Sở lại không đau lòng cho được. Nhưng cô phải cắn chặt răng mà chịu đựng cơn đau đang ăn mòn bản thân mình kia, nhẹ nhàng vỗ tay lên vai của Bạch Cẩn Phàm, "Chắc không sao đâu anh, mọi người đã chia nhau ra đi tìm rồi, anh không cần phải quá lo lắng. Em tin chị ấy sẽ không gặp chuyện gì đâu."
"Mong là như vậy!" Bạch Cẩn Phàm liên tục trấn an bản thân của mình.
"Anh ở đây đợi tin tức nha, để em đi tìm phụ mọi người!" Bạch Cẩn Phàm gật đầu, sau đó Bạch Sở Sở nhanh chóng chạy đi tìm người.
Lạ thật!
Cô đã đi tìm khắp mọi nơi rồi, sao lại không thấy cho được cơ chứ? Người này rốt cuộc là đi đâu rồi?
Bạch Sở Sở lần mò mọi ngõ ngách nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của cô gái tên Vy Vy kia. Đến chỗ gầm cầu thang, cô nghe thấy có một tiếng gì đó rất kì lạ, tò mò tiến lại gần. Nhưng dường như đã có người đánh cô từ phía sau làm cho Sở Sở bất tỉnh nhân sự.
Khi cô tỉnh lại, đầu óc mơ màng, Sở Sở nhìn thấy cả người mình đột nhiên dính đầy máu tươi, trên tay của mình còn đang cầm một con dao sắc nhọn đầy máu. Đặc biệt, nhìn sang bên cạnh, cả người của Vy Vy chảy ra đầy máu, cô hoảng hốt đưa tay chạm vào mũi, không còn hơi thở nữa.
Bạch Sở Sở quá hoảng sợ, cô kêu toáng lên, "A a a a a a a a a a a a a."
Updated 38 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Chúc mừng truyện mới tiếp nek. Cốt truyện này quen ghê, mong nư9 ko đi theo lối mòn cũ, ko phải cứ bị tổn thương là tha thứ là quay về bên nhau coi như chưa từng có chuyện gì/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-01-11
0