"Mời họ vào đây."
Rất nhanh chóng, mấy vị cảnh sát kia được người giúp việc dẫn lên đây. Nhìn thấy Bạch Cẩn Phàm, bọn họ cúi đầu chào một tiếng rồi giơ ra một tấm ảnh, "Xin chào, chúng tôi là cảnh sát đến đây để điều tra vụ án giết người vừa mới xảy ra."
Bạch Cẩn Phàm gật đầu, ngón tay chỉ thẳng vào mặt của Bạch Sở Sở, "Không cần phải điều tra, hung thủ giết người chính là cô ta, mấy người mau đưa cô ta về đồn đi."
Bạch Sở Sở rùng mình trước lời định tội kia của Bạch Cẩn Phàm, trái tim như bị ai đó cào nát ra vậy. Bạch Cẩn Phàm, sao anh lại làm như vậy với em?
Bạch Cẩn Phàm liếc nhìn mấy tên cảnh sát kia, lạnh lùng lên tiếng, "Mấy người còn đứng đấy làm gì, còn không nhanh chóng bắt lấy cô ta đi."
Người đàn ông như Bạch Cẩn Phàm là một người cực kì thiếu kiên nhẫn, hắn đứng nhìn mấy tên cảnh sát cứ im lặng nhìn về phía của Bạch Sở Sở mà chẳng chịu nhúc nhích làm cho hắn vô cùng là khó chịu. Không phải bọn họ đã đến đây để điều tra hung thủ hay sao? Bây giờ Bạch Cẩn Phàm chỉ thẳng vào khuôn mặt của hung thủ mà chẳng có kẻ nào dám tiến lại gần.
Bạch Sở Sở lại càng thêm hoảng sợ hơn. Lần này Bạch Cẩn Phàm kiên quyết không thèm tin lời của cô, hắn xem những lời nói của Sở Sở như gió thoảng bên tai của mình. Người đàn ông này một mực định tội của cô trong khi hắn ta chưa điều tra ra được điều gì cả.
Mấy tên cảnh sát kia nhìn Bạch Cẩn Phàm đích danh chỉ tội Bạch Sở Sở. Ban đầu bọn họ đúng là không thể nào tin được. Một cô gái yếu ớt như thế này làm sao có thể xuống tay giết người được cơ chứ? Nhưng Bạch thiếu đã khẳng định người này là hung thủ rồi, bọn họ thật không biết phải làm sao đây? Tiến thoái lưỡng nan, đứng giữa hai bên như vậy thật sự là bất lực.
Bạch Sở Sở nước mắt dàn dụa, hai hàng mi cong vút trở nên ướt đẫm một mảng, hai mắt sưng húp lên vì khóc quá nhiều. Cô vô lực bò lại chỗ Bạch Cẩn Phàm đang đứng, những ngón tay yếu ớt run rẩy bám vào ống quần của hắn, thanh âm đau đớn đến xé lòng, "Anh à, em thật sự không có giết người! Em thật không có làm như vậy mà! Xin anh đừng kêu họ bắt em!"
Bạch Cẩn Phàm hừ lạnh một tiếng, hắn vô tình hất chân ra, đạp lên người của Bạch Sở Sở một cái, ánh mắt đỏ ngầu đã bị ngọn lửa tức giận hoàn toàn thiêu đốt, "Cút! Mau tránh xa tôi ra! Đừng đem đôi bàn tay dính máu của Vy Vy chạm vào người của tôi. Bạch Sở Sở, cô thật làm tôi cảm thấy ghê tởm!" Bạch Cẩn Phàm chẳng coi ai ra gì, cứ thế lạnh lùng nói ra những lời nói tàn nhẫn ấy.
Nhưng hắn ta lại đâu hề biết rằng những lời nói ấy của mình đã vô tình khiến cho người con gái kia tổn thương đến mức độ nào!
Cả người của Bạch Sở Sở đau đớn dữ dội, cô nằm vật vã ở trên sàn nhà, nước mắt cứ lã chã rơi xuống làm cho khuôn mặt xinh đẹp ấy của người con gái trở nên ướt đẫm lệ. Cơn đau từng cơn từng cơn cứ dữ dội ập đến như những con sóng vỗ ngoài biển kia, ào ào xô đến, thậm chí là một cách bất chợt thay nhau dày vò trái tim của Bạch Sở Sở.
Đôi mắt của người con gái dâng lên một tầng sương mỏng, hai mắt lim dim nhìn người đàn ông cao to sừng sững đang đứng nhìn cô với một ánh mắt vô cùng lạnh lẽo kia. Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má của người con gái, những giọt nước mắt mang theo bao nhiêu là nỗi đau, bao nhiêu là bi oan, muốn giải thích nhưng không một ai tin tưởng của Bạch Sở Sở.
Cô có thể nhìn thấy, trái tim của mình đang từng chút từng chút một nứt ra thành từng mảnh. Máu đỏ cứ thế rỉ ra, lồng ngực tức đến nỗi Sở Sở hô hấp cũng khó khăn. Một cơn đau âm ỉ cứ liên tục xoáy vào trong trái tim của cô, nó không ngừng ăn mòn trái tim hay cả da thịt của cô nữa.
Tại sao?
Tại sao Bạch Cẩn Phàm lại chẳng thèm nghe cô giải thích?
Mười mấy năm sống chung, vậy mà Bạch Sở Sở lại chẳng bằng một người phụ nữ mà hắn quen được mấy tháng ư?
Mấy tên cảnh sát kia cứ đứng đó, bọn họ khó xử không biết phải xử lý chuyện này như thế nào nữa? Một tên theo lời đi ra ngoài gọi điện thoại cho ai đó, những tên còn lại ở đó, bọn họ liên tục liếc mắt nhìn nhau rồi liếc mắt nhìn khuôn mặt lạnh như băng kia của Bạch Cẩn Phàm. Mấy người bọn họ vốn muốn lên tiếng nói, nhưng lại sợ làm cho Bạch Cẩn Phàm nổi giận. Bọn họ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, chẳng kẻ nào dám mở miệng nói chuyện cả.
"Mấy người còn đứng đó đến khi nào nữa? Còn không mau đưa cô ta về đồn giải quyết đi, mấy người là cảnh sát vậy mà muốn để cho hung thủ giết người ung dung ở ngoài vòng pháp luật hả? Có cần tôi gọi điện thoại cho cục trưởng cục cảnh sát để kể về hành vi của mấy người hay không?" Bạch Cẩn Phàm liếc nhìn mấy tên vệ sĩ kia, hắn luôn miệng nhắc nhở bọn họ phải bắt lấy Bạch Sở Sở, không thể để cho hung thủ giết người tự do ung dung ngoài vòng pháp luật được.
Bạch Cẩn Phàm cũng chẳng phải là kẻ chính nhân quân tử gì, từ trước đến nay hắn cũng chả phải người như thế. Chỉ cần đụng đến người của hắn, Bạch Cẩn Phàm sẵn sàng dùng quyền lực ở trong tay của mình để khiến cho kẻ to gan đó thân tàn ma dại.
Mấy tên cảnh sát kia lập tức rùng mình, Bạch Cẩn Phàm chính là đang đe doạ bọn họ, nếu không bắt Bạch Sở Sở, không bắt người con gái ấy phải chịu sự trừng trị của pháp luật thì nhất định công việc ở trong tay bọn họ không thể giữ được nữa. Hơn nữa, Bạch Cẩn Phàm cũng đã cung cấp toàn bộ những bằng chứng có liên quan đến cái chết của cô gái tên Vy Vy kia rồi, tất cả mọi bằng chứng đều đang gây bất lợi cho Bạch Sở Sở, bọn họ cho dù có không muốn bắt cũng không được.
"Dạ, chúng tôi biết mình phải làm những gì, mong Bạch thiếu gia đây hãy yên tâm!" Mấy tên cảnh sát kia cúi đầu vô cùng khép nép, sau đó bọn họ từng người từng người bước lại gần chỗ của Bạch Sở Sở đang hoảng sợ kia.
Toàn thân của Bạch Sở Sở bỗng nhiên run lên, cô theo bản năng của mình lùi về phía sau, hai mắt trợn tròn nhìn những người đàn ông đang mặc trang phục cảnh sát từng bước lại gần mình kia. Sở Sở quá sợ hãi, thanh âm run rẩy gào lên giữa căn phòng, "Mấy người đừng có lại đây……. Tôi không giết người… Mấy người tránh xa tôi ra….. Tôi không có giết người!"
Thế nhưng, những tên cảnh sát kia nào có nghe cơ chứ.
"Bạch Sở Sở, chúng tôi tình nghi cô chính là thủ phạm hại chết vị hôn phu của Bạch thiếu đây. Mời cô theo chúng tôi về đồn lấy lời khai. Cô có quyền giữ im lặng cho đến khi đứng trước toà." Một tên cảnh sát lại gần chỗ của Bạch Sở Sở, hắn định bắt lấy cô.
Sở Sở giật mình, cô hoảng hốt đẩy cả người mình lùi về phía sau, tay chân khua loạn xạ, "Không! Tôi vốn không giết người, tôi không phạm tội gì, các người có quyền gì mà bắt tôi cơ chứ?" Bạch Sở Sở cô rõ ràng không hề làm sai chuyện gì, sao cô phải đi theo bọn họ? Cảnh sát có quyền gì mà bắt cô cơ chứ?
Thế nhưng, hai tay đang khua khua kia của Bạch Sở Sở rất nhanh chóng đã bị một tên cảnh sát bắt được, "Thưa cô, mong cô hợp tác theo chúng tôi về đồn! Tôi khuyên cô đừng nên chống cự, như thế sẽ không tốt cho bản thân của cô đâu." Rất nhanh, chiếc còng số tám đã trói lấy hai cánh tay đang liên tục run rẩy kia của Bạch Sở Sở.
Bạch Sở Sở hốt hoảng, cả người của cô như lên cơn co giật vậy, "Thả tôi ra, mấy người có quyền gì mà bắt tôi, mau thả tôi ra!" Cô bị những tên cảnh sát kia giữ lấy, không cho phép phản kháng hay là có cơ hội bỏ chạy.
Không!
Cô không làm gì sai, sao cô phải theo bọn họ về đồn chứ? Bạch Sở Sở không muốn ngồi tù, năm nay cô mới hai mươi tuổi, cô không thể ngồi tù được.
Tiếng thét đau đớn thê lương của người con gái cứ thế thốt ra. Giữa một bầu không gian tối tăm, cô đơn lạnh lẽo bị bao phủ bởi một màu của bóng tối, duy chỉ có một chút ánh đèn phảng phất ở bên ngoài. Giữa không gian ấy, tiếng nức nở tuyệt vọng của Bạch Sở Sở nghe đau đớn đến thấu tâm can.
Bạch Sở Sở cố tình trụ chân của mình lại, thế nhưng những tên cảnh sát kia lại lôi cô đi xềnh xệch, không quan tâm đến việc Bạch Sở Sở đang đau ra sao. Cô càng không muốn đi, bọn họ càng ép cô đi!
Bạch Sở Sở quay đầu nhìn người đàn ông đang im lặng đứng ở kia, "Bạch Cẩn Phàm, em không giết người. Em xin anh, xin anh bảo bọn họ thả em ra đi mà!" Từng tiếng khẩn cầu tha thiết của Bạch Sở Sở hoà chung với nỗi đau đớn bị chính người đàn ông mình yêu nhất không tin tưởng, nhưng cô vẫn hy vọng, hy vọng Bạch Cẩn Phàm sẽ tin mình.
Thế nhưng, người đàn ông lãnh khốc ấy vẫn im lặng đứng đó, hai tay khoanh trước ngực. Bạch Cẩn Phàm cứ thế trơ mắt nhìn Bạch Sở Sở bị những tên cảnh sát kia kéo đi một cách tàn nhẫn.
Cuối cùng, Bạch Sở Sở bị tống vào trong tù, cô phải chịu mức án phạt mười năm tù giam vì tội cố ý giết người. Toàn bộ bằng chứng đều gây bất lợi cho cô, không những thế, Bạch Cẩn Phàm lợi dụng toàn bộ quyền lực ở trong tay của mình để khiến cho hạn tù của Bạch Sở Sở kéo dài thêm.
Hại chết người con gái hắn yêu, tất nhiên phải trả một cái giá thật đắt rồi!
Bạch Sở Sở đã mấy lần nộp đơn kháng cáo, nhưng lần nào cũng bị toà án bác bỏ. Không những thế, lại chẳng có một luật sư nào chịu tiếp nhận một thân chủ giống như cô cả! Một phần là vì không có tiền, và hơn thế nữa, bọn họ cực kỳ sợ thế lực ở trong tay của Bạch Cẩn Phàm!
Kháng cáo vô hiệu, Bạch Sở Sở chỉ có thể cắn răng chịu nỗi oan ức mà vùi dập tuổi xuân của mình ở trong tù mười năm liền!
Updated 38 Episodes
Comments