Chương 2: Kết hôn với tôi

Ở hành lang bệnh viện, đứa bé không khóc. Nó ngồi rất ngay ngắn trên ghế dài, hai bàn tay nhỏ siết chặt, giống như sợ buông ra thì cả thế giới sẽ sụp xuống.

Khi thấy Khinh Vũ bước ra, bé con lập tức đứng bật dậy.

“Mẹ Tiểu Vũ…” Giọng bé run run, ánh mắt long lanh nhìn cô “Mẹ con… đâu rồi?”

Khinh Vũ quỳ xuống trước mặt đứa trẻ.

Cô mở tay, kéo nó vào lòng. Cánh tay cô siết chặt, như thể chỉ cần buông ra một chút thôi, thế giới sẽ sụp đổ.

“Mẹ con…” Cô hít sâu “Ngủ rồi.”

Đứa bé im lặng một lúc. Rồi òa khóc.

Khinh Vũ nhắm mắt, ôm chặt lấy đứa bé, để tiếng khóc nhỏ bé ấy vỡ tan trong ngực mình.

“Từ hôm nay… mẹ sẽ ở bên con.”

Trong vòng tay cô, đứa bé khẽ gật đầu, tiếng khóc dần nhỏ đi, siết chặt áo cô như sợ bị bỏ lại.

Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rất rõ.

Từ giây phút này trở đi, cô không chỉ là Lâm Khinh Vũ nữa.

Cô là người giữ lời hứa cuối cùng của một sinh mệnh.

Khinh Vũ đưa đứa bé về căn hộ riêng, cũng liên lạc với bên tổ chức tang lễ chuẩn bị đám tang đưa tiễn bạn mình an nghỉ. Vì Phương Mặc là trẻ mồ côi nên người thân duy nhất của cô ấy bây giờ chỉ có mình cô.

Bạn bè của Phương Mặc vốn rất ít, Khinh Vũ chỉ mất một buổi sáng đã báo tin buồn đến tất cả.

Buổi sáng hôm đó, Khinh Vũ đứng rất lâu trước cửa sổ.

Thành phố vẫn thức dậy như mọi ngày. Xe cộ, biển quảng cáo, ánh đèn LED chưa kịp tắt. Không ai biết trong căn hộ tầng mười tám này, một người vừa mất đi bạn thân, vừa nhận về một sinh mệnh không thuộc về mình, nhưng từ nay, là trách nhiệm của mình.

Đứa bé vẫn còn ngủ.

Nó cuộn người trong chăn, lông mày hơi nhíu lại, như đang mơ một giấc mơ không trọn vẹn. Trên bàn cạnh giường, con gấu bông cũ của Phương Mặc được đặt ngay ngắn.

Khinh Vũ kéo chăn lên cao thêm một chút.

Cô nhìn đứa trẻ rất lâu, rồi khẽ nói, như nói với chính mình:

“Mẹ nhất định sẽ bảo vệ con chu toàn.”

Tang lễ diễn ra trong bầu không khí trầm lặng phảng phất nỗi buồn cùng chua xót. Mỗi người đến viếng thăm đều đứng lặng nhìn đứa bé mới chỉ năm đến sáu tuổi đã phải mồ côi cả cha lẫn mẹ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Khinh Vũ đứng bên cạnh thi thoảng lại liếc nhìn cậu bé, dáng vẻ đơn độc lại ngoan ngoãn khiến người ta không khỏi thương xót.

Cậu bé cứ đứng đó, đứng nhìn di ảnh của mẹ mình, không khóc cũng không nháo, trên tay vẫn ôm chặt con gấu bông cũ.

Một người đàn ông sau khi đặt bó hoa cúc xuống, quay đầu nhìn về phía cậu bé. Dáng người cao thẳng, khoác áo măng tô màu đen, ánh đèn rọi xuống gương mặt góc cạnh, lạnh lùng đến mức xa cách.

Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, cô nhận ra anh ngay lập tức.

Tạ Quân Dạ.

Ảnh đế mười hai năm liền, cái tên đứng trên đỉnh cao của giới giải trí, người mà chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến toàn bộ ống kính chĩa về phía mình.

Nhưng lúc này, anh đứng đó, không có trợ lý, không có vệ sĩ, chỉ là một người đàn ông vừa mất đi người thân.

“Tôi là Tạ Quân Dạ,” Anh nói, ánh mắt dừng trên đứa bé, dịu đi rất nhiều “Ba của thằng bé… là bạn tôi.”

Cô không ngờ, người bạn đời của Phương Mặc, người từng được nhắc đến trong vài câu nói ngắn ngủi, lại có quan hệ với Tạ Quân Dạ.

Đứa bé ngẩng đầu lên, bước về phía anh, nhỏ giọng gọi một tiếng:

“Chú Tạ.”

Tạ Quân Dạ cúi xuống, đặt tay lên đầu thằng bé, giọng trầm nhưng vững:

“Ừ, chú đây.”

Khoảnh khắc ấy, Khinh Vũ chợt có cảm giác kỳ lạ.

Người đàn ông này… giống như một bức tường. Không phô trương, không ồn ào, nhưng chỉ cần đứng đó, mọi thứ liền có chỗ dựa.

Ánh mắt anh lướt qua cô trong tích tắc. Rất nhanh. Rồi anh quay đi, như thể chưa từng có gì.

Sau một ngày, tang lễ kết thúc, Khinh Vũ nắm tay cậu bé đứng trước mộ Phương Mặc. Cô đứng đó rất lâu, để mặc cho cơn gió lành lạnh thổi qua mái tóc khẽ bay:

“Mặc Mặc, chúc cậu và Cẩn Huy kiếp sau sẽ được sống một đời hạnh phúc bên nhau.”

Quán cà phê nằm trong con hẻm nhỏ, cửa kính mờ vì mưa.

Lúc Khinh Vũ đến vừa hay đúng giờ. Cô nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại nơi người đàn ông ngồi sát cửa sổ, trước mặt là một cốc trà đã nguội, tay đặt lên thành cốc nhưng không uống.

Ngoài kia, mưa rơi đều, không lớn, nhưng dai dẳng.

Khinh Vũ bước tới, áo khoác tối màu, vai áo lấm tấm vài giọt nước:

“Xin lỗi.” Cô nói “Tôi đến muộn một chút.”

“Không sao.” Tạ Quân Dạ đáp “Là do tôi đến sớm.”

Hai người ngồi đối diện nhau. Giữa họ là một khoảng trống rất vừa vặn, không thân mật, cũng không xa lạ.

Tạ Quân Dạ giúp cô gọi đồ uống. Anh đặt tập hồ sơ mỏng xuống bàn, nhưng chưa đẩy sang phía cô.

“Cẩn Huy từng cứu bố mẹ tôi, sau này cũng coi như là người một nhà.” Anh mở lời, giọng anh trầm, đều “Vậy nên Tạ gia cũng có một phần trách nhiệm.”

“Cẩn Huy từng nhờ tôi.” Anh nhìn thẳng vào cô “Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy để ý đến vợ con cậu ấy. Trước đây tôi có đề nghị đưa hai mẹ con Phương Mặc về Tạ gia, nhưng cô ấy không đồng ý.”

Khinh Vũ khẽ cười:

“Phương Mặc vốn không thích làm phiền người khác.”

Cô cúi mặt, chợt cảm thấy chua xót:

“Lần này cũng là bất đắc dĩ mới phải giao Cẩn Phong cho tôi.”

Một khoảng lặng rơi xuống.

Tiếng mưa gõ nhẹ lên mái hiên, đều đặn.

Anh đẩy tập hồ sơ về phía cô:

“Thủ tục nhận nuôi, còn có luật sư của Tạ Thị.”

Khinh Vũ không chạm vào, cô nói:

“Tôi đã nhờ luật sư. Tôi biết mình cần làm gì.”

“Và tôi biết em sẽ vất vả thế nào.” Anh nói

Khinh Vũ cười nhạt:

“Tôi quen rồi.”

Ánh mắt Tạ Quân Dạ trầm xuống:

“Nhưng thằng bé thì không nên quen.”

Câu nói ấy khiến không khí trong quán như chùng hẳn lại.

Khinh Vũ im lặng rất lâu, rồi cô nói:

“Anh tìm tôi hôm nay… không chỉ để nói chuyện này.”

“Đúng.” Tạ Quân Dạ đáp

Anh ngả lưng ra sau ghế, hai tay đan vào nhau, tư thế rất bình tĩnh:

“Kết hôn với tôi.”

Hot

Comments

Thượng Quan Tịch

Thượng Quan Tịch

😞

2026-03-12

1

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

anh là ảnh đế lạnh lùng đến vậy luôn

2026-01-16

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lời giao phó cuối cùng
2 Chương 2: Kết hôn với tôi
3 Chương 3: Một lời đề nghị không nhắc đến tình yêu
4 Chương 4: Ánh đèn trắng và một bờ vai rất vững
5 Chương 5: Ba người, một bữa ăn
6 Chương 6: Lời đề nghị sống chung
7 Chương 7: Dọn vào biệt thự
8 Chương 8: Bị giành vai
9 Chương 9: Bản hợp đồng
10 Chương 10: Bữa khuya
11 Chương 11: Đóng băng ngầm
12 Chương 12: Một gia tộc đủ mạnh, thì không cần diễu võ giương oai
13 Chương 13: Anh nhớ em
14 Chương 14: Vai ít đất diễn
15 Chương 15: Vai phản diện chính
16 Chương 16: Một diễn viên, hai vai diễn
17 Chương 17: Tham vọng
18 Chương 18: Ôm đùi?
19 Chương 19: Khai máy
20 Chương 20: Đến ranh giới của nhân vật
21 Chương 21: Có những thứ, không rõ ràng còn đáng sợ hơn rất nhiều
22 Chương 22: Chú út
23 Chương 23: Đi chung xe
24 Chương 24: Em cố ý phải không?
25 Chương 25: Hot search
26 Chương 26: Dựa hơi
27 Chương 27: Ép bỏ vai
28 Chương 28: Lâm Khoán Minh
29 Chương 29: Em sao rồi?
30 Chương 30: Tin đồn cướp vai
31 Chương 31: Fan gây rối
32 Chương 32: Mạnh Hoài Vũ
33 Chương 33: Chỉ là tôi không yên tâm.
34 Chương 34: Chụp poster phim
35 Chương 35: Tìm luật sư
36 Chương 36: Hủy hợp đồng
37 Chương 37: Sau ba năm, em và anh ấy sẽ ly hôn.
38 Chương 38: Lời mời gia nhập công ty mới
39 Chương 39: Anh ta có xu hướng yêu người đồng giới.
40 Chương 40: Ký hợp đồng với Dạ Thịnh
41 Chương 41: Anh ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà tôi từng gặp.
42 Chương 42: Ôm qua một lần là biết.
43 Chương 43: Cô ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà ba từng gặp.
44 Chương 44: Áp diễn (1)
45 Chương 45: Áp diễn (2)
46 Chương 46: Họp báo ra mắt (1)
47 Chương 47: Họp báo ra mắt (2)
48 Chương 48: Cảnh hôn
49 Chương 49: Đổi kịch bản
50 Chương 50: Là cô ấy không muốn công khai.
51 Chương 51: Bánh lạnh, lại còn hơi chua.
52 Chương 52: Xin lỗi, nhập vai quá.
53 Chương 53: Hay là... Em thích tôi rồi?
54 Chương 54: Quá khứ
55 Chương 55: Họp báo phim (1)
Chapter

Updated 55 Episodes

1
Chương 1: Lời giao phó cuối cùng
2
Chương 2: Kết hôn với tôi
3
Chương 3: Một lời đề nghị không nhắc đến tình yêu
4
Chương 4: Ánh đèn trắng và một bờ vai rất vững
5
Chương 5: Ba người, một bữa ăn
6
Chương 6: Lời đề nghị sống chung
7
Chương 7: Dọn vào biệt thự
8
Chương 8: Bị giành vai
9
Chương 9: Bản hợp đồng
10
Chương 10: Bữa khuya
11
Chương 11: Đóng băng ngầm
12
Chương 12: Một gia tộc đủ mạnh, thì không cần diễu võ giương oai
13
Chương 13: Anh nhớ em
14
Chương 14: Vai ít đất diễn
15
Chương 15: Vai phản diện chính
16
Chương 16: Một diễn viên, hai vai diễn
17
Chương 17: Tham vọng
18
Chương 18: Ôm đùi?
19
Chương 19: Khai máy
20
Chương 20: Đến ranh giới của nhân vật
21
Chương 21: Có những thứ, không rõ ràng còn đáng sợ hơn rất nhiều
22
Chương 22: Chú út
23
Chương 23: Đi chung xe
24
Chương 24: Em cố ý phải không?
25
Chương 25: Hot search
26
Chương 26: Dựa hơi
27
Chương 27: Ép bỏ vai
28
Chương 28: Lâm Khoán Minh
29
Chương 29: Em sao rồi?
30
Chương 30: Tin đồn cướp vai
31
Chương 31: Fan gây rối
32
Chương 32: Mạnh Hoài Vũ
33
Chương 33: Chỉ là tôi không yên tâm.
34
Chương 34: Chụp poster phim
35
Chương 35: Tìm luật sư
36
Chương 36: Hủy hợp đồng
37
Chương 37: Sau ba năm, em và anh ấy sẽ ly hôn.
38
Chương 38: Lời mời gia nhập công ty mới
39
Chương 39: Anh ta có xu hướng yêu người đồng giới.
40
Chương 40: Ký hợp đồng với Dạ Thịnh
41
Chương 41: Anh ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà tôi từng gặp.
42
Chương 42: Ôm qua một lần là biết.
43
Chương 43: Cô ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà ba từng gặp.
44
Chương 44: Áp diễn (1)
45
Chương 45: Áp diễn (2)
46
Chương 46: Họp báo ra mắt (1)
47
Chương 47: Họp báo ra mắt (2)
48
Chương 48: Cảnh hôn
49
Chương 49: Đổi kịch bản
50
Chương 50: Là cô ấy không muốn công khai.
51
Chương 51: Bánh lạnh, lại còn hơi chua.
52
Chương 52: Xin lỗi, nhập vai quá.
53
Chương 53: Hay là... Em thích tôi rồi?
54
Chương 54: Quá khứ
55
Chương 55: Họp báo phim (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play