Chương 5: Ba người, một bữa ăn

Cẩn Phong bước ra từ phòng ngủ, cậu bé đứng ở ngưỡng cửa, tay ôm gấu bông, nhìn thấy người đàn ông trong phòng khách thì khựng lại.

Tạ Quân Dạ cũng nhìn thấy bé, anh bước tới, hơi cúi người xuống một chút, để ánh mắt ngang tầm với cậu bé, giọng trầm ấm:

“Chào con, vừa ngủ dậy?”

Cẩn Phong gật gật đầu nhỏ.

“Ừ, ngoan.” Anh khẽ vuốt tóc cậu bé, ánh mắt nhìn sang căn bếp đang sáng đèn kia “Con gọi cô ấy là gì?”

Cẩn Phong nhìn theo hướng mắt của anh rồi đáp:

“Mẹ Tiểu Vũ ạ.”

Anh khẽ cong môi, một câu trả lời rất đúng ý anh.

“Từ hôm nay, chú đã là chồng của mẹ Tiểu Vũ con rồi. Vậy con có phải nên thay đổi cách gọi?”

Cậu bé ngẫm nghĩ một hồi, rồi đáp:

“Ba Tạ.”

Tạ Quân Dạ gật đầu hài lòng.

Bữa cơm không cầu kỳ.

Canh rau, trứng chiên, một đĩa thịt kho nhỏ. Những món Khinh Vũ nấu quen tay, không cần nghĩ.

Cô đặt bát cho cậu bé trước.

Đứa bé cầm đũa, nhưng không ăn ngay, lại nhìn sang Tạ Quân Dạ.

Anh đã ngồi xuống, xắn nhẹ tay áo sơ mi.

“Con thích ăn thịt kho không?” Anh hỏi

Đứa bé gật đầu, gương mặt bé con ánh lên niềm tự hào:

“Mẹ Tiểu Vũ làm ngon lắm.”

Tạ Quân Dạ gắp một miếng thịt kho, đặt vào bát cậu bé:

“Vậy ăn nhiều vào.”

Cẩn Phong nhìn miếng thịt một lúc, rồi nói:

“Ba cũng ăn đi ạ.”

Một câu rất nhỏ nhưng lại khiến động tác tay của Khinh Vũ khựng lại, rồi quay đi, giả vờ lấy thêm bát.

Trong suốt bữa ăn, không ai nói chuyện lớn tiếng.

Không có câu hỏi về bố mẹ, không có giải thích dài dòng.

Chỉ là tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau, và một bữa cơm nóng.

Khinh Vũ nhận ra đã rất lâu rồi cô mới ăn cơm không phải một mình.

Tối, đến giờ ngủ.

Khinh Vũ kéo chăn cho cậu bé, nhỏ giọng dỗ dành:

“Ngủ đi.”

Bé nắm lấy tay cô:

“Mẹ Tiểu Vũ.”

“Ừ?”

“Ba Tạ…” Bé ngập ngừng “Có sống cùng chúng ta không?”

Khinh Vũ chợt im lặng, cũng không trả lời cậu bé mà hỏi ngược lại:

“Con… thích chú ấy?”

Cậu bé ngay lập tức gật đầu.

“Ba Tạ rất tốt.” Rồi giọng bé như nhỏ dần đi “Các bạn ở lớp con ai cũng đều có ba hết, con… cũng muốn.”

Khinh Vũ nhất thời không biết phải nói gì. Cậu bé đã mất bố từ khi còn rất nhỏ, lúc chưa đủ nhận thức, một mảnh ký ức về bố cũng không có. Rất dễ hiểu khi bé mong muốn có một người bố.

Còn cô… có mà cũng như không.

“Ừm… Sao con đột nhiên lại gọi chú ấy là ba?” Cô cuối cùng cũng hỏi ra thắc mắc trong đầu mình từ tối giờ

Cậu bé không chần chừ liền đáp luôn:

“Ba Tạ nói ba là chồng của mẹ, nên con gọi là ba mới phải.”

Nghe được câu trả lời, trong lòng cô đột nhiên có chút xao động, cũng không biết là vì sao.

Buổi tối hôm đó, khi Cẩn Phong đã ngủ, căn hộ yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy.

Khinh Vũ bước ra từ phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại tránh cho bé tỉnh giấc.

Tạ Quân Dạ ngồi trên sofa phòng khách.

Máy tính đặt trên bàn trà thấp, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt anh, làm nổi rõ sống mũi cao thẳng và đường viền hàm sắc nét. Áo sơ mi màu tối, cổ tay áo xắn lên vừa đủ, lộ ra cổ tay gầy nhưng rắn chắc.

Ngón tay anh gõ phím rất nhẹ.

Không vội, không dư thừa động tác. Từng nhịp đều đặn, chính xác, như thể mọi thứ đều đã nằm trong kiểm soát.

Ánh đèn vàng trong phòng không làm mềm đi khí chất của anh. Ngược lại, càng khiến sự lạnh lùng trở nên rõ ràng hơn, không phải kiểu xa cách cố tình, mà là sự tĩnh lặng của một kẻ đã ở trên đỉnh cao của danh vọng, cô đơn và xa vời.

Khinh Vũ đứng ở cửa phòng ngủ nhìn ra.

Căn phòng khách nhỏ bỗng trở nên chật chội hơn, như bị chiếm lấy bởi sự hiện diện của anh. Không cần nói chuyện, cũng không cần nhìn ai, chỉ riêng dáng ngồi thẳng lưng, vai thả lỏng, đã chiếm lĩnh toàn bộ không gian xung quanh.

Một sợi tóc rơi xuống trán, anh khẽ nhíu mày, đưa tay gạt sang bên, ánh mắt vẫn không rời màn hình.

Đẹp.

Nhưng không phải kiểu khiến người khác muốn tiến lại gần ngay.

Mà là kiểu khiến người ta dừng lại, nhìn một lúc lâu, rồi mới nhận ra người đàn ông này giống như một vùng nước sâu, bề mặt phẳng lặng, lạnh lẽo, nhưng bên dưới là thứ không ai chạm tới được.

Tiếng gõ phím vang lên đều đều.

Trong căn hộ vốn rất bình thường của Khinh Vũ, sự tồn tại của anh vừa lạc lõng,

vừa không thể phớt lờ.

Hot

Comments

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

vậy là anh cũng muốn cùng một chỗ với hai mẹ con 🤔🤔🤔

2026-01-16

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lời giao phó cuối cùng
2 Chương 2: Kết hôn với tôi
3 Chương 3: Một lời đề nghị không nhắc đến tình yêu
4 Chương 4: Ánh đèn trắng và một bờ vai rất vững
5 Chương 5: Ba người, một bữa ăn
6 Chương 6: Lời đề nghị sống chung
7 Chương 7: Dọn vào biệt thự
8 Chương 8: Bị giành vai
9 Chương 9: Bản hợp đồng
10 Chương 10: Bữa khuya
11 Chương 11: Đóng băng ngầm
12 Chương 12: Một gia tộc đủ mạnh, thì không cần diễu võ giương oai
13 Chương 13: Anh nhớ em
14 Chương 14: Vai ít đất diễn
15 Chương 15: Vai phản diện chính
16 Chương 16: Một diễn viên, hai vai diễn
17 Chương 17: Ôm đùi?
18 Chương 18: Khai máy
19 Chương 19: Đến ranh giới của nhân vật
20 Chương 20: Có những thứ, không rõ ràng còn đáng sợ hơn rất nhiều
21 Chương 21: Chú út
22 Chương 22: Đi chung xe
23 Chương 23: Em cố ý phải không?
24 Chương 24: Hot search
25 Chương 25: Dựa hơi
26 Chương 26: Ép bỏ vai
27 Chương 27: Lâm Khoán Minh
28 Chương 28: Em sao rồi?
29 Chương 29: Tin đồn cướp vai
30 Chương 30: Fan gây rối
31 Chương 31: Mạnh Hoài Vũ
32 Chương 32: Chỉ là tôi không yên tâm.
33 Chương 33: Chụp poster phim
34 Chương 34: Tìm luật sư
35 Chương 35: Hủy hợp đồng
36 Chương 36: Sau ba năm, em và anh ấy sẽ ly hôn.
37 Chương 37: Lời mời gia nhập công ty mới
38 Chương 38: Anh ta có xu hướng yêu người đồng giới.
39 Chương 39: Ký hợp đồng với Dạ Thịnh
40 Chương 40: Anh ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà tôi từng gặp.
41 Chương 41: Ôm qua một lần là biết.
42 Chương 42: Cô ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà ba từng gặp.
43 Chương 43: Áp diễn (1)
44 Chương 44: Áp diễn (2)
45 Chương 45: Họp báo ra mắt (1)
46 Chương 46: Họp báo ra mắt (2)
47 Chương 47: Cảnh hôn
48 Chương 48: Đổi kịch bản
49 Chương 49: Là cô ấy không muốn công khai.
50 Chương 50: Bánh lạnh, lại còn hơi chua.
51 Chương 51: Xin lỗi, nhập vai quá.
52 Chương 52: Hay là... Em thích tôi rồi?
53 Chương 53: Quá khứ
54 Chương 54: Họp báo phim (1)
55 Chương 55: Họp báo phim (2)
56 Chương 56: Tôi sẽ ghen
57 Chương 57: Tai nạn phim trường
58 Chương 58: Hot search liên hoàn
59 Chương 59: Phóng viên kéo đến bệnh viện
60 Chương 60: Lâm Khinh Vũ, đi chết đi!
61 Chương 61: Fan cuồng tấn công
62 Chương 62: Xử lý vết thương
63 Chương 63: Còn động nữa... là tôi hôn em đấy.
64 Chương 64: Đến đưa thuốc
65 Chương 65: Muỗi đốt
66 Chương 66: Tung bằng chứng
67 Chương 67: Họp báo xin lỗi
68 Chương 68: Vợ à, em ngoan lắm!
69 Chương 69: Em có muốn ứng trước không?
70 Chương 70: Chủ động đi, hôn anh một cái.
71 Chương 71: "Sơn Hà Vi Sính" lên sóng
72 Chương 72: Sinh nhật Lâm Khoán Minh
73 Chương 73: Chị em tranh chồng
74 Chương 74: Lễ trao giải Bách Hoa
75 Chương 75: Thu hồi giải thưởng
76 Chương 76: Bạch Ngọc Khai Liên
Chapter

Updated 76 Episodes

1
Chương 1: Lời giao phó cuối cùng
2
Chương 2: Kết hôn với tôi
3
Chương 3: Một lời đề nghị không nhắc đến tình yêu
4
Chương 4: Ánh đèn trắng và một bờ vai rất vững
5
Chương 5: Ba người, một bữa ăn
6
Chương 6: Lời đề nghị sống chung
7
Chương 7: Dọn vào biệt thự
8
Chương 8: Bị giành vai
9
Chương 9: Bản hợp đồng
10
Chương 10: Bữa khuya
11
Chương 11: Đóng băng ngầm
12
Chương 12: Một gia tộc đủ mạnh, thì không cần diễu võ giương oai
13
Chương 13: Anh nhớ em
14
Chương 14: Vai ít đất diễn
15
Chương 15: Vai phản diện chính
16
Chương 16: Một diễn viên, hai vai diễn
17
Chương 17: Ôm đùi?
18
Chương 18: Khai máy
19
Chương 19: Đến ranh giới của nhân vật
20
Chương 20: Có những thứ, không rõ ràng còn đáng sợ hơn rất nhiều
21
Chương 21: Chú út
22
Chương 22: Đi chung xe
23
Chương 23: Em cố ý phải không?
24
Chương 24: Hot search
25
Chương 25: Dựa hơi
26
Chương 26: Ép bỏ vai
27
Chương 27: Lâm Khoán Minh
28
Chương 28: Em sao rồi?
29
Chương 29: Tin đồn cướp vai
30
Chương 30: Fan gây rối
31
Chương 31: Mạnh Hoài Vũ
32
Chương 32: Chỉ là tôi không yên tâm.
33
Chương 33: Chụp poster phim
34
Chương 34: Tìm luật sư
35
Chương 35: Hủy hợp đồng
36
Chương 36: Sau ba năm, em và anh ấy sẽ ly hôn.
37
Chương 37: Lời mời gia nhập công ty mới
38
Chương 38: Anh ta có xu hướng yêu người đồng giới.
39
Chương 39: Ký hợp đồng với Dạ Thịnh
40
Chương 40: Anh ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà tôi từng gặp.
41
Chương 41: Ôm qua một lần là biết.
42
Chương 42: Cô ấy rất đẹp. Là người đẹp nhất mà ba từng gặp.
43
Chương 43: Áp diễn (1)
44
Chương 44: Áp diễn (2)
45
Chương 45: Họp báo ra mắt (1)
46
Chương 46: Họp báo ra mắt (2)
47
Chương 47: Cảnh hôn
48
Chương 48: Đổi kịch bản
49
Chương 49: Là cô ấy không muốn công khai.
50
Chương 50: Bánh lạnh, lại còn hơi chua.
51
Chương 51: Xin lỗi, nhập vai quá.
52
Chương 52: Hay là... Em thích tôi rồi?
53
Chương 53: Quá khứ
54
Chương 54: Họp báo phim (1)
55
Chương 55: Họp báo phim (2)
56
Chương 56: Tôi sẽ ghen
57
Chương 57: Tai nạn phim trường
58
Chương 58: Hot search liên hoàn
59
Chương 59: Phóng viên kéo đến bệnh viện
60
Chương 60: Lâm Khinh Vũ, đi chết đi!
61
Chương 61: Fan cuồng tấn công
62
Chương 62: Xử lý vết thương
63
Chương 63: Còn động nữa... là tôi hôn em đấy.
64
Chương 64: Đến đưa thuốc
65
Chương 65: Muỗi đốt
66
Chương 66: Tung bằng chứng
67
Chương 67: Họp báo xin lỗi
68
Chương 68: Vợ à, em ngoan lắm!
69
Chương 69: Em có muốn ứng trước không?
70
Chương 70: Chủ động đi, hôn anh một cái.
71
Chương 71: "Sơn Hà Vi Sính" lên sóng
72
Chương 72: Sinh nhật Lâm Khoán Minh
73
Chương 73: Chị em tranh chồng
74
Chương 74: Lễ trao giải Bách Hoa
75
Chương 75: Thu hồi giải thưởng
76
Chương 76: Bạch Ngọc Khai Liên

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play