"Giết đi. Nhưng nhớ đảm bảo anh có bác sĩ khác đủ giỏi để phát hiện chất độc trong tách cà phê sáng mai của mình."
Vy nói câu đó bằng hơi thở cuối cùng còn lại. Mặt cô đã đỏ ửng, nhưng đôi mắt không chớp nổi một cái khi nhìn thẳng vào đôi con ngươi đen của Minh Khải. Không van xin, không cầu cứu — chỉ là một thách thức điên rồ.
Bàn tay Minh Khải ở cổ Vy không buông ra, thậm chí siết thêm. "Ý cô là gì?"
"Hơi thở của anh..." Vy ho nhẹ, tay đập khẽ vào cánh tay rắn chắc đang bóp nghẹt cô. "Thoang thoảng mùi hạnh nhân. Xyanua liều vi lượng? Hay asen biến thể? Anh giả liệt không chỉ để qua mắt kẻ thù, mà vì cơ thể anh đang hồi phục sau khi bị đầu độc bằng chất độc thần kinh, đúng không?"
Trán Minh Khải nhăn lại sâu. Tia sát khí trong mắt anh từ từ chuyển thành cảnh giác cao độ. Anh buông tay ra đột ngột.
Vy khuỵu người xuống một chút, ho liên tiếp trong khi ôm lấy cổ mình, nơi để lại những vết đỏ. Cô hít oxy vào phổi như người chết đói, nhưng chỉ một giây sau, cô đã ngẩng đầu lên — nụ cười lệch nở trên môi như thể vừa trúng số.
"Tôi đoán đúng rồi nhỉ?" Vy tấn công luôn, giọng khàn nhưng sắc. "Bác sĩ riêng của anh quá tệ nếu không nhận ra chất độc vẫn còn trong hệ thống cơ thể anh. Hoặc là... chính bác sĩ của anh mới là người đã đầu độc anh?"
Minh Khải lùi lại một bước. Anh nhìn người phụ nữ trước mặt bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Lê Minh Vy không chỉ đẹp và gan lì — cô ta nguy hiểm. Và Minh Khải thích nguy hiểm.
"Ai cử cô đến?" Minh Khải hỏi, giọng lạnh. Anh quay trở lại xe lăn với động tác thuần thục, giấu đi sức mạnh thực sự của mình một lần nữa.
"Không ai hết. Tôi đến vì ngôi nhà của mình," Vy trả lời, vừa sắp xếp lại chiếc váy cưới nhàu nát. Cô bước đến bàn trang điểm, lấy khăn ướt, rồi thản nhiên lau cổ — cứ như vết đỏ do bị bóp cổ kia chỉ là một vệt son. "Nghe đây, anh CEO ơi. Chúng ta đều đang bị kẹt. Ai đó trong gia đình anh — dù là ai — muốn anh chết từ từ để trông như cái chết tự nhiên. Còn cậu tôi muốn nuốt hết tài sản của tôi."
Vy xoay người lại, chống hông vào bàn trang điểm, khoanh tay trước ngực. "Tôi đề nghị một thỏa thuận kinh doanh."
Minh Khải nhướn một bên lông mày. "Cô dám ngồi vào bàn đàm phán sau khi vừa suýt chết?"
"Tại sao không? Tính mạng anh đang ngàn cân treo sợi tóc, Minh Khải. Anh cần tôi," Vy chỉ thẳng vào ngực rộng của anh. "Tôi là bác sĩ phẫu thuật thần kinh giỏi nhất nước này. Tôi biết giải phẫu, dược lý, và độc chất học hơn bất kỳ ai anh đang trả tiền lúc này. Tôi có thể làm lá chắn cho anh. Đảm bảo không một giọt chất độc nào có thể vào miệng anh. Tôi sẽ giữ cho anh sống đủ lâu để anh có thể trả thù họ."
Minh Khải im lặng, cân nhắc đề nghị đó. Nó hợp lý. Quá hợp lý. Lâu nay anh khó tìm được người tin tưởng về y tế vì kẻ thù của anh luôn cài người vào. Nhưng Vy... Vy có động cơ rõ ràng: tiền và tài sản. Người tham lam thường thật thà hơn người giả vờ trung thành.
"Vậy cô muốn gì đổi lại?" Minh Khải hỏi, giọng phẳng lặng.
"Làm tấm khiên cho tôi," Vy đáp không chút do dự. "Dùng cái quyền lực đáng sợ của anh để giữ cậu tôi và bất kỳ con đỉa nào khác tránh xa cuộc đời tôi. Bảo vệ tài sản của tôi. Và khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta ly hôn trong hòa bình."
"Cô tự tin vừa phải thôi, Bác sĩ," Minh Khải khịt mũi. "Nhưng tôi chấp nhận. Hãy làm con chó canh thức ăn cho tôi."
"Đối tác y tế," Vy sửa lại, giọng cộc lốc. "Tôi không phải chó."
"Tùy cô gọi gì. Nhưng nhớ một điều, Vy. Một khi cô phản bội, hay bị phát hiện đang hợp tác với anh trai cùng cha khác mẹ của tôi... cổ cô sẽ gãy thật. Không có cảnh báo trước."
"Yên tâm. Tôi không có hứng thú liên minh với kẻ giết người," Vy đáp tỉnh bơ. Cô ngáp dài, không thèm giữ lịch sự trước mặt chồng. Hôm nay thật sự kiệt sức. Cảm xúc cô bị vắt cạn sau màn vật lộn với người cậu điên và người chồng tâm thần.
Vy bước đến chiếc giường king size trông cực kỳ mềm mại ở giữa phòng. Ga trải giường lụa trắng tinh, gối trông như mây. Cô đã tưởng tượng cảm giác ngã lưng xuống đó thích đến mức nào sau cả ngày đứng trong đôi giày cao gót.
"Tránh ra," Vy vừa nói vừa định ngồi xuống mép giường.
"Cô định làm gì vậy?" Giọng Minh Khải khiến cô đứng lại.
"Ngủ. Anh tưởng tôi thức thâu đêm để ngắm nến à?"
"Ai cho phép cô ngủ ở đó?"
Vy quay đầu lại, bối rối. "Đây là phòng của chúng ta, đúng không? Đó là giường. Con người ngủ trên giường."
Minh Khải hất cằm về phía chiếc sofa da dài ở góc phòng. Ánh mắt anh lại lạnh lùng và không thể cãi bàn được. "Chỗ của cô là đó."
Mắt Vy trợn tròn. Cô nhìn chiếc sofa đó, rồi nhìn lại chiếc giường rộng đủ chỗ cho năm người. "Anh đùa à? Cái giường này rộng hai mét! Chúng ta có thể nằm mà không chạm vào nhau dù chỉ một centimet. Tôi không ngáy và tôi không ngủ lăn lộn!"
"Tôi không ngủ với người lạ. Nhất là người biết bí mật của tôi," Minh Khải trả lời dứt khoát. Anh điều khiển xe lăn đến sát mép giường, rồi dễ dàng chuyển người lên giường, kéo chăn ngang ngực với vẻ kiêu ngạo quen thuộc. "Ngủ trên sofa, hoặc ra nằm ngoài hành lang. Cô chọn đi."
Vy nghiến chặt hai nắm tay. Cô muốn ném cái lọ hoa vào đầu cái tên ngạo mạn này. Cô vừa có thể cứu sống hắn ta bằng chẩn đoán của mình, và đây là cách hắn trả ơn?
"Keo kiệt," Vy rít qua răng.
Cô đành giật tấm gối trên sofa, ném mạnh xuống rồi nằm phịch xuống đó. Sofa cứng, lạnh, và ngắn. Đôi chân dài của Vy lủng lẳng không thoải mái ở cuối ghế.
"Tắt đèn đi," Minh Khải ra lệnh mà không thèm quay lại.
"Tự tắt đi! Anh bảo chân anh khỏe mà!" Vy đốp lại, quay lưng về phía anh.
Im lặng một chút. Rồi tiếng click của công tắc vang lên và căn phòng chìm vào bóng tối. Vy khịt mũi trong bóng đêm. Đêm tân hôn tệ hại không thể tệ hơn. Nhưng ít ra cô vẫn còn sống.
Nhưng giữa khoảng tối yên tĩnh đó, giọng Minh Khải lại cất lên — trầm và đe dọa trong bóng đêm.
"Đừng nghĩ đến chuyện bò lên giường tôi khi tôi ngủ, Vy. Tôi ngủ với khẩu súng dưới gối."
Updated 101 Episodes
Comments
Chi Hà Lam
xung quanh chị toàn người điên với tâm thần 🤣
2026-05-30
0
Chi Hà Lam
vãi chưởng 😌 anh sẽ hối hận vì ví vợ anh là chó
2026-05-30
0