Chương 2: Tái ngộ

Trong phòng phẫu thuật, một vết dao dài được rạch lên ngực trái của hai cậu bé đến với cuộc đời với những sứ mệnh khác nhau, để chuẩn bị cho hành trình tìm lại sự sống.

    Sau những phút giây căng thẳng và tỉ mỉ, hai quả tim cũng đã được lấy ra thành công.

    Quả tim của An Phúc được nhẹ nhàng đặt vào lồng ngực của Hoa Nhiên, từng mũi kim khâu vết thương đang dần được hoàn thiện, mũi khâu cuối cùng kết thúc cũng là lúc ánh đèn phòng phẫu thuật tắt đi, một sinh mệnh mới đã được hồi sinh.

    Một nhịp đập mất đi là sự tiếp nối của một nhịp đập mới, để tiếp tục những chặng đường của cuộc đời còn đang dang dở và chờ đợi những cuộc tái ngộ đầy bất ngờ,  kết nối những trái tim tuy lạ mà quen lại với nhau.

    Trong phòng bệnh có một bàn tay lặng lẽ, đặt một chiếc vòng tay mang sự may mắn màu đỏ đến bên cạnh cậu bé đang ngủ say trên giường, rồi nhanh chóng rời đi.

°°°°°

    8 năm sau.

    Trong khung cảnh mờ ảo, tại một khu rừng được bao phủ bởi những hàng cây xanh to lớn, có một người đang ngơ ngác đứng giữa khu rừng nhìn cảnh vật xa lạ xung quanh, vô cùng sợ hãi không biết tại sao bản thân lại ở đây.

    Đang không biết phải làm sao, thì cậu bỗng nhìn thấy phía trước có một con bướm hiện ra, đang bay lơ lửng giữa không trung, thoáng có một cảm giác thôi thúc cậu đi theo con bướm đó.

   Cậu cứ thế chạy mãi, chạy mãi, đến khi con bướm đó đột nhiên biến mất, thay vào đó hiện ra trước mắt cậu là hình ảnh một cậu bé khác ẩn hiện phía sau dòng thác trong veo. Cậu bé đó cứ nhìn chằm chằm vào cậu nhưng không nói gì.

    Cậu giật mình tỉnh giấc, trán đầy mồ hôi, ngồi thơ thẩn trên giường.

    Lại là giấc mơ đó, giấc mơ đã ám ảnh và hiện hữu trong mỗi giấc mơ của cậu suốt tám năm qua. Một giấc mơ đến tận bây giờ cậu vẫn chưa tìm được sự lý giải.

    Nhìn đồng hồ đã hơn 11 giờ đêm nhưng không tài nào ngủ lại được, cậu quyết định đi dạo một chút để ổn định lại tâm trạng.

    Cậu đi dọc bờ sông nhìn ngắm bầu trời về đêm, cách đó không xa cũng có một chàng trai đang đi dạo giống cậu. Bước chân thu dần khoảng cách, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, không gian như ngưng đọng.

    Mặt hồ phản chiếu hình ảnh hai người đang đứng cạnh nhau tựa vào lan can, mỗi người đều đang theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Cứ như thế, một lúc lâu sau Hạ Vũ mới có thể lấy hết can đảm lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng và ngột ngạt ấy.

    "Hoa Nhiên, tôi xin lỗi."

    Hắn vừa cất giọng, một giọt nước mắt của cậu không tự chủ mà rơi xuống. Hắn quay người cậu lại đối mặt với mình, cậu hờn dỗi mà chất vấn hắn:

    "Năm đó tại sao cậu lại bỏ đi mà không lời từ biệt, cũng cắt đứt mọi liên lạc với tôi, tôi đã làm gì sai với cậu mà cậu lại tuyệt tình như vậy?"

    Cậu tức giận đánh vào lồng ngực hắn, hắn cũng đứng yên cho cậu trút hết cơn giận, thấy cậu đã bình tĩnh hơn hắn mới kéo cậu ôm vào lòng.

    "Tôi xin lỗi! Khoảng thời gian đó cậu không có ở nhà, nhưng tôi lại cần phải chuyển đi gấp nên không nói với cậu được. Sau khi chuyển đến đây điện thoại của tôi bị mất, nên cũng không thể liên lạc với cậu. Không lâu sau đó, tôi có quay về tìm nhưng cậu cũng đã chuyển đi rồi."

   

    Hoa Nhiên và Hạ Vũ là bạn thanh mai trúc mã, từ nhỏ hai gia đình đã quen biết nhau, sống trong cùng một khu nhà, hai người cùng nhau lớn lên, mọi khoảnh khắc trong cuộc sống đều có sự hiện diện của nhau.

    Cho đến hai năm trước, Hạ Vũ đột nhiên biến mất, hai người cũng mất liên lạc từ đó. Sau này cậu cũng xảy ra chuyện mà quyết định chuyển đến nơi khác.

    Trở về nhà cậu, hai người tiếp tục trò chuyện với nhau.

    "Tại sao cậu lại chuyển đến đây?" Hắn tò mò hỏi cậu.

    "Tôi lên đây học đại học."

    "Cậu đến đây một mình hả, hay có cô chú đi cùng?"

    "Tôi đến một mình."

    "Cậu học ngành gì?"

    "Học y, chuyên ngành tim mạch."

    "Vậy tôi không thể học cùng cậu được rồi." Vẻ mặt hắn có chút tiếc nuối.

    "Thế cậu học ngành gì?"

    "Đương nhiên là quản trị kinh doanh rồi, cũng không còn lựa chọn nào khác."

    Ba của Hạ Vũ là chủ một công ty lớn về các thiết bị điện tử, nằm trong top những công ty danh tiếng nhất của cả nước. Còn mẹ anh là luật sư có tiếng, chuyên đảm nhận những vụ kiện khó nhằn có quy mô lớn.

    Còn anh trai cậu thì từ nhỏ đã đam mê ngành luật giống mẹ, nên sau khi lớn lên đã theo đuổi nó, cũng đang có những bước tiến vượt bậc.

    Vì thế mà từ khi học cấp ba, hắn đã bị gia đình định hướng theo con đường kinh doanh, để có thể cai quản công ty trong tương lai.

     Còn đang trong kỳ nghỉ hè, nên hai người quyết định đi cắm trại cùng nhau. Địa điểm đến là một khu rừng nhân tạo ven thành phố.

     Đến nơi trời cũng đã tắt nắng, không khí cũng dịu hơn, họ bắt tay ngay vào dựng liều và chuẩn bị thức ăn cho bữa tối.

    Trong lúc đang cùng nhau dựng lều, không may lều bung ra làm tay cậu bị thương "A!" , hắn nghe cậu kêu lên liền hốt hoảng chạy lại xem, mặc cho chiếc liều đang được dựng dang dở sắp hoàn thành sụp xuống.

    "Cậu có sao không?"

    "Không sao, chỉ bị bầm chút thôi, cậu đừng lo."

    Anh xoa xoa vết thương rồi bắt cậu ngồi đó chờ, không cho phụ giúp nữa.

    Một mình anh làm hết tất cả mọi việc, đến khi trời vừa chập tối thì cũng xong.

    Ngồi cạnh ánh lửa bập bùng xua tan cái lạnh về đêm nơi núi rừng, hai người cùng nhau ăn xiên nướng và ôn lại những câu chuyện xưa cũ.

    Hắn cầm lấy một xiên thịt nướng đã được nướng xong đưa cho cậu.

    "Cậu ngồi xa ra một chút, nóng lắm để tôi nướng được rồi."

    Đã quen với sự chăm sóc của hắn từ lúc trước, cậu không phản bác mà cầm lấy rồi lùi ra một chút ngồi ăn.

    "Cậu vẫn luôn chu đáo với tôi như thế."

    Hắn thầm nghĩ trong lòng "sự chu đáo của tôi chỉ dành riêng cho cậu, trước sau như một, sẽ không thay đổi."

    "Vậy cậu có thích không?

    "Thích chứ! Ai mà chẳng thích được đối xử chu đáo như vậy."

    "Cậu muốn ăn kẹo marshmallow không?"

    Miệng vẫn còn đang nhai nên cậu chỉ gật đầu đáp lại hắn.

    Hắn hơ nóng cho marshmallow chảy ra một chút, sau đó thổi nhẹ cho bớt nóng mới đưa cho cậu.

    "Coi chừng bỏng"

    Cậu cầm lấy ăn, vị ngọt của marshmallow tan chảy trong miệng khiến cậu cực kì vui sướng.

    Hắn quay sang thấy bên miệng cậu dính một chút marshmallow giống với ngày trước, hắn đưa tay chùi đi rồi thản nhiên bỏ vào miệng mình. Cậu cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, bởi đây đều là những chuyện nhỏ nhặt quen thuộc hàng ngày trước đây của họ.

    Ăn xong bữa tối cậu thỏa mãn xoa chiếc bụng nhỏ của mình.

    Sau khi dọn dẹp xong, hắn cầm một chiếc chăn nhỏ đến khoác lên người cho cậu, rồi ngồi xuống bên cạnh. Hắn đưa cánh tay choàng qua vai kéo cậu tựa vào lòng mình, cậu cũng thuận theo động tác ấy dựa vào lòng hắn.

    Hai người cùng nhau tận hưởng bầu không khí trong lành, và ngắm nhìn những ngôi sao sáng trên bầu trời.

    "Sao đêm nay thật sáng!"

   "Đúng vậy, rất lung linh!"

    Hắn chạm vào tay cậu, cảm thấy lạnh ngắt. Cầm tay cậu lên gần miệng mình, hắn thổi hơi để làm ấm cho cậu.

    "Sương xuống rồi, trời cũng đã chuyển lạnh hơn, mau vào liều thôi!"

    Trải qua một ngày mệt mỏi, sau khi vào lều cậu đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nằm bên cạnh ngắm cậu một lúc lâu đủ để chắc chắn cậu đã ngủ say, hắn khẽ nhấc người lại gần đặt lên trán cậu một nụ hôn nhẹ nhàng.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play