Ba năm về trước hắn đã nhận thức được cảm giác khác lạ của mình đối với cậu, nó đã vượt qua mức tình bạn thông thường.
Lúc ấy hắn đã rất hoang mang nhưng vẫn giữ được tỉnh táo, không vội vàng quyết định điều gì mà cho bản thân một chút thời gian và không gian, để nhìn nhận đúng đắn hơn tình cảm của hắn dành cho cậu thật sự là gì.
Đúng lúc đó, cha của hắn muốn phát triển chi nhánh công ty ở thành phố A, nên đã quyết định đưa gia đình đến đó. Nhân cơ hội đó, anh cũng đi theo gia đình, tạm xa cậu một thời gian, đồng thời cắt mọi liên lạc với cậu.
Sau gần một năm dài đằng đẵng và đầy khó khăn, hắn rốt cuộc cũng nhận ra mình thật sự thích cậu, muốn được ở bên cậu chứ không phải là cảm xúc nhất thời.
Lúc ấy hắn mới chấp nhận cho bản thân một cơ hội sống thật với cảm xúc của mình, nhưng không may khi quyết tâm quay về tìm cậu thì cậu cũng đã chuyển đi rồi.
Mãi cho đến ngày hôm ấy, duyên trời đã an bài cho hắn được gặp lại cậu một lần nữa, lần này chắc chắn hắn sẽ không chùn bước và bỏ lỡ, bằng mọi cách phải chinh phục được trái tim của cậu.
Sáng hôm sau trời bắt đầu mưa to, buộc lòng chuyến cắm trại của họ phải kết thúc sớm hơn dự định trong sự tiếc nuối của cả hai.
Hắn đưa cậu về đến tận cửa nhà, dặn dò đủ điều rồi mới an tâm rời đi.
"Cậu nhớ vào tắm nước ấm tránh cảm lạnh, tối tạnh mưa tôi sẽ đến đón cậu đi chơi, sẵn tiện giới thiệu một vài người bạn mới của tôi cho cậu làm quen. Bên ngoài mưa còn rất to có đói thì đặt đồ ăn không được ra ngoài, nhớ chưa?"
"Tôi biết rồi, cậu về cẩn thận!"
"Ừm, tạm biệt."
Vừa tắm xong bước ra ngoài thì nghe thấy tiếng chuông cửa, cậu có chút thắc mắc.
"Mình mới chuyển đến đây có quen biết ai đâu ta? Sao lại có người tìm mình."
Cánh cửa được mở ra, cậu có chút ngạc nhiên bởi người trước mặt là hắn, đang cầm một ít thức ăn và trái cây trong tay.
"Sao cậu lại quay lại."
"Tôi sợ cậu đói, trời mưa to không đặt được đồ ăn nên đi mua cho cậu luôn, tránh để cậu chạy loạn ra ngoài."
"Tôi có phải trẻ con nữa đâu, cậu có lạnh không? Hay là ở lại đây luôn đi, nhà tôi cũng không có ai." Cậu có chút cảm động trước hành động của hắn, không muốn thấy hắn trời mưa mà phải đi lại nhiều lần vì mình.
Chỉ chờ có thế, trong lòng hắn vô cùng vui vẻ nhưng bên ngoài vẫn giữ bình tĩnh.
"Vậy cũng được, để tôi gọi điện cho tài xế đi về."
Trong khi hắn đang loay hoay dọn đồ ăn ra, thì cậu vào phòng lấy bộ đồ pijama của mình ra đưa cho hắn.
"Cậu đi thay đồ trước đi, nó có chút ngắn so với cậu nhưng vẫn tốt hơn bộ đồ bị ướt cậu đang mặc."
Sau khi thay đồ xong, hai người cùng nhau ăn cơm. Hắn gắp từng miếng thịt bỏ vào bát cơm cậu đầy ụ.
"Được rồi! Cậu đừng bỏ nữa, nhiều quá tôi không ăn hết đâu."
"Không được, cậu phải ăn nhiều một chút, quá gầy rồi! Chỉ mới mấy năm không gặp, mà sao cậu lại gầy đi nhiều như vậy." Miệng nói tay vẫn không ngừng gắp cho cậu.
Cậu phụng phịu má bất lực nhưng cũng phải đành ăn hết.
Trận chiến trên bàn ăn kết thúc, cậu nhìn chiếc bụng no căng của mình mà than thở.
"Ăn cùng cậu mãi thế này chắc tôi sẽ sớm thành heo mất thôi."
"Cậu nói xem, có con heo nào gầy như cậu không?"
"Không nói chuyện với cậu nữa."
Ở ghế sofa phòng khách, hắn cưng chiều để cậu nằm gối đầu lên đùi mình để xem phim, còn bản thân thì đang bận rộn tìm kiếm một số thứ trên điện thoại. Trời bên ngoài thì lạnh lẽo, hoàn toàn đối nghịch với khung cảnh ấm áp bên trong. Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua.
Đến tối, rất may mưa cũng đã tạnh hẳn, hai người cùng nhau xuất phát đến điểm hẹn.
Đến nơi đã có hai người con trai khác ở đó chờ họ.
"An Phong không đi cùng cậu sao?" Một trong hai người thấy hắn đến, nhanh nhảu hỏi.
"Cậu ấy có việc gấp kêu bọn mình đi trước, xong việc sẽ đến sau."
"Đây là..."
"Cậu ấy là Hoa Nhiên, bạn của tôi."
"Xin chào, tôi là Gia Minh còn cậu ấy là Phúc Thịnh."
Cậu gật đầu mỉm cười với hai người họ thay cho lời chào.
Sau màn chào đơn giản, bốn người cùng nhau lên xe.
Bên trong xe, Gia Minh và Phúc Thịnh lén lút nhìn cậu rồi to nhỏ với nhau.
"Cậu ấy là người trong bức ảnh phải không?"
"Tôi cũng không chắc nữa, mà giống lắm chắc là cậu ấy rồi."
"Vậy cậu ấy là người trong mộng của Hạ Vũ hả? Xinh như vậy, thảo nào..." Gia Minh phấn khích, giọng nói có chút lớn.
Phúc Thịnh khẽ đánh Gia Minh một cái "Cậu nhỏ tiếng thôi, bọn họ nghe thấy bây giờ."
°°°°°
Hạ Vũ, An Phong, Gia Minh và Phúc Thịnh vốn là bạn cùng lớp và cùng sống chung một phòng kí túc xá những năm học cấp ba.
Có một lần Hạ Vũ đang ngồi ở bàn học xem bức ảnh của cậu, thì bị Gia Minh và Phúc Thịnh quay về bắt gặp.
"Ê, cậu đang làm gì vậy, xem ảnh của ai thế?"
"Là bạn gái của cậu sao? Cho bọn tôi xem với."
Bọn họ tò mò đến gần muốn xem bức ảnh, thì hắn đứng dậy định chuồng ra ngoài nhưng bị hai người họ chặn lại, hợp sức với nhau dành lấy thành công bức ảnh.
"Bọn tôi chỉ xem một chút thôi, làm gì keo kiệt dữ vậy."
Họ đưa mắt nhìn vào bức ảnh, sau đó bốn mắt không hẹn mà gặp nhìn nhau đồng thanh la lên:
"Là con trai!!"
°°°°°
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà màu hồng dịu dàng nằm bên bờ biển, được bao quanh bởi muôn vàn hoa hồng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh vô cùng thơ mộng.
"Wow, Hạ Vũ sao cậu tìm được nơi này vậy?" Gia Minh há hốc mồm cảm thán trước cái đẹp mê ly của ngôi nhà.
"Cậu mau khép miệng lại đi, gió vào đau bụng bây giờ."
"Một ngày cậu không trêu chọc tôi, cậu không sống nổi hả?" Gia Minh cau mày tức giận nhìn Phúc Thịnh.
Ở bên đây, mặc kệ hai người họ làm loạn, từ đầu đến cuối thứ mà hắn quan tâm chỉ là cảm nhận của cậu.
Nhìn thấy ánh mắt sáng rực của cậu khi nhìn thấy ngôi nhà, trong lòng hắn cảm thấy có chút thành tựu, không uổng công bỏ ra nhiều thời gian và công sức để có thể tìm được nơi này.
"Cậu thích không?"
"Thích lắm!" Cậu vui vẻ cười rạng rỡ với hắn.
Ngồi trên xe hơn hai giờ đồng hồ ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi, nên sau khi vào nhà họ tranh thủ chọn phòng để đi nghỉ ngơi.
"Nhà có ba phòng, hai phòng lớn trên lầu và một phòng nhỏ ở dưới đây. An Phong nói muốn ở một mình nên sẽ ở phòng nhỏ, hai cậu chung một phòng, tôi và Hoa Nhiên một phòng, cảm thấy thế nào?"
Không ai phản đối, ai về phòng nấy.
Những tia nắng sớm xuyên qua ô cửa, chiếu gọi vào bên trong phòng ngủ. Cậu khó chịu dụi mắt tỉnh dậy nhưng không thấy hắn nằm bên cạnh, cậu xỏ dép đi xuống lầu, không gian hoàn toàn yên tĩnh cũng không có ai.
"Mới sáng sớm mà mọi người đi đâu hết rồi?"
Cậu định đi xuống bếp để tìm nước uống rồi quay trở lại phòng gọi điện cho hắn, nhưng khi vừa đi xuống cậu đã nhìn thấy trên bàn ăn có đặt một đĩa trứng ốp la, hai lát bánh mì và một ly sữa kèm tờ giấy nhắn.
"Bọn tôi ra ngoài mua ít đồ, khi nào cậu dậy nhớ ăn sáng, tôi sẽ tranh thủ trở về sớm." Cậu nhìn tờ giấy mỉm cười đã an tâm hơn, cậu kéo ghế ngồi xuống bàn bắt đầu ăn sáng.
Sau khi ăn xong, họ vẫn chưa về, cậu quyết định ra ngoài đi dạo một chút.
Khác với khung cảnh buổi tối hôm qua, khung cảnh ban ngày nơi đây càng lung linh hơn. Đi dọc bờ biển, cậu được ngắm nhìn khung cảnh nơi đây một cách trọn vẹn.
Trên bờ cát chỉ lác đác vài ngôi nhà, mỗi ngôi nhà đều mang những nét đẹp riêng biệt. Ánh mặt trời chiếu gọi xuống mặt biển trong veo, cùng với những gợn sóng vô cùng đẹp mắt. Phía xa là một quả đồi nhỏ, phủ đầy cây xanh. Tất cả hoà quyện với nhau tạo nên một bức tranh đa sắc màu, vừa hùng vĩ vừa nên thơ.
Do đang mải mê nghịch những đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ dưới chân, mà cậu không phát hiện ra phía sau có hai người đang đi tới nắm lấy vai cậu.
"Em trai, có tiền không cho bọn anh chút đi!"
Bọn chúng là hai kẻ vô công rỗi nghề, thấy cậu đi một mình nên muốn kiếm chát một ít tiền để chơi game.
Cậu sợ hãi vùng vẫy muốn chạy đi, nhưng bọn chúng không cho cậu cơ hội đó. Ba người giằng co qua lại, bỗng phía sau có một giọng nói trầm vang lên khiến động tác của bọn chúng cũng chững lại.
"Hai người làm gì đó?"
Khoảnh khắc cậu đưa mắt nhìn về phía anh, tim cậu lại dâng lên một cảm giác đau nhói không thể chịu nổi, cậu ôm ngực ngã quỵ xuống bãi cát.
Bọn chúng thấy thế cũng cũng hoảng sợ mà nhanh chân bỏ chạy, anh thì ngạc nhiên đi đến xem cậu thế nào. Đúng lúc đó Hạ Vũ và hai người bạn cũng trở về.
Từ phía xa hắn đã nhìn thấy cậu bị như thế, hốt hoảng bỏ hết đồ đạc trong tay chạy nhanh về phía cậu. Gia Minh và Phúc Thịnh thấy thế cũng nhặt đồ lên chạy theo.
"Hoa Nhiên, cậu làm sao vậy?"
Tay vẫn ôm ngực, mặt cậu vô cùng đau đớn nói không nên lời. Hắn nhanh chóng bế cậu lên đi vào nhà, theo sau là Gia Minh và Phúc Thịnh.
Còn lại An Phong, anh nhìn thấy một chiếc vòng nằm trên cát nghĩ là của cậu nên anh đưa tay nhặt lên, nhìn chiếc vòng trong tay anh có chút ngỡ ngàng đưa mắt nhìn theo cậu xa dần.
Updated 20 Episodes
Comments