Dĩ nhiên tôi không trách Hồng Quân. Tôi có quyền gì mà trách nó. Tự tôi cũng biết nó quý mến tôi nên mới mời tôi tham dự tiệc sinh nhật. Có trách thì trách mối quan hệ không quá thân giữa tôi với nó ấy, hoặc trách tôi phân biệt quá rạch ròi giữa xã giao và lâu dài.
Ấy mà Kiến Phi có vẻ hiểu nhầm rằng tôi vẫn còn ghét Hồng Quân về cái câu đùa cợt hồi đầu năm cơ - thật ra tôi còn chả nhớ Quân nó đùa cái quỷ gì, nên thấy tôi từ chối thẳng vậy nó cũng hơi sượng. Thế là nó chọc chọc má tôi.
“Coi cái mặt này trông vậy mà thù dai ghê.”
Thằng Phi xử sự thoải mái vậy chẳng trách mới vào cấp ba thiên hạ đã đồn ầm tôi với nó “chồng gay vợ les”. Chỉ vì nó thích skinship với tôi, còn tôi cứ hành động tồng tộc như đàn ông vậy. Trông y hệt nữ tổng tài bá đạo và anh chồng nội trợ yếu đuối. Hồi đó bị mẹ tống đi chùa có bà bói mù còn kêu số tôi sau này sẽ làm chồng nữa cơ. May sao tương lai của tôi cũng sáng lạn, hiếu thuận với gia đình, không là mẹ tôi đăng ký cho tôi một khóa thực tập sinh ở trại trẻ mồ côi rồi.
“Bậy nữa.” Tôi tát tay Kiến Phi một tiếng nghe kêu rõ.
“Thiệt sự là không đi hỏ~?”
Kiến Phi uốn cong người chu môi nài nỉ, trông ghê tởm nhức mắt đáng sợ quái thai bệnh hoạn vô cùng.
Tôi nhanh chóng nheo mắt để bảo vệ nhãn cầu vô tội khỏi cảnh tượng kinh thiên động địa ấy.
“Đã bảo không, con người hay con quỷ mà lì như trâu vậy hả?” Tôi kiên quyết từ chối.
“Con bóng.”
Ê đang căng mà nghe nó giỡn cái này mắc cười thì thôi nhé. Tôi cười rồ. Có điều người đùa kiểu đấy không phải Kiến Phi. Chúng tôi ngoái đầu lại tìm thủ phạm phát ngôn, bắt gặp Hoàng Khôi mới đi trực sao đỏ về, trời rét căm căm khiến mặt nó đỏ ửng như gấc.
“Hai con bóng này suốt ngày xà nẹo nhau không chán hả?”
Khôi quẳng bảng kẹp xuống bàn, suýt trúng tay tôi, rồi nó vươn cái chân dài tám mét qua bàn để chen chúc nhập hội. Chiếc ghế dài kèn kẹt rung lên vì sức nặng của cùng lúc ba đứa to ngang con bò. Vừa đặt mông ngồi xuống nó đã thay đổi sắc mặt, hai tay còn vẫy vẫy nom điệu bỏ xừ, toe toét cười nói: “Mấy cưng nói gì cho chụy tham gia với.”
Thần Phật ơi, người đờn ông có bạn gái hai năm là hoa khôi khối 10 đây sao?
Tôi vỗ vai bày tỏ sự tiếc thương an ủi.
“Bây giờ mới trổ là muộn quá đấy em à.”
Nói chung mọi câu chuyện sau đó giữa ba đứa chúng tôi chỉ xoay quanh sinh nhật Hồng Quân thôi. Chả nhớ hai thằng này thuyết phục kiểu gì mà tôi đồng ý dự tiệc hồi nào không hay luôn. Chỉ có thể cảm thán sức mạnh của đám đông ác liệt thật - hai người là đông rồi.
“Đi đi em. Hội mình có sáu đứa tự dưng thiếu mày kỳ lắm. Bọn kia cũng đi đấy.”
"Bọn kia" theo lời Hoàng Khôi chính là đám thằng Huân, con Mai, con Huyền. Thôi vậy, nguyên đám đi hết có mình tôi tự cô lập bản thân lại kỳ.
Tôi thở dài: “Thế hẹn ăn ở đâu đây?”
Chắc lại Tầng 1 Lotte Mart đường 3 Tháng 2 chứ gì, còn KOI Thé thì tôi biết quán đó nằm ở đường Trưng Nhị phường 1 rồi, nhưng cụ thể ở đâu thì chịu. Tại tôi muốn hỏi để tính giờ về rồi báo cáo cho mẫu hậu đại nhân thôi.
“Trên Bà Rịa.”
“Gì vậy bố?”
Nghe sét đánh ngang tai, sốc đến nổ tung mắt, tròng muốn lọt ra ngoài. Tôi bàng hoàng ngồi thẳng dậy. “Đi ăn hay đi hành xác mà xa vậy?”
Hoàng Khôi tỏ ra siêu chill.
“Biết đám bọn mình trên răng dưới khố nên nó cố tình rủ đi ăn quán trên Bà Rịa đó. Anh ta bảo được tặng voucher giảm 10% hôm đi ăn với gia đình. Sao, đi không?”
“Đi.”
Đi chớ. Tôi chả biết 10% giảm được bao nhiêu nhưng nghe có voucher là đi lẹ. Hẹ hẹ.
Chúng tôi hẹn nhau 7 giờ. Do 10 giờ là giới nghiêm nên thời gian xuất phát sớm hơn chút, tầm 6 rưỡi Kiến Phi đã đón tôi rồi. Từ nhà chúng tôi lên Bà Rịa tính non cũng khoảng nửa tiếng, và không đứa nào dám nói bố mẹ sẽ tới tận Bà Rịa ăn sinh nhật. Phụ huynh sao cho phép mấy đứa nhỏ đi xa vậy.
Tạch tạch tạch tạch tạch.
Đang bon bon trên đường tán gẫu, tôi và thằng Phi bỗng bị làm phiền bởi cơ động xe máy của ai nghe ngứa tai khó chịu vô cùng. Không nhịn được, hai đứa xấu tính bọn tôi quay ngoắt ra xem, mới phát hiện “Ồ wow, chẳng phải bạn cùng lớp đây à?”
“Khải Ân?”
Kiến Phi lên tiếng trước.
Tôi cũng hùa theo: “Phùng Khải Ân?”
Khải Ân mủm mỉm cười huơ tay chào hai đứa tôi. Thái độ chúng tôi xoay 180 độ tươi rói chào lại. “Hai người đi đâu vậy?” Nó hiền hậu hỏi. Khải Ân không phải đứa quá nổi bật trong lớp, nhưng ấn tượng của chúng tôi về nó đa phần đều tốt đẹp. Hiền lành, học tốt, rất ít khi bị giáo viên nhắc nhở. Đặc biệt là trong suy nghĩ của tôi, nhà nó hơi nghèo tí (Khải Ân chưa bao giờ kể về gia cảnh, những gì chúng tôi biết là qua cái xe cub cà tàng thường xuyên phát ra tiếng nhức nhối), vậy mà đồng phục nó mặc đi học bao giờ cũng phẳng phiu lượt là nên hẳn bố mẹ chăm bẵm nó kỹ lắm.
“Đi ăn sinh nhật thằng Quân nè, mày đi đâu?”
“Cũng đi sinh nhật Quân.”
Khải Ân đáp. Bấy giờ tôi mới để ý phía trước rổ xe nó có hộp quà tầm trung, tự dưng trong lòng liền nhói lên cảm giác hổ thẹn kỳ lạ. Tôi nói nhỏ với Kiến Phi:
“Ê mày, Khải Ân mang quà theo kìa.”
Tôi không ngạc nhiên vì Hồng Quân chơi cùng Khải Ân, như tôi đã kể, đến chó mèo gia súc còn quấn thằng Quân nữa là con người. Tôi ngạc nhiên, đồng thời thấy xấu hổ, vì đến cả cậu bạn lái xe cub cà tàng còn chuẩn bị sẵn quà sinh nhật, mà tôi - gia cảnh không phải nghèo mạt gì cho cam, lại cứ than phiền bữa ăn đắt quá.
Kiến Phi phũ phàng gạt phăng đi: “Thì đã sao? Thằng Quân nó đâu bắt ai mang quà đâu.”
Ô, thằng này thực tế phết. Tí nữa là tôi định móc heo ra mua quà cho Hồng Quân rồi.
Thật ra giờ ra về thằng Quân có bảo rằng nó là host, theo lý nó phải mời chúng tôi đến ăn tiệc và chi trả toàn bộ, nếu vậy việc chúng tôi mang quà theo là đúng quy trình rồi. Tuy nhiên, quà của nó chính là cùng chúng tôi ăn một bữa nên không cần ai mua thêm gì cả. Nghe cảm động phết, mà thấy hơi sai sai sao.
Nói thì nói hay vậy chứ tôi và Kiến Phi vẫn ghé văn phòng phẩm gần quán Dookki mua vài món lặt vặt, chung tay góp tận 50 ngàn mua một cuốn sổ với xấp giấy ghi chú. Không nhiều, nhưng thằng Quân khôn hồn biết ơn đi.
Khi chúng tôi cập bến thì sân để xe đã kín chỗ rồi. Toàn những con xe đời mới quen thuộc đỗ cạnh con Cub tồi tàn của Khải Ân. Ý là nhìn nó không tồi tàn lắm, tại xe bọn tôi mới quá thôi.
Updated 36 Episodes
Comments